Tiểu phẩm ngắn
TRỞ VỀ
Tác giả: Phạm Công Bảo-TPT Trường THCS TT Củng Sơn
15 năm sau khi đất nước thống nhất
Cảnh 1: Anh thương binh đang dạy học và đàn hát cho học sinh nghe.
Học sinh: Chú ơi ! Chú có thể hát cho chúng cháu nghe một bài được không ạ?
Thương binh: à! được,chú sẽ hát cho các cháu nghe;các cháu lại ngồi đây nào.
(Anh thương binh hát bài “Vết chân tròn”)
Học sinh:(Vỗ tay) A! chú hát hay quá,chúng cháu cảm ơn chú.
Thương binh: Thôi được rồi,bây giờ các cháu về hôm sau chúng ta sẽ học tiếp nghen.
Học sinh: Dạ! Thưa chú chúng cháu về.(Vẫy tay chào)
(Anh thương binh góp sách vở rồi ra về)
Đang đi trên đường thì bổng nhiên có một chiếc xe Hon da lạng lách từ phía sau tông vào
chú,rồi bỏ chạy.
Chú thương binh quằn quại trong cơn đau.
Lúc đó học sinh đang trên đường đi học về thấy vậy rồi chạy tới.
Học sinh : Chú ơi ! chú có sao không,Các bạn ơi ,đưa chú vào trạm xá gấp
- Ai ,ai đã tông chú các bạn có biết không?
- Tớ biết rồi, bạn Thắng con của chú Mẫn ở xóm trên,người giàu nhất làng ta.
- Vậy mình phải báo cho chú ấy biết thôi. Đi nào các bạn.
Cảnh 2 : Trong trạm xá ,chú thương binh đang nằm một mình trên gường
Có tiếng gõ cửa.
Thương binh : Ai đấy ! mời vào.
Lúc này Mẫn và Thắng đi vào,Thắng trong thái độ sợ sệt .
Mẫn : Ai đâu con?
Thắng : Dạ ! Chú …..(tay chỉ về chú thương binh)
Lúc này anh thương binh ngồi dậy và nhìn về phía Mẫn.
Thương binh: Mẫn ,có phải Mẫn đó không.
Mẫn : Bình ,đúng rồi Mẫn đây mà.
- Đã qua 15 năm chúng ta mới gặp lại nhau,một trận càn ấy bọn giặc hung ác đã cướp đi
- HS : Lê Vy trong vai : Bác sĩ.
Giám đốc: Bực mình quá! Năm hết tết tới rồi mà Công văn ,giấy tờ tới um xùm
Bà nó ơi!
Vợ giám đốc: Gì đấy ông ?
Giám đốc: Bà lấy cho tôi ly nước ,rồi ra đây tôi nói cái này.
Vợ giám đốc: Đây,ông uống đi!
- Rồi ông muốn nói tui cái việc gì?
Giám đốc: Chiều nay,thằng Bình trưởng phòng kinh doanh nó tới chơi,bà coi có gì chế
biến chút mồi nhậu.chổ thân quen đấy mà!
Vợ giám đốc: Được rồi ,chút nữa tui đi chợ,nhưng mà nhậu ít thôi đấy!
Giám đốc: Được rồi ,bà cứ lo quá!thôi đi chợ đi bà.
Cảnh 2: (Bình đang đi đến nhà giám đốc,Nhiễu và Bình đi ngược chiều nhau).
Nhiễu ( Bán hàng rong ): Bà con ơi! Mua hoa quả ,thịt cá tết đi,hôm nay có nhiều thứ
lắm,đặc biệt khuyến mãi 50% với các loại mắm.Mạidzô,mại dzô,bà con ơi!
- Anh gì đấy ơi! Anh đi đâu đấy,mua giùm em ít đồ đi anh,Dời ơi anh đẹp trai quá
đi!Mua đi anh.
Bình: Em bán thứ gì nào?
Nhiễu: Dạ đủ thứ hết anh,nào là hoa quả,thịt cá,đặc biệt là có Thịt dê,và mắm tôm hàng
Việt Nam chất lượng cao.
Bình: Chà ,xếp mình thấy thịt dê là khoái,thịt dê mà chấm mắm tôm thì hết ý.
- Em ,bán cho anh 1ký thịt dê,và 02 hủ mắm tôm nhé!
Nhiễu: Dạ có ngay.
- Đây anh!em cảm ơn anh
Bình : em có chồng chưa? Đẹp như em chắc đã có rồi phải không?
Nhiễu: ứ! Anh cứ chọc em,Gần ba nhăm rồi mà chả bố đứa nào giám rờ vào,ngươì ta cứ
bảo là em vô duyên,nếu có duyên thì thì ai mua em củng bán luôn.
- Thôi ,anh đi đi kẻo tối,em còn về nhà chú em nữa.Chào anh nha,
- (Nhiễu vừa đi vô vừa rao tiếp.)
Cảnh 3: Tại nhà giám đốc
Giám đốc: Xong chưa bà dọn lên đi ,thằng bình nó củng sắp đến rồi đó.
- Còn cô,sao cô biết mắm đã hết hạn sử dụng rồi lại còn bán,mà ngày nay cô đã bán bao
nhiêu hủ rồi ?
Nhiễu: Dạ! 10 hủ rồi ạ!
Bác sĩ: Vậy là còn biết bao nhiêu người nữa như thế này.
Bình : Em bán gian lận như vậy,hèn gì chưa có chồng là phải
Nhiễu : Dạ,cháu đã biết lỗi rồi ,cháu sẽ không giám nữa ,Xin Cô chú,anh Bình tha thứ .
Vợ giám đốc: Ông và Bình đã đỡ chưa?
Bác sĩ: Thưa quý vị và các bạn,qua tiểu phẩm chúng tôi muốn gởi một thông điệp “Hãy
cẩn thận những thức ăn chưa được nấu chín ,thức ăn đã hết hạn sử dụng ,thiếu vệ sinh
,các loại mắm sống đây là yếu tố dễ dẫn đến tiêu chảy cấp ”và tiểu phẩm của chúng tôi
đến đây là hết ,Xin chúc quý vị đại biểu,BGK,các anh chị TPT dồi dào sức khoẻ,chúc hội
thi GV - TPT đội giỏi năm 2008 thành công tốt đẹp.
-Hết-