tiểu luận cao học môn lịch sử cơ sở lý luận công tác tư tưởng quan điểm hồ chí minh về tuyên truyền và vận dụng vào công tác tuyên truyền ở nước ta hiện nay - Pdf 38

MỞ ĐẦU
Sinh thời Chủ tịch Hồ Chí Minh rất chăm lo đến công tác giáo dục chính
trị tư tưởng, bởi theo Người “Tư tưởng không đúng đắn thì công tác ắt sai
lầm”; rằng “Trong Đảng và ngoài Đảng có nhận rõ tình hình mới, hiểu rõ
nhiệm vụ mới thì tư tưởng mới thống nhất, tư tưởng thống nhất thì hành động
mới thống nhất”. Công tác tư tưởng tự bản thân nó đã hàm chứa những vấn đề
nhạy cảm, phức tạp, đa chiều, liên quan đến tâm tư nguyện vọng của cán bộ,
đảng viên, nhân dân; liên quan đến sự thành bại của sự nghiệp cách mạng.
Người nói: “Lãnh đạo quan trọng nhất là lãnh đạo tư tưởng, phải hiểu tư
tưởng của mỗi cán bộ để giúp đỡ thiết thực trong công tác; vì tư tưởng thông
suốt thì làm tốt, tư tưởng nhùng nhằng thì không làm được việc”. Trong báo
cáo tại Hội nghị lần thứ 6 Ban chấp hành Trung ương Đảng khoá II (15-71954), trong mười công tác được xác định thì công tác lãnh đạo tư tưởng là
quan trọng nhất. Hồ Chí Minh luôn yêu cầu “Cán bộ lãnh đạo và cán bộ các
ngành, tư tưởng phải thông, phải thật thông. Phải có quyết tâm khắc phục khó
khăn, làm tròn nhiệm vụ”. “Phải đánh thông tư tưởng và động viên sáng kiến
và lực lượng của toàn Đảng, toàn dân. Mọi người quyết tâm làm cho được và
tin tưởng làm nhất định được”. Mỗi lần về thăm các nhà máy, công trường,
hợp tác xã, Bác Hồ luôn nhắc nhở, động viên cán bộ, đảng viên, nhân viên
“Muốn quản lý tốt thì cán bộ và công nhân phải thông suốt tư tưởng”.
Tuyên truyền là một bộ phận, một tác nghiệp của công tác tư tưởng có vị
trí hết sức quan trọng, bởi vậy, Người định nghĩa và xác định rõ mục đích của
tuyên truyền “Tuyên truyền là đem một việc gì nói cho dân hiểu, dân nhớ, dân
theo, dân làm. Nếu không đạt được mục đích đó, là tuyên truyền thất bại”.
Người nói “Người tuyên truyền bao giờ cũng phải tự hỏi: Viết cho ai xem?
Nói cho ai nghe? Nếu không vậy, thì cũng như cố ý không muốn cho người ta
nghe, không muốn cho người ta xem”. Do mục đích, yêu cầu của công tác
tuyên truyền, nhất là tính chính xác và sức lay động lan toả đối với dân chúng
nên Hồ Chí Minh đòi hỏi cán bộ tuyên truyền “Phải biết cách nói. Nói thì phải
1



và nâng cao tính tích cực trong hoạt động thực tiễn của quần chúng. Theo
nghĩa hẹp, tuyên truyền là truyền bá những quan điểm lý luận nhằm xây dựng
cho quần chúng thế giới quan nhất định phù hợp với lợi ích của chủ thể tuyên
truyền và kích thích những hoạt động thực tiễn phù hợp với thế giới quan ấy.
Một tập thể tác giả của Liên Xô dưới sự chỉ đạo của giáo sư B.N. Prômarép
khi biên soạn cuốn Từ điểm chính trị lại cho rằng tuyên truyền là: “giải thích,
phổ biến một tư tưởng học thuyết, lý luận chính trị nhất định nào đó”. Theo
Từ điển Tiếng Việt, tuyên truyền là phổ biến một chủ trương, một học thuyết
để làm chuyển biến thái độ của quần chúng và thúc đẩy quần chúng hoạt động
theo một đường lối và nhằm một mục đích nhất định hoặc tuyên truyền là giải
thích rộng rãi để thuyết phục, vận động mọi cá nhân làm theo. Trong cuốn
Nguyên lý công tác tư tưởng các tác giả lại cho rằng: “Tuyên truyền là một
hình thái của công tác tư tưởng nhằm truyền bá hệ tư tưởng và đường lối

3


chiến lược, sách lược của giai cấp trong quần chúng, xây dựng cho quần
chúng thế giới quan phù hợp với lợi ích của chủ thể hệ tư tưởng, bồi dưỡng
tình cảm, cổ vũ niềm tin và tập hợp, cổ vũ quần chúng hành động theo thế
giới quan và niềm tin đó”. Khi bàn về người tuyên truyền và cách tuyên
truyền, Hồ Chí Minh cho rằng: “Tuyên truyền là đem một việc gì đó nói cho
dân hiêu, dân nhớ, dân theo, dân làm”.
Tuy có những cách lý giải khác nhau về thuật ngữ tuyên truyền, nhưng
một số khái niệm của các nhà nghiên cứu, triết học, tư tưởng đã nêu trên có
những điểm chung là:
- Tuyên truyền là hoạt động truyền bá, phổ biến, giải thích của chủ thể về
một tư tưởng, một học thuyết hay một vấn đề nào đó đối với đối tượng tuyên
truyền.
- Tuyên truyền nhằm đạt tới mục đích là làm thay đổi nhận thức, hình

thái độ của nhân dân đối với chủ trương, đường lối, chính sách, nắm được
tâm tư, nguyện vọng, nhu cầu, lợi ích…của quần chúng. Trên cơ sở thông
tin phản hồi này, Đảng và Nhà nước kịp thời điều chỉnh, bổ sung, hoàn
thiện chủ trương, đường lối, chính sách, pháp luật sao cho chúng vừa phù
hợp với quy luật khách quan, với thực tiễn cách mạng, vừa phù hợp với
lòng dân. Vì vậy, công tác tuyên truyền và hoạt động của đội ngũ báo cáo
viên, tuyên truyền viên đóng vai trò như là sợi dây bền chặt nối liền Đảng
với quần chúng, Nhà nước với công dân, Trung ương với cơ sở, góp phần
tăng cường liên minh công nhân, nông dân và trí thức trong tiên trình cách
mạng khắc phục tệ quan liêu, xa rời quần chúng.
Hoạt động tuyên truyền góp phần to lớn vào việc xây dựng nền văn hóa
mới tiên tiến, đậm đà bản sắc văn hóa dân tộc, vào việc xây dựng và phát huy
nhân tố con người, nâng cao bản lĩnh chính trị và phẩm chất đạo đức cách
mạng cho cán bộ, đảng viên.
Công tác tuyên truyền là vũ khí sắc bén trong cuộc đấu tranh chống âm
mưu, thủ đoạn “Diễn biến hòa bình” của các thế lực thù địch với cách mạng
nước ta. Đây là phương thức hữu hiệu để chống phao tin đồn nhảm, kích động
chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc, đấu tranh phê phán những quan điểm sai trái,
lệch lạc nhằm bảo vệ nền tảng tư tưởng, bảo vệ Đảng, bảo vệ chế độ, giữ vững
ổn định chính trị và tăng cường đoàn kết xã hội, tạo ra tiền đề, điều kiện cho
công cuộc đổi mới, cho sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước.

5


Công tác tuyên truyền có khả năng đưa được những thông tin nội bộ,
những thông tin mà vì lý do nào đó không đưa rên các phương tiện truyền
thông đại chúng được. Trong điều kiện bùng nổ thông tin hiện nay, tuyên
truyền còn góp phần định hướng thông tin, giải thích, phân tích cho quần
chúng hiểu rõ đâu là thông tin chính thức, chính thống, trên cơ sở đó đinh

hoạt động cách mạng. Cung với tờ Thanh niên, Người còn chỉ đạo cơ quan
ngôn luận của Hội xuất bản thêm ba ấn phẩm khác như: tuần báo Công nông,
bán nguyệt san Lính cách mệnh, nguyệt san Việt Nam tiên phong. Báo chí do
Hồ Chí Minh sáng lập và xuất bản đã góp phần quan trọng trong việc truyền
bá chủ nghĩa Mác – Lênin, chuẩn bị tiền đề về tư tưởng tiến tới thành lập
Đảng Cộng sản Việt Nam vào đầu năm 1930. Còn số cán bộ sau khi được Hồ
Chí Minh trực tiếp huấn luyện đã trở về nước và thâm nhập vào nhà máy,
hầm mỏ, đồn điên, trường học, thành thị, nông thôn và sử dụng lời nói trực
tiếp làm vũ khí tuyên truyền cách mạng. Để chuẩn bị cho hội nghị thành lập
Đảng, Hồ Chí Minh đã chủ trương đưa hội viên của tổ chức thanh niên cách
mạng đồng chí Hội đi “vô sản hóa”. Nó góp phần quan trọng vào việc nâng
cao ý thưc giác ngộ cách mạng, bồi dưỡng lập trường của giai cấp công nhân,
rèn luyện họ trở thành những chiến sĩ cộng sản. Đặc biệt, sau Hội nghị thành
lập Đảng ngày 3-2-1930, Ban tuyên truyền và cổ động của Đảng được thàh
lập. Đến ngày 1-8-1930 đã xuất bản được tài liệu tuyên truyền đầu tiên Ngày
quốc tế đỏ. Đây là tài liệu ấn hành sớm nhất của Ban tuyên truyền và cổ động.
Ngày 1-8 hàng năm đã trở thành ngày hội truyền thống của nghành tư tưởng –
văn hóa.
Bên cạnh đó Hồ Chí Minh đã ký sắc lệnh thành lập Đài tiếng nói Việt
Nam, thành lập Việt Nam thông tấn xã, ký sắc lệnh về việc nộp lưu chuyển
văn hóa phẩm…làm cho hệ thống tổ chức tuyên truyền cổ động, hệ thống báo
chí, xuất bản được củng cố phát triển. Nhưng thời kì đó, lực lượng còn mỏng,
trình độ kỹ thuật còn thô sơ, nên công tác tuyên truyền đạt hiệu quả chưa cao.
Vì vậy, Hồ Chí Minh tiếp tục đào tạo cán bộ đảng viên bám đất, bám dân và
dùng phương pháp tuyên truyền miệng là chính.
Từ những việc làm cụ thể của chủ tịch Hồ Chí Minh đã xây dựng cho
cách mạng Việt Nam con đường đấu tranh cách mạng giành độc lập dân tộc

7


5. Kêu gọi toàn dân đoàn kết, hăng hái kháng chiến tin tưởng về sự
thắng lợi”.
Hồ Chí Minh căn dặn, trong khi làm nhiệm vụ tuyên truyền phải đồng
thời coi trọng việc đập lại các luận điểm tuyên truyền của địch. Bác viết: “Đế
quốc Pháp – Mỹ không những chiến tranh xâm lược bằng quân sự, chúng còn
chiến tranh bằng tuyên truyền. Chúng dùng báo chí và phát thanh hang ngàn,
trang ảnh và sách vở in rất đẹp, các nhà hát, trường học, các lễ cúng bái ở nhà
thờ và chùa chiền, các cuộc hội họp…để tuyên truyền”.
“Chỉ ở Pháp mà thôi, mười năm chúng tiêu 2450 triệu quan vào việc
tuyên truyền nhồi sọ. Chúng không ra mặt ở nước nào chúng mua chuộc
người nước ấy làm thay cho chúng”.

9


Bộ trưởng tuyên truyền Mỹ nói: “Mỗi năm, các báo chí nước ngoài đăng
tài liệu tuyên truyền của Mỹ cộng lại hơn 4 vạn trang báo(bằng 16 vạn trang
báo Cứu quốc)”.
Hồ Chí Minh nêu rõ: “Địch tuyên truyền xảo quyệt và bền bỉ ngày này
đến ngày khác, năm này đến năm khác”. “Giọt nước rỏ lâu, đá cũng mòn.
Cho nên không khỏi có một số đồng bào bị địch tuyên truyền mãi nên
hoang mang”.
Trong đấu tranh trên mặt trận tuyên truyền, Hồ Chí Minh căn dặn: “Đối
với địch” thì nêu những cái xấu của nó để bộ đội ta, đồng bào ta biết là chúng
nó độc ác, xấu xa thế nào, để gây long căm thù đối với quân địch.
Sự hung ác, xấu xa của chúng có rất nhiều, biết gom góp tài liệu thì tha
hồ mà viết. Có những việc chúng nó làm, bên ngoài thì như là tốt, mà bên
trong thì thật là xấu, ta giải thích cho nhân dân ta hiểu”.
2.2. Tuyên truyền nhân tố mới
Trong tuyên truyền, Hồ Chí Minh coi trọng cả tuyên truyền miệng và

Quan điểm của Chủ tịch Hồ Chí Minh về việc nêu gương tốt, việc tốt
được quán triệt ngay từ khi Đảng còn hoạt động bí mật, vận động nhân dân
vùng lên phá xiềng xích nô lệ, giành chính quyền, cho tới khi cách mạng
thành công. Đảng lãnh đạo chính quyền, kháng chiến, kiến quốc, xây dựng
cuộc sống mới. Quan điểm đó trực tiếp chỉ đạo công tác dân vận, tuyên
truyền, đồng thời cũng chỉ đạo hoạt động báo chí cách mạng.
Một điều có ý nghĩa phương pháp luận quan trọng trong việc cổ vũ nhân
tố mới trong tư tưởng Hồ Chí Minh là “nói đi đôi với làm”. Trong khi chỉ đạo
việc nêu gương tốt, nhắc nhở cán bộ, công chức và gia đình phải là tấm gương
cho nhân dân làm theo., bản thân Chủ tịch Hồ Chí Minh trong hoạt động thực
tiễn là một tấm gương lớn.
Khi Người hô hào tiết kiệm, chống lãng phí, trong kháng chiến thành lập
“hũ gạo nuôi quân” thì chính Người, vị Chủ tịch nước, lãnh tụ Đảng cũng
nhịn ăn một bữa trong một tuần lễ để góp phần vào hũ gạo nuôi quân như mọi
công dân. Khi Người hô hào trồng cây gây rừng thì năm nào Người cũng
tham gia tết trồn cây.
Chính việc “nói đi đôi với làm và trực tiếp làm tấm gương cho nên lời
nói và bài viết của Người luôn luôn có sức cổ vũ lớn trong nhân dân.
Người dạy “Muốn giữ gìn sự trong sáng của chủ nghĩa Mác- Leenin thì

11


trước hết tự mình phải trong sáng” “Từ việc lớn đến việc nhỏ, cán bộ đều
phải làm kiểu mẫu”.
2.3. Phê bình và tự phê bình
Hồ Chí Minh coi tự phê bình và phê bình là một nội dung quan trọng
trong công tác tuyên truyền.
Năm 1951, khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp của dân tộc ta
đang ở giai đoạn khó khăn ác liệt, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã viết bài “Tự phê

“Chủ nghĩa cá nhân đẻ lắm thứ bệnh nguy hiểm: quan liêu, mệnh lệnh, bè
phái, chủ quan, tham ô, lãng phí…” Tư tưởng Hồ Chí Minh về tự phê bình và
phê bình đã thể hiện thành một trong những phương châm xây dựng Đảng.
Những không chỉ trong sinh hoạt đảng, mà Hồ Chí Minh luôn đặt vấn đề tự
phê bình và phê bình công khai trên báo chí.
Nếu như tự phê bình và phê bình trong nội bộ không có mấy ý kiến phải
bàn luận, vì nó như cơm ăn, nước uống, như “rửa mặt hàng ngày” thì vấn đề
tự phê bình và phê bình công khai trên báo chí lại lắm ý kiến. Có người cho
rằng phê bình công khai là vạch áo cho người xem lưng, là cho kẻ thù lợi
dụng. Hồ Chí Minh cũng kiên quyết chống lại những biểu hiện tư tưởng trên
đây. Trong tư tưởng của Người, phê bình công khai là “thuốc đắng dã tật”, có
những cán bộ tư tưởng rằng: Nếu công khai phê bình những khuyết điểm của
mình thì sẽ có hại vì:
- Kẻ địch lợi dụng để phản tuyên truyền.
- Giảm bớt uy tín của đoàn thể và chính quyền.
- Làm mất thể diện của cán bộ đã phạm khuyết điểm ấy.
- Chỉ phê bình qua loa ở nội bộ là đủ rồi.
Thế là tưởng lầm, thế là ốm mà sợ thuốc… một khi đã phạm đến
khuyết điểm, thì dù mình muốn bưng bít người ta cũng biết. Phải nhớ câu
tục ngữ “sừng có vạch, vách có tai”…Cán bộ nào không dám công khai
thừa nhận khuyết điểm của mình, e sợ lời phê bình của đồng sự và nhân
dân…thì người đó không xứng đáng là cán bộ, việc phê bình phải từ trên
xuống và từ dưới lên.
Phê bình công khai làm “suy giảm bớt uy tín của đoàn thể và chính
quyền” không? Chắc chắn là có. Nhưng có “giảm bớt” này là tạm thời để rồi
uy tín lại tăng lên, nếu biết thật thà tự phê bình. Còn nếu sợ mà không phê
bình thì như Hồ Chí Minh nói “Người ốm giấu bệnh”. Mặt khác, trong tư
tưởng của Bác, tự phê bình và phê bình là việc làm như cơm “ăn cho khỏi
đói”, như “rửa mặt cho khỏi bẩn”. Đó là công việc hằng ngày, hiển nhiên cần
thiết, tất yếu như vong tuần hoàn chu chuyển trong cơ thể con người ta.

chủ yếu trong tự phê bình và phê bình. Bởi theo Bác, “Lấy gương tốt trong
quần chúng nhân dân và cán bộ, đảng viên giáo dục lẫn nhau là một phương
pháp lấy quần chúng giáo dục quần chúng rất sinh động và có sức thuyết phục

14


rất lớn. Đó cũng là một cách thực hành đường lối quần chúng trong công tác
giáo dục”.

15


Chương 3
Vận dụng quan điểm Hồ Chí Minh về tuyên truyền để nâng cao hiệu
quả công tác tuyên truyền ở nước ta
trong giai đoạn hiện nay
3.1. Thực trạng công tác tuyên truyền trong giai đoạn hiện nay
3.1.1. Thành tựu
- Công tác tuyên truyền đã góp phần quan trọng trong việc thực hiện
"xây dựng Đảng là nhiệm vụ then chốt". Thực hiện tư tưởng của Hồ Chí Minh
về xây dựng Đảng, 20 năm đổi mới vừa qua, công tác tư tưởng thường xuyên
tuyên truyền trong toàn Đảng, toàn dân chăm lo xây dựng Đảng, xác định đó
là nhiệm vụ then chốt, là điều kiện có tính quyết định để đảm bảo thắng lợi
của sự nghiệp cách mạng Việt Nam. Thực hiện các nghị quyết của Ban Chấp
hành Trung ương Đảng các khoá về xây dựng, chỉnh đốn Đảng, công tác tư
tưởng đã tập trung chỉ đạo tốt công tác học tập, quán triệt các văn kiện Đảng,
tạo sự thống nhất cao trong toàn Đảng về quan điểm, đường lối, Cương lĩnh,
Điều lệ Đảng, các chủ trương, chính sách, đấu tranh không khoan nhượng với
các biểu hiện tư tưởng lệch lạc, sai lầm, phản động, độc hại, bảo vệ nền tảng

lòng, hết sức phục vụ nhân dân, phục vụ Tổ quốc.
Công tác tuyên truyền là biện pháp quan trọng hàng đầu để giáo dục, xây
dựng con người xã hội chủ nghĩa. Thực hiện những lời chỉ dẫn của Người,
văn kiện các Đại hội Đảng đều bàn và đề ra yêu cầu phải xây dựng con người
mới, đào tạo và bồi dưỡng thế hệ cách mạng cho đời sau. Đảng có nhiều nghị
quyết, chỉ thị về giáo dục và đào tạo, về khoa học và công nghệ, về tổ chức và
cán bộ, về công tác thanh niên...
Nghị quyết TW5 khoá VIII và Kết luận TW 10 (khoá IX) một lần nữa
khẳng định những đức tính của con người Việt Nam trong thời đại mới, để lấy
đó làm tiêu chuẩn phấn đấu cho mỗi người, đặc biệt là cho thế hệ trẻ:
- Có tinh thần yêu nước, tự cường dân tộc, phấn đấu vì độc lập dân tộc
và chủ nghĩa xã hội, có ý chí vươn lên đưa đất nước thoát khỏi nghèo nàn lạc
hậu, đoàn kết với nhân dân thế giới trong sự nghiệp đấu tranh vì hòa bình, độc
lập dân tộc, dân chủ và tiến bộ xã hội.
- Có ý thức tập thể, đoàn kết, phấn đấu vì lợi ích chung.
17


- Có lối sống lành mạnh, nếp sống vǎn minh, cần kiệm, trung thực, nhân
nghĩa, tôn trọng kỷ cương phép nước, quy ước của cộng đồng; có ý thức bảo
vệ và cải thiện môi trường sinh thái.
- Lao động chǎm chỉ với lương tâm nghề nghiệp, có kỹ thuật, sáng tạo,
nǎng suất cao vì lợi ích của bản thân, gia đình, tập thể và xã hội.
- Thường xuyên học tập, nâng cao hiểu biết, trình độ chuyên môn, trình
độ thẩm mỹ và thể lực.
Trong điều kiện của cơ chế thị trường và hội nhập, giao lưu quốc tế, âm
mưu chống phá quyết liệt của các thế lực thù địch, một bộ phận cán bộ, đảng
viên và nhân dân, đặc biệt là một bộ phận thanh niên xa rời lý tưởng, lười lao
động và học tập, sa vào lối sống, thậm chí có một bộ phận nhỏ bị lực lượng
xấu dụ dỗ, mua chuộc... Công tác tư tưởng của Đảng đã chú ý đến việc giáo

tính chiến đấu, tính thuyết phục và hiệu quả của công tác tư tưởng chưa cao;
nhiều lúc chưa chủ động và thiếu sắc bén trong đấu tranh chống âm mưu
“diễn biến hoà bình”, chống tuyên truyền phản động của các thế lực thù địch,
bác bỏ các quan điểm cực đoan mang tính kích động; thiếu những hình thức,
biện pháp cụ thể, có sức thuyết phục để xây dựng, củng cố niềm tin, giải đáp
những băn khoăn, vướng mắc, mâu thuẫn nảy sinh trong quá trình đổi mới;
chưa làm tốt chức năng dự báo tình hình, chuẩn bị tư tưởng cho cán bộ, đảng
viên chủ động đi vào kinh tế thị trường và hội nhập kinh tế với khu vực và thế
giới; công tác giáo dục lý tưởng cách mạng, đạo đức, lối sống chưa thường
xuyên, nhiều lúc, nhiều nơi còn buông lỏng, xem nhẹ.
Phương pháp tuyên truyền của cán bộ tư tưởng thiếu sáng tạo, đơn điệu,
một chiều, chưa phối hợp chặt chẽ giữa các phương pháp với nhau và chưa
phát huy được sức mạnh của các phương tiện tuyên truyền hiện đại, nên
thường bị khô khan nhàm chán.
Sự thống nhất trong lời nói và việc làm của cán bộ tư tưởng còn nhiều
hạn chế. Tính cách mạng và tính chiến đấu trong các bài nói chuyện đôi khi
còn thiếu sắc bén, không kịp thời phản bác lại các quan điểm sai trái của các
thế lực thù địch.

19


3.2. Các giải pháp nhằm nâng cao hiệu quả công tác tuyên truyền
trong giai đoạn hiện nay
Để công tác tuyên truyền được phát huy, thực sự có hiệu quả hơn, trong
thời gian tới cần triển khai tập trung một số giải pháp sau:
Một là, tăng cường vai trò lãnh đạo và chỉ đạo của Đảng, trực tiếp là cấp
uỷ và ban tuyên giáo cấp uỷ các cấp đối với công tác tuyên truyền. Để đảm
bảo cho công tác tuyên truyền hoạt động đúng hướng, đúng quan điểm, đường
lối của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước thì phải có sự lãnh đạo của

vai trò quản lý nhà nước về hoạt động báo chí, xuất bản, văn hóa, văn nghệ,
chú trọng đề cao sự lãnh đạo, chỉ đạo của các cấp ủy đảng, trực tiếp là ngành
Tuyên giáo, trách nhiệm quản lý của Bộ Thông tin và truyền thông. Bên cạnh
đó, các cơ quan chủ quản báo chí phải thực hiện đầy đủ nhiệm vụ, quyền hạn
của mình, chịu trách nhiệm về hoạt động của cơ quan báo chí, xuất bản thuộc
quyền theo đúng các chủ trương, nguyên tắc của Đảng và các quy định của
pháp luật.
Sáu là, tăng cường đấu tranh chống các quan điểm sai trái của các thế
lực thù địch; nâng cao hơn nữa tính chiến đấu, tính thuyết phục của các bài
viết, thu hút rộng rãi hơn sự tham gia tích cực của các cơ quan nghiên cứu,
đội ngũ trí thức, các lực lượng xã hội, các tầng lớp nhân dân vào cuộc đấu
tranh này. Chủ động và kiên quyết phê phán những quan điểm sai trái, bác bỏ
những luận điệu phản động, góp phần làm thất bại mọi mưu toan “diễn biến
hoà bình”, bạo loạn, lật đổ của các thế lực thù địch.
Hiện nay, nước ta đang bước vào thời kỳ mới, thời kỳ đẩy mạnh công
nghiệp hoá, hiện đại hoá, công tác tuyên truyền có nhiệm vụ to lớn là giúp cán
bộ, đảng viên và nhân dân nắm vững lý luận Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí
Minh, chủ trương, đường lối của Đảng, chính sách pháp luật của Nhà nước,
để cho cán bộ, đảng viên và nhân dân dân tin tưởng vào sự lãnh đạo của
Đảng, vào con đường mà Đảng và Bác Hồ đã lựa chọn. Hơn lúc nào hết, công
tác tuyên truyền của Đảng phải thực sự là cầu nối chuyển tải những thông tin
của Đảng, Nhà nước tới cán bộ, đảng viên và quần chúng nhân dân, động viên
21


các tầng lớp nhân dân hăng hái tham gia lao động sản xuất, phục vụ đắc lực
sự nghiệp cách mạng của Đảng. Tất cả vì mục tiêu dân giàu, nước mạnh, xã
hội công bằng, dân chủ, văn minh.

22


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status