Bài sau: Tự hát »
Ảo mộng vườn địa đàng sấm sét - Nguyễn Đình Chính
[Gửi ngày September 29, 2007 trong Category: Kịch bản]
*
Nhân vật
Họa sĩ
Cô gái
Người lạ
Người bạn
Con cháu họ hàng
Ðám người ngoại quốc
Pho tượng
Ảo mộng 1
Một cái chõng tre.
Họa sĩ và tượng đất đắp dở chưa có mắt mũi, chỉ có mồm rộng hoác.
Họa sĩ Mày là ai?
Tượng đất Ðoán xem.
Họa sĩ Bệ tượng khối đẹp.
Tượng đất Rất vững chắc.
Họa sĩ Hai bắp chân to tướng.
Tượng đất Khỏe lắm.
Họa sĩ Bụng thon ngon mắt.
Tượng đất Phải rồi.
Họa sĩ Tiếc thay ngực lép, tay khoèo.
Tượng đất Thế thôi à?
Họa sĩ Ô hô! Mắt mũi đâu rồi, chỉ có cái lỗ mồm cá ngão.
Tượng đất Ðã kịp nặn đâu mà hô hoán lên.
Họa sĩ Pho tượng quặt quẹo xấu xí.
Tượng đất Không nhận ra ai à?
Họa sĩ Hừm! Mày là ai.
Tượng đất Là ai! Là ông đấy.
Cô gái Ông muốn gì.
Họa sĩ Ta muốn thuê em.
Cô gái Dọn dẹp khu vườn.
Họa sĩ Ta muốn thuê em làm người mẫu để nặn tiếp pho tượng.
Cô gái Ðã thuê thì phải trả tiền.
Họa sĩ Ðương nhiên. Ta có nhiều tiền. (Ðưa tiền cho cô gái) Ðã
đủ chưa?
Cô gái Ông già thật là hào phóng.
Thế là xong bắt đầu làm việc.
Cô gái trèo lên chõng đứng nhái theo pho tượng.
Họa sĩ Thõng tay. Nghẹo cổ. Cong mông.
Họa sĩ hùng hục làm việc.
Cô gái ngọ nguậy.
Họa sĩ (Thét to) Nghiêng người. Cong mông. Cong mông lên.
Cong nữa.
Cô gái Thì đây, cong mông. Làm người mẫu. Sướng quá. Sướng
hơn lang thang đồng nát.
Họa sĩ Nói ít thôi. Cố gắng cong mông nữa lên. Gần được rồi. Mà
này, sao mông em cong tếu như mông con bọ ngựa.
Cô gái Vì cái nghề của em luôn phải cúi đầu chổng mông, đào bới
những đống rác hôi thối của thiên hạ.
Họa sĩ Ôi cái nghề đồng nát mạt hạng. Tội nghiệp.
Họa sĩ vẫn hùng hục làm.
Bất chợt mông cô gái lóe sáng.
Họa sĩ Bố khỉ. Ánh sáng. Từ đâu rọi tới?
Cô gái Ông nói gì.
Họa sĩ Ta nói mông em lóe sáng. Ánh sáng từ đâu rọi tới. Trời
đang âm u. Không có nắng.
Cô gái Ông nhìn thấy mông em lóe sáng?
Họa sĩ Lạ quá.
Cô gái Tại sao ông cười.
Họa sĩ Vườn hoang à. He he. Vườn địa đàng của đời ta đó.
Cô gái Ối trời ơi. Ðây là vườn địa đàng. (Chạy lung tung vừa múa
vừa hát) Ðây là vườn địa đàng… Vườn địa đàng là đây.
Họa sĩ Khéo dẫm nát mảnh vườn đời ta.
Cô gái (Vẫn múa hát) Này có một cái nồi thủng lăn lóc. Nào thì
sắt vụn. Báo cũ. Ở kia chiếc búa long cán. Rẻ rách chất
đống. Lưỡi cuốc mẻ. Và cả lưỡi cưa. Bốn lưỡi cưa và ba
lưỡi liềm rỉ queo lẫn trong cỏ dại tiêu điều. Vườn địa đàng
ơi là vườn địa đàng ơi. Bán cho em mấy thứ đồng nát trong
vườn địa đàng của đời ông. Em mua.
Họa sĩ Ta không bán.
Cô gái Em cứ mua. He he.
Họa sĩ Bỏ tất cả xuống. Vật nào để lại đúng chỗ đó.
Cô gái Anh già dở người.
Họa sĩ Ta thuê người mẫu chứ không thuê đồng nát dọn vườn. Ăn
dưa rồi. Trèo lên chõng. Câm mồm. Cong mông lên.
Cô gái ngúng nguẩy trèo lên chõng.
Họa sĩ hùng hục làm việc.
Bất chợt, mông cô gái lại lóe sáng.
Họa sĩ Quái quỉ.
Cô gái Chói mắt rồi.
Họa sĩ (Ði quanh chõng ngắm nghía) Ta sắp nhớ ra rồi. Lời hát vu
vơ của cơn gió đồng. Thế nào rồi nhỉ. Gió hát rằng…
(Bỗng nhẩy cẫng lên) Những nụ hôn đen. Những cặp bánh
nứt. Ánh sáng chói chang. Ðời em lầm lụi. He he. Ta nhớ
ra rồi. (Nhẩy múa) Ta nhớ ra rồi.
Người lạ lò dò đi vào.
Người lạ Ta ghé thăm mảnh vườn xưa hoang vắng.
Họa sĩ Ai mời ông vào đây.
Người lạ ra.
Họa sĩ Không biết ở đâu lòi ra gã dở người này.
Cô gái Em chịu.
Họa sĩ Ta tưởng em đồng nát lang thang suốt ngày. Em như con
ma xó. Có cái gì qua được mắt em.
Cô gái Ông nào có phải người từ nơi khác mới đến.
Họa sĩ Mấy chục năm nay ta chỉ loanh quanh trong khu vườn này.
Ta chẳng biết ai vào ai.
Cô gái Buồn cười thay.
Họa sĩ Thôi nào. Tiếp tục làm việc.
Cô gái Em lại phải trèo lên chõng. Cong mông?
Họa sĩ Cứ thế. Tốt lắm. Cong mông lên.
Họa sĩ hì hục làm việc.
Bỗng nhiên dừng lại, vỗ trán.
Họa sĩ Ban nãy ta đang hát câu gì nhỉ. Ta đang hát câu gì thì gã dở
người xộc vào.
Cô gái Ông đang nhảy múa và hát lời của gió.
Họa sĩ Ðúng rồi. Ta hát. Ta múa. Những nụ hôn đen. Những cặp
bánh nứt. Ánh sáng chói chang…
Họa sĩ nhảy múa.
Ánh sáng lại lóe lên từ mông cô gái.
Họa sĩ (Ðứng sững lại) Xuống đây.
Cô gái Em xuống. Ðừng quát to thế.
Họa sĩ Hãy kể ta nghe gia cảnh nhà em.
Cô gái Bố em gánh phân chạy ngang qua đường cao tốc bị xe ô tô
đâm chết. Mẹ em hậu sản liệt giường bốn năm, thối thịt
thối da lòi cả xương chậu. Em phải nuôi 9 đứa em nên phải
bỏ học đi đồng nát nhưng vẫn không sống nổi cho nên.
Họa sĩ Cho nên ngày đi đồng nát. Tối đi bán hoa.
Cô gái Làm sao ông biết.
Mưa ào ào ập xuống. Chớp nhoáng nhoàng.
Ảo mộng 4
Ðám con cháu, dâu, rể, họ hàng lũ lĩ ba lô, túi xách đi vào.
- Tới nơi rồi.
- Ðích thị khu vườn hoang này đây.
- Mặt bố phừng phừng thế kia. Tăng xông. Khổ thân ông.
- Eo ôi có con cóc chết.
- Vườn rộng rào thưa khó đuổi gà.
- Có nhầm địa chỉ không nhỉ.
- Hoang toàng như khu vườn ma.
- Vắng vẻ quá. Tôi cứ ngờ ngợ.
- Người ở đây thì cũng hóa thành người rừng.
- Bố láo. Vườn địa đàng của ông nội chúng mày đấy.
- Bố cả ơi! Có đúng đây là vườn của ông không.
- Mẹ nó lú lẫn rồi à.
- He he. Tác phẩm nghệ thuật vĩ đại của ông đây rồi.
- Ông nặn tượng ai đấy nhỉ.
- Tượng đài một chú đười ươi.
- Con cháu mất dạy.
- Ông nội đi đâu rồi.
- Chắc lại mò ra ngoài thị xã uống rượu.
- Rượu thì phải đi liền với… gái.
- Khủng khiếp.
- Nghe nói ở thị xã có mấy ổ động nổi tiếng.
- Ông cụ đổ đốn. Càng già càng đổ đốn.
- Bà không được nói như thế.
- Chuyện vặt ấy mà.
- Chú hai chạy sang mấy nhà quanh đây hỏi xem cụ đi đâu.
- Con cháu mời cụ về.
- Thôi. Tôi can. Lôi cụ về là cụ lại chửi toáng lên điếc tai.
Vẫn trong cơn mưa rào.
Hai bóng người của thời gian đã mất.
Ông già Anh là ai mà lai vãng tới đất vườn của ta.
Chàng trai Kính cụ ạ.
Ông già Không dám.
Chàng trai Tôi là người chết trẻ. Chuyện đời dài lắm. Tình cờ một
nắm xương thịt tôi lại vùi lẫn đất vườn của cụ. Hôm nay có
trận mưa rào.
Tôi lên tắm mưa mát mẻ.
Ông già Anh là người của thời gian đã mất.
Chàng trai Cũng đã mấy chục năm dĩ vãng xa rồi, thưa cụ.
Ông già Hê hê! Ta cũng là người của thời gian đã mất đây. Ta là
ông cố nội đám người đang nhốn nháo trú mưa trong ngôi
nhà kia. Phần mộ của ta táng ở góc khu vườn dưới gốc cây
Ða trăm tuổi.
Chàng trai Cụ lên tắm mưa mát mẻ.
Ông già Có nóng nực đâu mà đòi tắm. Ta buồn nên ta lên đây.
Chàng trai Nỗi buồn đưa dắt chân ai.
Ông già Ta muốn nguyền rủa cay độc.
Chàng trai Cụ ơi! Lời nguyền rủa cay độc không không xóa nổi nỗi
buồn.
Ông già Ta giận lũ hậu thế cháu con.
Chàng trai Họ đã làm gì nên tội.
Ông già Khu vườn ngày xưa ta để lại, quanh năm cây cỏ tốt tươi.
Vậy mà bây giờ tiêu điều, xác xơ, hoang vắng. Ta buồn
lắm. Ta giận lắm.
Chàng trai Con cháu cụ bận nhiều việc nên trễ nải.
Ông già Việc gì! Thằng cháu họa sĩ hậu duệ đích tôn của ta cả đời
nó chỉ mải mê tô tượng đúc chuông cái hình hài gớm ghiếc
của nó. Còn lũ con cháu kia thì chỉ rình rập, nhăm nhăm xả
Ông già Nó điếc. Hay nó vờ điếc. Nó nghe thấy hay vờ không nghe
thấy tiếng của cha ông rì rầm vọng về từ trong lòng đất.
Cô gái tung tẩy đi ra.
Cô gái Ðã lâu lắm rồi mới có trận mưa dữ dội thế này. Thật là
hoành tráng.
Ông già Lại thêm con nặc nô ở đâu mò tới đây.
Cô gái Từ bé tôi vẫn thích cứ trần truồng chạy chơi trò đuổi bắt
rồng rắn lên mây với bọn con trai trong cơn mưa rào
Cô gái hát to:
“Rồng rắn lên mây
Có cây lúc lắc
Có nhà hiển linh
Thày thuốc có nhà hay không…”
Múa hát. Chạy chơi trò rồng rắn một mình với lũ bạn vô hình.
Ông già Xem chừng lũ hậu sinh ăn phải bả độc phát rồ cả rồi.
Chàng trai Cô gái đáng yêu quá.
Ông già Anh phải lòng con bé.
Chàng trai Tôi thèm muốn.
Ông già Cuộc đời lạ lùng. Ðã là ma rồi mà vẫn còn mê gái.
Chàng trai Thưa vâng.
Ông già Hồn người chết gió ù ù thổi.
Chàng trai Xin cụ đại xá cho. Tôi muốn. Tôi thèm.
Ông già Dễ chừng trước khi xuống âm phủ, anh chưa kịp lấy vợ.
Chàng trai Chưa ạ.
Ông già Tội nghiệp. Tuổi thọ của anh.
Chàng trai Tròn hai mươi tuổi.
Ông già Thương thay.
Chàng trai Ðã mấy chục năm rồi, hồn tôi lang thang mơ màng thèm
muốn những lạc thú kiếp người mà tôi không được hưởng.
Ông già Ta thọ đúng trăm tuổi. Một trăm năm sống kiếp người đời
- Cụ cố nội biết ông để khu vườn tan hoang thế này, cụ vật
ông lè lưỡi ra.
- Ngẫm cho cùng mảnh vườn này đâu của riêng ông.
- Ông chỉ có quyền sử dụng chứ không có quyền sở hữu.
- Ông tham quá.
- Hỗn nào.
Họa sĩ Con cháu ơi! Lặng im nghe ta giãi bày, tâm sự.
- Học sinh im.
- Lặng.
Họa sĩ Hay nhỉ. Các con quả là lũ học trò ngoan.
- Bao năm nay, chúng con chỉ biết răm rắp vâng lời. Có đứa
nào dám ho he đâu ạ.
Họa sĩ Này các con. Ngôi nhà ngói ba gian xiêu vẹo kia là của ông
bà ta để lại. Cây muỗng trăm tuổi góc vườn do chính tay cụ
cố nội ta trồng. Ba tảng đá rêu xanh gần lối ngõ là ông cố
kỵ ta khuân về từ châu Hoan châu Rí.
- Chúng con biết cả rồi.
Họa sĩ Khu vườn này đã bao đời nay đơm hoa, kết trái nuôi sống
dòng họ nhà ta.
- Chúng con biết cả rồi.
Họa sĩ Con cháu ơi! Mấy chục năm qua đất trời tác oai, tác quái lũ
lụt, hạn hán liên miên. Ấy là chưa kể đã ba lần bọn buôn
sừng trâu ở xóm thượng cứ sấn sổ đòi ông phải sang tên
trước bạ khu vườn này cho họ. Ông mà không cứng thì
hôm nay con cháu đã chẳng còn chỗ đứng cả ở đây thế này.
- Chúng con biết cả rồi.
- Ông ơi ! Bây giờ ông già rồi. Ông nên nhường lại cho cháu
con trông nom mảnh vườn này.
- Ông còn nuối tiếc gì nữa.
- Lọt sàng xuống nia mà.
- Ông nói đi.
- Con cháu vẫn thương ông, kính ông, đâu dám từ nan.
Họa sĩ Ta muốn đắp một hòn giả sơn thật cao ở ngay giữa khu
vườn.
- Ông cụ lại định bày trò quái quỉ gì nữa đây.
- Theo phong thủy thì đấy là vị trí đẹp nhất trong khu vườn.
- Hòn giả sơn cao bao nhiêu mét, kính ông.
Họa sĩ Cao ngang ngọn cây muỗng cụ cố nội ta trồng.
- Choáng chưa.
Họa sĩ Hòn giả sơn phải thật chắc chắn muôn đời không lún,
không sụt.
- Ối trời cao đất dày ơi.
Họa sĩ Ta sẽ đặt pho tượng đời ta lên chóp đỉnh hòn giả sơn.
- Mất điện hoàn toàn.
- Nhường bác cả. Em xin vái cả nón.
- Chú hai đùn đẩy sang tôi đấy à.
- Con gái em đã sang Hàn Quốc lấy chồng theo hợp đồng.
Vợ em xuất huyết não. Nhà em neo người.
- Cả họ nhà ta chỉ có độc bác cả công thành danh toại làm tới
chức vụ trưởng cho nên…
- Bác đứng ra đảm nhận việc này là hợp lẽ nhất.
- Thím Ba nói hay nhỉ. Nhà tôi bận lãnh đạo cơ quan tối mắt
tối mũi, còn thì giờ đâu mà đi đắp hòn giả sơn cho ông cụ.
- Vợ chồng chú Năm đâu?
- Ấy chết. Con vợ nhà em chỉ thạo bán chè đỗ đen chứ
không biết cuốc đất ạ.
- Trao việc này cho lũ cháu nội ngoại.
- Nâu. Cháu đang bận chơi Gêm.
- Tuần sau cháu phải thi Ai-eo rồi.
- Vợ chồng con đã mua vé đi du lịch Malaixia rồi đấy mẹ
Nói tiếng Mỹ với đám khách hàng.
Một người Mỹ nói tiếng Mỹ với họa sĩ.
Bạn già Jôn Ôoen. Người Mỹ gốc Bồ. Dù sao thì Ôoen vẫn muốn
có một thương lượng với ông.
Họa sĩ Tôi nghe vì phép lịch sự xã giao.
Người Mỹ nói tiếng Mỹ liến thoắng.
Rồi đưa cho Họa sĩ một tấm danh thiếp.
Bạn già Ôoen rất tôn trọng phong tục, đạo lý phương Ðông. Nhưng
nếu có ngày nào đó ông thay đổi ý định về khu vườn thì
xin ông hãy liên lạc với Ôoen theo địa chỉ trong tấm danh
thiếp. Ðảm bảo giá kịch trần.
Họa sĩ Người Mỹ đã bắt đầu học được chữ Nhẫn.
Bạn già Và bây giờ gã Mỹ đề nghị chuyển chủ đề thương lượng
sang pho tượng.
Họa sĩ Ông ta muốn gì.
Bạn già Gã đánh giá rất cao vẻ đẹp man rợ của pho tượng. Gã
muốn mua.
Họa sĩ Mua.
Bạn già Vâng.
Họa sĩ Thằng Mỹ này điên rồi.
Bạn già Tôi không hiểu.
Họa sĩ Tôi có thể bán khu vườn. Nhưng pho tượng thì không bao
giờ. Không bao giờ bán. Ðây là một nguyên tắc còn cao
hơn cả đạo lý.
Bạn già Tại sao?
Họa sĩ Nếu bị dồn ép vào chân tường. Tôi sẽ đập nát pho tượng
chứ bán thì không. Nâu. Nông.
Bạn già Kinh dị.
Họa sĩ Hãy dịch sát từng chữ chuyển cho Ôoen. Trên đời này có
những thứ không thể mua được bằng tiền.
đẹp muôn đời của pho tượng trong vườn địa đàng.
Người lạ Cô thất vọng.
Cô gái Không hẳn. Mặc dù, sòng phẳng nhé. Pho tượng là một tác
phẩm nghệ thuật nham nhở.
Người lạ Cô sẽ viết bài rủa xả pho tượng.
Cô gái Không.
Người lạ Tại sao.
Cô gái Vì tôi vô cùng yêu mến người đã sáng tạo ra pho tượng.
Người lạ Cô đã lên giường với ông họa sĩ già ?
Cô gái Ðấy không phải là hành vi giao cấu đàn ông đàn bà. Ðấy là
một biểu tượng của tình yêu và lòng ngưỡng mộ dành cho
nghệ thuật.
Người lạ Kinh hoàng. Một môn đệ trung thành của ngụy biện luận.
Cô gái Ông hãy kể về công việc của mình.
Người lạ Một cuộc phỏng vấn trực tiếp.
Cô gái Ông đánh giá thế nào về pho tượng.
Người lạ Giá trị nghệ thuật là con số không tròn trĩnh, to tướng hôm
nay và muôn đời.
Cô gái Hiển nhiên rồi.
Người lạ Nhưng xét về mặt cổ vật thì. Thế nào nhỉ.
Cô gái Tôi đang ghi âm câu nói của ông.
Người lạ Một ngàn năm sau. Năm 3006, pho tượng sẽ có một giá trị
vô giá. Tôi nhấn mạnh. Vô giá về giá trị cổ vật.
Cô gái Ngành khảo cổ học thật là minh bạch. Minh bạch đến tàn
nhẫn.
Người lạ Khoa học biện chứng khác hẳn ngụy biện luận.
Cô gái Ông bắt đầu chửi vỗ mặt tôi.
Người lạ Chúng ta chẳng còn thời gian đâu để chửi nhau.
Cô gái Tôi cũng đã nghe tiếng trống ngũ liên báo động.
Người lạ Ðại họa rồi.
tồn tại.
Cô gái (Gào to) Chúng tôi cần một lời chia tay ấm áp. Chúng tôi
yêu ông mặc dù chúng tôi dị ứng pho tượng kinh dị của
ông.
Họa sĩ Chê pho tượng kinh dị ư. Nghệ thuật đích thực không thèm
đếm xỉa đến vẻ đẹp tầm thường. Mấy chục năm qua lao
động sáng tạo của ta đã tạo nên pho tượng này. Các người
biết không, chính lao động sáng tạo đó là giá trị vô song
của pho tượng. Ai dám bảo sự sáng tạo đó chỉ là một ảo
mộng hoang đường. Rồi đây lịch sử sẽ trả lời. Bai.
Hạ màn.
Ba miền - Nam Dao
Tựa
Kịch bản này, bước đầu tác giả dự định là một hài kịch mua vui chọc cười. Không ngờ, khi
đưa cho một số người đọc, có những phản ứng chẳng tiên liệu được. Thứ nhất, có kẻ lại
khóc. Tác giả coi như mình thất bại và chỉ xin, thì thôi, cười trước khóc sau vậy (tốt hơn
cả, là khóc khi màn đã hạ, và cười một khi rời sân khấu ra đối mặt với cuộc đời có thực
vốn đã cam go). Thứ nhì, có kẻ bảo, kịch bản này mang tính ẩn dụ, nặng phê phán xã hội
và như thế có phần chính trị. Trung Nam Bắc ba miền vốn là vấn đề, và có thể còn mãi là
vấn đề dân tộc. Tác giả lại thêm một lần coi như mình thất bại. Xin thưa, không đâu, kịch
bản này nhắm tính hài. Người đọc bảo chính trị tự nó có tính hài. Tác giả hỏi ngược, thế thì
làm sao lại có người khóc ?
Không, một trăm lần không, Ba Miền chẳng đôi co ẩn dụ chi hết. Viết tặng Mẹ, Chị và Em
sinh cùng giờ với tai ương trên mọi ngả đường, Ba Miền riêng gửi Miêng, người nhắn đòi
một vai cho phụ nữ xứ Quảng trong bộ môn kịch bản xưa nay cứ đòi hỏi phát âm kiểu Bắc
cho chuẩn.
Kịch Ba Miền có ba nhân vật nữ, ba mảng đời. Họ tình cờ gặp nhau trong ba màn, từ lúc
Trời Chiều, đến Nửa Ðêm, để rồi chia tay khi Về Sáng. Họ đều ở cái tuổi ta gọi họ là thiếu
phụ. Bởi họ là những nhân vật có thật, nên để tránh ngộ nhận như kiểu các nhà văn thêm
thắt làm duyên, tác giả không dám đặt tên cho nhân vật, chỉ gọi họ là thiếu phụ B, T và N,
Thiếu phụ T : (lạnh lùng, giọng sắt lại) Ông Trời ổng zậy. Lúc cần, ổng ngó lơ…Kinh
nghiệm dân gian đấy (cười nhạt, quay sang hỏi) Chị đi mô sao lỡ xe chỗ ni hè ? (Ngắm
Thiếu phụ B, tiếp) …Người Hà Nội hỉ ?
Thiếu phụ B : Dạ không, em quê Vĩnh Phú…Trên đường vào Thành Phố, em ghé thăm
người nhà ở Ðà Nẵng…Còn chị ? Chắc chị người ở đây ?
Thiếu phụ T : (cộc lốc) …không ! Tui đi xe ôm từ Cửa Ðại vô . Vĩnh Phú ở đâu hỉ ?
Thiếu phụ B : Dạ, cách Hà Nội khoảng trên dưới trăm cây…(Tiếng xe lại rần rần) Mà chị
ơi, ngó lơ là làm sao, chị ?
Thiếu phụ T : (lại cười nhạt)…là nhìn sang chỗ khác, là không làm chi hết. (giọng cáu
bẳn). Có ai kêu trời mà được chi mô !
Thiếu phụ B : (thở dài)…nhưng mà em phải đi !
Thiếu phụ T : ( nhìn Thiếu phụ B , tò mò) Lỡ xe là lỡ hẹn, không trả tiền thì lỡ hàng lỡ họ
hỉ ?
Thiếu phụ B : …Không ! Em có buôn bán gì đâu ! Còn chị ?
Thiếu phụ T đáp, nhưng tiếng xe lại rần rần át đi. Lát sau, Thiếu phụ B lên tiếng.
Thiếu phụ B : Chị buôn gì hở chị ?
Thiếu phụ T : ( giọng khó chịu) Tò mò hỉ !
Thiếu phụ B : ( lí nhí) Ấy chết, em tọc mạch thật, xin lỗi chị…
Thiếu phụ T : (lầm bầm) Có chi mô mà lỗi với lầm! Tui í à (nói như nói một mình), tui đi
mua một giấc mơ không có giá…(cười nhạt, quay sang Thiếu phụ B, giọng bớt căng) Vậy
không đi buôn thì vô Thành Phố làm chi cà ?
Thiếu phụ B : ( lí nhí, quay mặt)…có chút việc, chị ạ ! (vai rung lên, mũi sụt sịt, khóc)
Thiếu phụ T : (ngồi xuống cạnh Thiếu phụ B , im lặng. Lát sau, nhẹ nhàng) Chuyện buồn
hỉ ? ( nhìn Thiếu phụ B, an ủi) …Chuyện gì rồi cũng qua, khóc chi cho mệt ! (lẩm bẩm)
Tui khóc từ khi tám tuổi, khóc liền ba mươi năm thì hết nước mắt…
Thình lình Thiếu phụ N xuất hiện, bươn bả đi vào, lớn tiếng.
Thiếu phụ N : Hỏi mấy chả, hổng ai hay vì sao xe không tới. Mấy chả kêu, chút xíu, đợi
chút xíu đi. Cha lơ xe xởn lởn, cái mặt dễ ghét, hỏi đi Sè Gòong hỉ ? Ngồi uống miếng
nước nghen…(nhái giọng Quảng)…Ði mô vậy cà ? Chèng đất, đi mô ? Hỏi xe zô Thành
Phố mà còn hỏi ( lại nhái, kéo dài ra) đi mô…
nghen….Em mới bên Viên-Chan zìa !
Thiếu phụ B : Việt Kiều hả ?
Thiếu phụ N : (trề môi) Xí…đâu được zậy. Tụi em bắt mánh với mấy bà người Lèo gốc
Việt mình làm ăn đó chị. Em giao hàng xong, về trước, để mấy người bạn ở lại mua hàng
Thái chở lậu qua. Trúng thì một vốn bốn lời, chia cho công an biên phòng, còn ba…( Bất
chợt thở dài sườn sượt) Con nhỏ nhà em đau, ông xã đánh điện gọi, em nóng lòng quá phải
zìa liền…(Ngưng một lát) Thiệt khổ, bữa em đi, nó nóng có chút xíu hà…
Thiếu phụ T : (chặc lưỡi) Có thày có thuốc, lo chi…
Thiếu phụ B : Số mạng cả, lo cũng chẳng được !
Thiếu phụ N : ( đứng phắt lên) Thì em cũng biết, nhưng (nhái giọng Bắc) nhà em đoảng
lắm cơ ! Ðã đoảng, lại sĩ! (Thở ra) Lúc phải lo, không lo. Lúc chẳng đáng lo, lại lo. Mà
đụng tới là giảng giải, phân tích bắt nhức óc, lúc nào cũng (nhái giọng Bắc) hợp tình hợp
lý. Hứ ! tình lý cái khỉ mốc, nói thì giỏi mà đụng tới việc thì, ôi thôi…
Thiếu phụ T : (ngắt) Sĩ là chi rứa ?
Thiếu phụ B : Là sĩ diện !
Thiếu phụ T : Sĩ diện là chi cà ?
Thiếu phụ N : ( cười ngặt nghẽo) …là khi lẽ phải cúi mặt xuống thì lại ngảnh mặt lên. Rồi
khi phải ngảnh mặt lên thì…( cười đến gập người lại, nói không thành tiếng)
Thiếu phụ T : …thì sao chừ ?
Thiếu phụ N : …thì ngảnh cao tới độ không ai thấymặt. Bắt cười dễ sợ…(lại cười ngặt
nghẽo)
Thiếu phụ B : ( giọng có chiều tức tưởi) Chị nói thế, người Bắc chúng em chẳng phải ai
cũng thế…
Tiếng xe lại thình lình rần rần, rồi tiếng chửi lộn, xô xát và tiếng chân chạy thình thịch,
tiếng còi công an huýt lên. Ba người đàn bà nhìn nhau. Tiếng động giảm dần…
Thiếu phụ B : Sợ nhỉ…Em chẳng thấy an ninh tí nào !
Thiếu phụ T : …Bến xe có nhân viên an ninh, lo chi rứa…
Thiếu phụ N : Xí, ông xã em ổng biểu, khi phải lo an ninh tức là không có an ninh. Zậy mà
không phải zậy là cái nghịch lý của nhân loại…
Thiếu phụ T : Nói năng chi mô rị mọ ! Khó tới cha tui cũng không hiểu ! Chắc ổng là thành
máu, ứa ra, lăn theo vết nhăn chảy xuống thái dương. Giời hỡi, sống không cho, chết chẳng
được ! Hết thời bao cấp, cháo chẳng có, nói gì đến cơm. Giời thế, trách chi người ? ( Nức
lên, nhìn xuống như đang nói với mẹ ) Mẹ, mẹ dậy đi mẹ! ( chợt đổi giọng, mơ màng) Mẹ
còn nhớ chứ ? Ngày con sơ tán lên Hòa Bình, mẹ lẽo đẽo theo suối một ngày đuờng, vừa đi
vừa khóc. Mẹ dặn, coi chừng cái bọn Thần Sấm, Con Ma, nghe tiếng máy bay là phải chúi
đầu vào bụi tre, tay bịt tai, mắt nhắm lại, con nhé! Các thày các cô trong trường nửa cười
nửa mếu, khuyên, bà ơi, thôi bà về đi, nhà trường sẽ lo cho các cháu. Mẹ nài «…con bé
cháu nhà tôi đẻ ra sài đẹn, lớn lên lại ngu ngơ…». Giời ơi, thế mà đến nay chỉ một chớp
mắt, giờ thì mẹ chẳng nói lấy một câu. Mẹ, mẹ dậy nhé. Nhìn con mẹ đây này! Mẹ bảo, sau
chiến tranh, con gái mẹ vẫn không trầy trụa, thế có may không ! Vâng, phần xác thì không
trầy trụa. Nhưng còn phần hồn con, trong sâu kín, làm sao mẹ nhìn thấy được ? Cái phần
hồn ấy mẹ ơi …
Thiếu phụ B tay ôm mặt, đầu gục xuống giữa hai gối, vai rung lên. Giữa tiếng thút thít, câu
Cái phần hồn ấy mẹ ơi …văng vẳng, lập đi lập lại. Ðèn từ từ sáng lên. Có tiếng nói, tiếng
chân…
Thiếu phụ T : ( bước vào, giọng bực bội) Ðã dặn là đừng mắc mớ đối đáp với bọn côn
đồ…
Thiếu phụ N : ( chua ngoa) Hỏng chưởi, tức thấy mồ nội. Chị biểu, cái thằng tay chống
nạnh làm tàng, nó theo em, nó hỏi « đi » thì nhiêu ? Chèng ơi, táng được một bạt tai là em
táng liền…Em chưởi, nó giả lả, tay chỉ chị, miệng kêu « con nhỏ có cái mặt đẹp như Thái
hậu Dương vân Nga kia, thì trăm ngàn cũng OK »…Hứ ! tổ cha cái bọn đầu đường xó chợ
…