1
CÁC CUỘC CÁCH MẠNG VÔ SẢN TIÊU BIỂU TRONG LỊCH SỬ
PHONG TRÀO CỘNG SẢN CÔNG NHÂN QUỐC TẾ
1. CÁC CUỘC ĐẤU TRANH ĐỘC LẬP ĐẦU TIÊN CỦA GIAI CẤP CÔNG NHÂN
TRƯỚC KHI XUẤT HIỆN CHỦ NGHĨA MÁC
Lịch sử đấu tranh giai cấp của giai cấp vô sản rất lâu dài, khó khăn phức tạp từ
đấu tranh chưa độc lập đến đấu tranh độc lập; từ tự phát đến tự giác mà đỉnh cao là
cách mạng vô sản... Do đó, trước khi nghiên cứu các cuộc cách mạng vô sản tiêu biểu,
cần khái lược các cuộc đấu tranh độc lập đầu tiên của giai cấp vô sản.
* Khởi nghĩa Liông (Pháp): 1831 -1834
Nguyên nhân: Sau cách mạng tư sản 1789, giai cấp tư sản nắm chính quyền,
nhưng đã thiết lập chế độ quân chủ chuyên chế hà khắc do Lu i Phi líp đứng đầu...
Đời sống giai cấp công nhân khốn khổ, mâu thuẫn giai cấp vô sản – giai cấp tư sản
tăng lên. Năm 1826, Công nghiệp dệt Li ông khủng hoảng do đặt hàng của Anh,
Mỹ giảm, nhiều người rời thành phố đi ăn xin. Công nhân ngày làm 15 giờ, thất
nghiệp, lương 450 Phrăng/năm. Năm 1830, công nhân lập quỹ để dùng vào những
ngày gieo neo không thành. Tháng 3/ 1831, quân chủ tháng 7 ban hành thuế nhà
theo số cửa ra vào, cửa số. Mùa thu 1831, Lợi dụng thất nghiệp, giới chủ hạ tiền
công công nhân. Ngày 25/10/ 1831 Đại biểu uỷ ban và chủ doanh nghiệp ấn định
nâng mức lương tối thiểu theo đề nghị của công nhân. Nhưng những người môi
giới không tuân thủ. Quần chúng gởi đơn Viện Dân biểu kiện Quận trưởng và
không được chấp nhận.
Diễn biến:
Giai đoạn 1: ngày 20/11/ 1831 Công nhân kéo đến Quảng trường ngoại ô
Croa Rút xơ quyết định ngừng làm việc ngày hôm sau cùng kéo vào thành phố đưa
yêu sách, bị cảnh sát giữ lại. Ngày 21/11/ 1831 Đấu tranh vũ trang quy mô lớn,
công nhân chiếm được một số ngôi nhà Li ông, lập chiến luỹ, lấy vũ khí tự trang bị.
3
em, 1/2 lao động nữ bị cúp phạt, trả lương bằng hàng hoá... ). Mâu thuẫn giữa giai
cấp tư sản và giai cấp công nhân ngày càng tăng lên. Cho nên,Giai cấp công nhân
cần tham gia chính quyền để cải tạo chế độ xã hội,
Diễn biến: năm 1835 đòi yêu sách cải cách bầu cử “chính quyền là của chúng
ta”. Tháng 6 năm 1839 Đại hội phong trào Hiến chương lần1 diễn ra. Ngày
15/7/1839 phong trào bùng lên ở Bơcminhham. Năm 1842 có 3,5 triệu chữ ký, bãi
công. Năm 1847, 1848 thu 5 triệu chữ ký nhưng chính phủ không chấp nhận, phong
trào lắng dần
Nguyên nhân các cuộc đấu tranh độc lập đầu tiên thất bại:Gia cấp công
nhân còn non trẻ; đấu tranh tự phát, chưa có lý luận, chưa có đảng chưa có đường
lối, phương pháp đúng; chưa liên minh với các giai cấp khác. Trong khi đó, giai
cấp tư sản đang lên, đang mạnh, đang đóng vai trò tiến bộ.
Ý nghĩa của các cuộc đấu tranh độc lập đầu tiên: Các cuộc cách mạng bũng
nổ với những kết quả bước đầu đã chứng tỏ chủ nghĩa tư bản chứa đầy mâu thuẫn,
và chỉ có giai cấp công nhân mới có thể giải quyết được mâu thuẫn đó bằng đấu
tranh cách mạng; Chứng tỏ giai cấp công nhân quốc tế trở thành lực lượng chính trị
độc lập, triệt để cách mạng; Nó mở đầu cho phong trào đấu tranh của giai cấp công
nhân mà đỉnh cao là các cuộc cách mạng vô sản sau này; Đây là cơ sở thực tiễn
quan trọng đòi hỏi và cho phép ra đời lý luận cách mạng – Chủ nghĩa Mác sau này.
2. CÁC CUỘC CÁCH MẠNG VÔ SẢN TIÊU BIỂU
Trong lịch sử đã có nhiều cuộc cách mạng vô sản đã nổ ra: 1871 - Công xã
Pa ri, 1917- Cách mạng Tháng Mười, 1921 - Cách mạng Mông Cổ, 1944 - Cách
mạng Anbani, Bunga ri, Rumani, Ba lan, - 1945 - Cách mạng Hungga ri, Tiệpkhắc,
Việt Nam, Nam Tư, 1949 Cách mạng Công hoà dân chủ Đức, Trung Quốc, 1959 Cách mạng Cu Ba, 1976 - Cách mạng Lào, 1979 - Cách mạng Cămpuchia (theo
quan niệm trước đây).
4
5
- Đối ngoại: Xâm lược ở Ý, đánh nhau với Áo, đánh Nga; Viễn Đông: xâm
lược Việt Nam 1858. Châu Mỹ: xâm lược Mêhicô. Phần lớn bị thất bại (trừ Việt
Nam là đặt được ách đô hộ).
* Trong khi đó, ảnh hưởng của chủ nghĩa Mác với phong trào công nhân
ngày càng mạnh: Có 4 chi bộ Cộng sản(Pa ri có 1), nhiều hoạt động của Quốc tế I
đã thúc đẩy phong trào công nhân phát triển mạnh mẽ. Cho nên cách mạng Pa ri là
tất nhiên trong lịch sử.
- Thứ hai, 7/1870 Pháp gây chiến tranh với Phổ - nguyên nhân trực tiếp
dẫn đến cách mạng ở Pa ri.
Do bản chất xâm lược của Đế chế II; Mâu thuẫn trong nước Pháp đã lên cao,
cần đẩy mâu thuẫn ra ngoài, nên muốn gây chiến tranh. Pháp đã gây chiến với Phổ
vì: Phổ đang tranh giành thuộc địa với Pháp; Phổ phản bội Pháp trong chiến tranh
với áo; Phổ có âm mưu thống nhất nước Đức bằng sắt và lửa (Bixmác). Về phía
Phổ, cũng muốn diệt Đế chế II để chiếm thuộc địa và đánh tan trở lực thống nhất
của Phổ mà Pháp muốn ngăn chặn.
* Diễn biến chiến tranh Pháp- Phổ: ngày 19.7.1870, chiến tranh bùng nổ;
ngày 20.8.1870, Pháp bị bao vây ở Mếch; Mac ma Hông đã đưa quân đến phá vây,
bị vây ở Xê đăng; ngày 2.9.1870, Pháp đầu hàng; ngày 4.9.1870, nhân dân làm
cách mạng lật đổ Đế chế II, lập nền Cộng hòa 3 do Tơ-Rô- Suy thống đốc quân sự
Pa ri cầm đầu: Vệ quốc chống Phổ xâm lược Pa ri- có 60 tiểu đoàn quân chính phủ;
20 tiểu đoàn khoảng 3 vạn người.( Rơi vào tay tư sản do cộng hòa tư sản và nhóm
bảo hoàng chi phối). Còn các lãnh tụ Quốc tế I chưa bị sung lính, không có liên lạc;
Giai cấp vô sản chưa đủ sức để làm cuộc cách mạng.
Đánh giá về hoàn cảnh lịch sử này, C.Mác viết: Đế chế II là hình thức chính
trị hũ bại nhất, là vườn ươm tất cả những điều thối tha của của xã hội. Nó biểu
hiện giai cấp tư sản mất năng lực quản lý. Còn giai cấp vô sản thì chưa có năng
lực quản lý xã hội (Nội chiến ở Pháp); “Lưỡi lê của Phổ đã bóc trần sự thối nát
7
toàn không có năng lực, cùng với nhiều nhân tố khác đã đẩy nhân dân lao động tới
cuộc cách mạng 18.3 là cuộc cách mạng bỗng nhiên giao chính quyền vao tay giai
cấp công nhân”
b. Sự bùng nổ của cách mạng Pa ri:
Ngày 18.3.1871: Khoảng 6 nghìn người đến cướp 300 khẩu đại bác của ủy
ban trung ương cận vệ (do nhân dân góp tiền mua được) các công nhân xông lên
giữ được. Thừa thắng ủy ban trung ương ra lệnh đến Pa ri chiếm tòa thị chính, Chie
bỏ chạy về Vécxây. Cách mạng kết thúc, toàn Pa ri về tay giai cấp vô sản. Cũng
trong ngày 18/3/ 1871: giai cấp công nhân Pari khởi nghĩa lật đổ chính phủ tư sản.
Tối 18.3, cách mạng tuyên bố bãi bỏ lệnh giới nghiêm; Bãi bỏ tòa án quân sự; Thả
các tù chính trị;
Ngày 26.3.1871: Tổ chức bầu ủy ban Công xã. Kết quả: có 85 ủy viên( 17
ủy viên là tư sản; 32 là trí thức; 25 là công nhân; 8 là viên chức; 2 tiểu chủ; 1 thủ
công nghiệp). Ngày 28.3 Công xã ra mắt nhân dân có nêu lên tuyên bố:
Mọi ủy viên đều do bầu cử mà ra. Ngày 1.4, mỗi ủy viên đều được hưởng lương
bằng lương công nhân: 5.475 phăng/năm; 15 phăng/ngày. Bầu ra một loạt các ủy
ban: ủy ban quốc phòng; ủy ban an ninh; ủy ban tài chính; ủy ban tư pháp; ủy ban
giáo dục; lao động.
Như vậy, hơn hẳn cách mạng tháng hai 1848 và cách mạng 4/9/1870 dâng thành
quả của giai cấp công nhân cho giai cấp tư sản, không giành lấy chính quyền.
c. Hoạt động của Công xã Pari (18.3-28.5.1871)
Mặc dù chỉ tồn tại trong thời gian ngắn 72 ngày, với điều kiện hết sức khó
khăn, nhưng nó là sự nghiệp vĩ đại nhất trong phong trào công nhân lúc đó, nó đã là
nhà nước vô sản đầu tiên, là mẫu hình chuyên chính vô sản. Nhưng nhà nước
chuyên chính vô sản đó thực sự đã có những hoạt động thiết thực.
Về chính trị: Xoá quân đội thường trực, vũ trang toàn dân; 6/4 Huỷ chiếc máy
chém, thủ tiêu lực lượng cảnh sát, giao cho người lao động tự quản; bãi bỏ quan lại
(1848) và Quốc tế 1 (1864) cùng với Công xã Pa ri 1871 chứng tỏ rằng giai cấp vô
sản đang bước lên vũ đài chính trị, khẳng định sứ mệnh lịch sử của mình.
Thứ nhất, Công xã Pari là một cuộc cách mạng vĩ đại đầu tiên, chứng minh bản
chất cách mạng và khả năng sáng tạo to lớn của giai cấp vô sản; Vì: lần đầu giành
chính quyền và dùng chính quyền thực hiện nền dân chủ( sáng tạo kiểu nhà nước
mới và điều hành nhà nước đó). Mác coi: “ Nhờ Công xã Pari mà cuộc đấu tranh
của giai cấp công nhân chống giai cấp các nhà tư bản và nhà nước của nó đang
bước vào 1 giai đoạn mới”. Mác coi: “ đó là hành động xông lên đoạt trời”; “Hãy
nhìn vào Công xã Pari chuyên chính vô sản là thế đấy”. Theo Lênin: “ Công xã Pari
là chuyên chính vô sản đầu tiên trong lịch sử tuy chưa đầy đủ và vững vàng”.
Thứ hai, Công xã Pari đã giáng một đòn nặng nề vào chủ nghĩa tư bản, đánh
dấu sự đi xuống của chủ nghĩa tư bản, cổ vũ, mở đường cho giai cấp vô sản đứng
lên tự giải phóng.
Đó là tấm gương chỉ rõ giai cấp tư sản Pháp phản bội dân tộc; gương về
giành và giữ chính quyền, xây dựng đoàn kết giai cấp công nhân;
Thứ ba, là cơ sở chứng minh tính cách mạng, khoa học của chủ nghĩa Mác, và
thực tiễn cho Mác, Ăngghen phát triển lý luận, để lại những bài học quý báu. Biến
“bóng ma” thành hiện thực, đúng như Mác khẳng định; Con đường bạo lực cũng
đúng như Mác khẳng định; Phát triển lý luận: Đập tan nhà nước như thế nào, lấy gì
thay thế nhà nước cũ. Để lại những bài học quý, còn nóng hổi tính thời sự.
Mặc dù chỉ 72 ngày tồn tại nhưng Pari công nhân, với công xã của nó sẽ mãi
mãi được người đời ngưỡng mộ coi là tiền khu quang vinh của một xã hội mới.
Hình ảnh của những bậc tiên liệt thành viên của Công xã sẽ được đời đời in sâu vào
trái tim vĩ đại của giai cấp công nhân
* CÁCH MẠNG THÁNG MƯỜI NGA 1917
a. Hoàn cảnh lịch sử:
10
mạng, tìm bắt Lênin. Quần chúng công nông sẵn sàng vùng dậy chống lại chính
phủ tư sản. Đảng Bônsêvích đã chuẩn bị đầy đủ cả về chính trị, tư tưởng và tổ chức
để lãnh đạo đấu tranh giành chính quyền. Đảng đã nêu cương lĩnh chuyển từ cách
mạng dân chủ tư sản sang cách mạng xã hội chủ nghĩa. Chỉ ra phương pháp cách
mạng: trước tháng 7/ 1917: giành chính quyền về tay Xôviết bằng phương pháp hòa
bình; Từ 7-1917 trở đi, Lênin và Đảng Bônsêvich khẳng định khởi nghĩa vũ trang
giành chính quyền. Lực lượng cách mạng: Công- nông các dân tộc bị áp bức và
binh lính trong quân đội tư sản. Xác định kẻ thù: Chính phủ lâm thời và giai cấp tư
sản. Cho đến thời điểm này phong trào cộng sản quốc tế chỉ còn Đảng Bônsêvich là
Đảng duy nhất có lập trường đúng đắn.
b. Diễn biến
Giai đoạn 1: tháng 3-7 cách mạng phát triển bằng phương pháp hoà bình
Giai đoạn 2: tháng 7- 10 cách mạng phát triển bằng phương pháp bạo lực
khởi nghĩa vũ trang. Ngày 7.10.1917 Lênin từ Phần Lan về Nga trực tiếp lãnh đạo
cách mạng. Ngày10.10 Trong hội nghị Ban Chấp hành Trung ương Đảng
Bônsêvich Lênin đặt vấn đề khởi nghĩa vũ trang ngay lập tức . Vì: quần chúng cách
mạng sẵn sàng ủng hộ và chiến đấu dưới lá cờ của Đảng; giai cấp tư sản đã sắn
sàng dâng thủ đô Pêtơrôgrát cho Đức; Anh, Pháp sẵn sàng thương lượng với Đức
để bóp chết cách mạng Nga. Theo đề nghị của Lênin BCH TƯ quyết định 25.10
(7/11 lịch mới) sẽ khởi nghĩa. Trốt-xki đề nghị chờ hội nghị Xôviết toàn Nga.
Camênhép, Dinôviép phản đối việc giành chính quyền bằng cách viết bài đằng báo
“Đời sống mới” cho chưa đủ điều kiện, bám vào luận điểm của Mác: cách mạng
phải nổ ra ở đồng thời ở tất cả các nước tư bản phát triển, chúng đã báo cho
Kêrenxki, thời gian khởi nghĩa bị lộ.
Trung ương giao cho Lênin chọn ngày khởi nghĩa. Người đã chon sớm trước
một ngày so kế hoạch: Đó là đêm 24.10.1917 từ Điện Xmônưi Lênin phát lệnh khởi
12
nghĩa “hiện nay trì hoãn khởi nghĩa là chết”, “không thể để chính quyền trong tay
có đường lối, chiến lược, sách lược đúng đắn: từ phương pháp hòa bình
chuyển sang phương pháp khởi nghĩa vũ trang, chỉ rõ kẻ thù, tập hợp
đông đảo lực lượng.
Thiết lập được khối liên minh công nông vững chắc dưới sự lãnh đạo của
Đảng. Giai cấp công nhân phát triển mạnh, đã có thời gian được rèn luyện, thử
thách. Rút được kinh nghiệm thất bại của Công xã. Liên minh giữa Công nhânnông dân (đặc biệt là nông dân mặc áo lính). Từng bước giải quyết vấn đề ruộng
đất. Còn tập hợp rộng rãi các lực lượng đấu tranh cho hòa bình, độc lập dân tộc dân
chủ. Vừa tăng cường lực lượng những vừa làm tan rã hàng ngũ của địch.
Nước Nga khâu yếu trong dây chuyền của chủ nghĩa đế quốc, nơi tập
trung mâu thuẫn của thời đại. Kẻ thù của cách mạng Nga ở trong nước đang
còn yếu. Ra đời sau giai cấp tư sản ở Châu Âu, kinh tế phụ thuộc vào đế quốc
Anh và Pháp. Chính trị thì yếu, chưa có kinh nghiệm nắm chính quyền. Nền
chuyên chính tư sản chưa được củng cố, nội bộ mâu thuẫn. Vì vậy mà nước
Nga trở thành khâu yếu nhất trong sợi dây chuyền của chủ nghĩa đế quốc nên
cách mạng có thể nổ ra và giành thắng lợi.
Cách mạng tháng Mười nổ ra trong điều kiện quốc tế thuận lợi. Đế quốc
đang đánh nhau không giúp được giai cấp tư sản Nga. Giai cấp công nhân quốc tế
ủng hộ mạnh mẽ: chống can thiệp nước Nga Xô viết.
b. Ý nghĩa lịch sử
Với nước Nga: Thắng lợi của cách mạng Tháng Mười Nga đã mở ra thời kỳ
mới đưa Nga lên xây dựng chủ nghĩa xã hội đầu tiên trên thế giới; Đưa Nga thoát
khỏi chiến tranh đế quốc, khỏi phụ thuộc vào phương Tây
Với quốc tế:
Lần đầu tiên trong lịch sử chủ nghĩa xã hội trở thành hiện thực, chế độ người
bóc lột người bị xóa bỏ, nhân dân lao động trở thành người làm chủ đất nước. Xóa bỏ
14
chế độ Nga hoàng và giai cấp tư sản, thiết lập chuyên chính vô sản, đảng cầm quyền
nhân dân lao động làm chủ. Xóa bỏ chế độ tư hữu, xây dựng chế độ công hữu về tư
1949 Cách mạng Công hoà dân chủ Đức, Trung Quốc, 1959 - Cách mạng Cu Ba,
1976 - Cách mạng Lào, 1979 - Cách mạng Cămpuchia (theo quan niệm trước đây).
Ngoài ra, còn một số nước, sau khi hoàn thành CMDTDCND đã tuyên bố đi lên
CNXH: Ănggôla, Môdămbích, Nicaragoa, Apganixtan. Gần đây phong trào cánh tả
Mỹ la tinh: Vênêduyêla, ChiLê, Bôlivia, Nicaragoa, Ănggôla, Môdămbích đang
tuyên bố xây dựng CNXH thế kỷ 21.
c. ý nghĩa của các cuộc Cách mạng dân tộc dân chủ nhân dân tiêu biểu
Chứng minh quy luật vận động tất yếu của lịch sử xã hội loài người; Làm
thay đổi tương quan lực lượng cách mạng với lực lượng phản cách mạng. Để lại
nhiều bài học quý cho phong trào cộng sản và công nhân quốc tế.
4. NHỮNG BÀI HỌC KINH NGHIỆM:
* Công xã Pa ri (1871), Cách mạng Tháng Mười Nga (1917), các cuộc cách
mạng dân tộc dân chủ nhân dân tiêu biểu đã để lại các bài học cơ bản sau:
Bài học về sự sáng tạo ra nhà nước kiểu mới và thực hành nền chuyên chính vô
sản:
Công xã Pa ri: Thông qua bầu cử, bãi miễn của nhân dân; Mục đích là phục
vụ nhân dân, không đặc quyền, đặc lợi; Chức năng: trấn áp và xây dựng; Phương
pháp bạo lực đập tan nhà nước cũ, xây dựng nhà nước mới. Mác viết: “Giai cấp
công nhân không thể chỉ nắm lấy bộ máy nhà nước sẵn có và điều hành nó phục vụ
cho mục đích của mình. Công cụ chính trị để nô dịch họ không thể là công cụ chính
trị để giải phóng họ mà phải đập tan nó”. Công xã là một hình thức chính trị linh
hoạt đến cao độ, là hình thức chính trị rốt cuộc đã tìm ra được khiến cho quần
chúng có thể thực hiện được giải phóng nguời lao động.
Cách mạng Tháng Mười:
Nhà nước Nga Xô viết, kể từ 31/12/1922 là Liên bang Xôviết đã ra đời. Sự ra
đời và tồn tại của nhà nước Xô viết mặc dù đã đạt rất nhiều thành tựu và giá trị tốt
16
Pari nhưng không tham gia kinh tế - xã hội , duy ý chí, hội kín). Dẫm đạp trong
công tác giữa Ban Chấp hành Công xã và Bộ chỉ uy tín tuyệt đối, không có một
đảng lãnh đạo, thậm chí còn ghen ghét nhau
Cách mạng Tháng Mười: Đảng Bônsêvích Nga đã thực hiện tốt sự lãnh đạo
huy đội Vệ quốc, mâu thuẫn, chia rẽ, công kích lẫn nhau. Mác viết: thật đáng chán
Công xã luôn chuyển tay người này sang người khác không có một nguyên tử có
Cách mạng Tháng Mười (luận cương Tháng 2, tháng 7, xác định mục tiêu, lực
lượng, phương pháp, nắm vững tình thế, thời cơ cách mạng để giành tháng lợi),
trong chiến tranh Vệ quốc, trong xây dựng phát triển đất nước (đạt nhiều thành tựu
mọ mặt, thay đổi bộ mặt hành tinh, buộc chủ nghĩa đế quốc phải điều chỉnh, thích
ứng), nhưng cũng phạm ko ít sai lầm, và sai lầm nghiêm trọng cả về tư tưởng,
chính trị và tổ chức, tráI với học thuyết xây dựng Đảng kiểu mới của Lênin và đã
phải trả giá (quan liêu, tham nhũng, mất dân chủ, bao biện làm thay nhà nước, cải
tổ không đúng nguyên tắc, xa rời hệ tư tưởng chủ nghĩa Mác lênin).
Các cuộc cách mạng dân tộc dân chủ nhân dân: đã sớm có đảng lãnh đạo
thu thắng lợi. Vấn đề đặt ra là phải xây dựng đảng mác xít lênin nít chân chính,
ngang tầm với nhiem vụ. Phê phán tính đa nguyên, đa đảng mắc mưu kẻ thù.
* Bài họcvề tính tất yếu phải liên minh giai cấp công nhân- nông dân
Công xã Pa ri: Công xã không liên minh được do nhận thức của giai cấp
công nhân, giai cấp nông dân và bị kẻ thù bao vây, điều kiện lịch sử.( mặc dù Mác
có quan tâm hướng dẫn).
Cách mạng Thâng Mười: Cách mạng tháng Mười thắng lợi vì đã liên
minh được công-nông (nhất là nông dân mặc áo lính đã vừa tăng cường được
lực lượng vừa làm phân hoá, tan rã kẻ thù). Lênin đã nói: nếu Công xã thất bại
vì không liên minh công- nông thì cách mạng tháng Mười thắng lợi vì đã liên
minh được công-nông.
18
Các cuộc cách mạng dân tộc dân chủ nhân dân: đã làm phong phú hơn nội
tạp, lâu dài, từ đấu tranh giai cấp tự phát đế tự giác, từ chưa thắng lợi đến thắng lợi,
cũng có lúc tụt lùi, bị dìm trong biển máu nhưng theo quy luật tất yếu chủ nghĩa tư
bản sẽ bị thay thế bằng một chế độ xã hội cao hơn – chủ nghĩa xã hội, chủ nghĩa
cộng sản thông qua cách mạng xã hội chủ nghĩa.
Để khỏi trả giá đắt trong thực hiện sứ mệnh lịch sử của giai cấp công nhân,
các đảng cộng sản của giai cấp vô sản phải nghiên cứu, học tập, rút ra những bài
học xương máu từ lịch sử phong trào công nhân quốc tế, cả thành công và thất bại
qua các cuộc đấu tranh giai cấp, cách mạng vô sản. Đồng thời, trong quá trình thực
hiện sứ mệnh lịch sử của mình, các đảng cộng sản, giai cấp vô sản cần tiếp tục sáng
tạo nên những nội dung, hình thức, biện pháp phù hợp nhằm thực hiện thắng lợi sứ
mệnh lịch sử trong điều kiện lịch sử mới.