Thực hiện pháp luật trong lĩnh vực an toàn vệ sinh thực phẩm trên địa bàn hà nội - Pdf 42

ĐẠI HỌC QUỐC GIA HÀ NỘI
KHOA LUẬT

LÊ THỊ LINH

THỰC HIỆN PHÁP LUẬT TRONG
LĨNH VỰC AN TOÀN VỆ SINH THỰC PHẨM
TRÊN ĐỊA BÀN HÀ NỘI

LUẬN VĂN THẠC SĨ LUẬT HỌC

HÀ NỘI – 2016


ĐẠI HỌC QUỐC GIA HÀ NỘI
KHOA LUẬT

LÊ THỊ LINH

THỰC HIỆN PHÁP LUẬT TRONG
LĨNH VỰC AN TOÀN VỆ SINH THỰC PHẨM
TRÊN ĐỊA BÀN HÀ NỘI
Chuyên ngành: Lý luận và lịch sử Nhà nƣớc và pháp luật
Mã số: 60 38 01 01

LUẬN VĂN THẠC SĨ LUẬT HỌC

Ngƣời hƣớng dẫn khoa học: GS.TS. Hoàng Thị Kim Quế

HÀ NỘI – 2016


3.4. Áp dụng pháp luật vệ sinh an toàn thực phẩm ................................. 16
4. Đặc điểm thực hiện pháp luật vệ sinh an toàn thực phẩm .................. 18
4.1. Về phạm vi điều chỉnh .................................................................... 18
4.2. Về hệ thống pháp luật điều chỉnh ................................................... 19
4.3. Về các chủ thể thực hiện ................................................................. 19
4.3.1. Đối với chủ thể là cơ quan nhà nước ............................................ 19
4.3.2. Đối với chủ thể là tổ chức ............................................................. 20
4.3.3. Đối với chủ thể là cá nhân ............................................................ 21
5. Các yếu tố tác động đến việc thực hiện pháp luật an toàn vệ sinh thực
phẩm ................................................................................................................ 22
5.1. Yếu tố kinh tế và lợi nhuận trong sản xuất kinh doanh ................... 23


5.2.Yếu tố pháp luật ................................................................................ 26
5.3. Yếu tố ý thức pháp luật và đạo đức của các chủ thể tham giam quan
hệ pháp luật an toàn vệ sinh thực phẩm .......................................................... 26
5.4. Yếu tố hoạt động áp dụng pháp luật của cơ quan nhà nước có thẩm
quyền ............................................................................................................... 28
5.5. Yếu tố kỹ thuật công nghệ ............................................................... 28
5.6. Yếu tố tài chính, kinh phí thực hiện ................................................. 28
CHƢƠNG II: THỰC TRẠNG THỰC HIỆN PHÁP LUẬT AN
TOÀN VỆ SINH THỰC PHẨM .................................................................. 30
2.1. Tình hình thi hành pháp luật về an toàn vệ sinh thực phẩm trên địa
bàn Hà Nội ...................................................................................................... 30
2.2.1.Thực trạng an toàn vệ sinh thực phẩm trên địa bàn hà nội .......... 30
2.1.2. Nguyên nhân gây mất an toàn thực phẩm .................................... 34
2.1.3. Thực trạng thực hiện pháp luật về an toàn vệ sinh thực phẩm trên
địa bàn Hà Nội ................................................................................................ 38
2.2. Những quy định của pháp luật về an toàn vệ sinh thực phẩm ......... 42
2.2.1. Luật An toàn thực phẩm số 55/2010 ............................................. 42

3.2.5. Tăng cường công tác kiểm tra, xử lý kịp thời, nghiêm minh, công
bằng mọi hành vi vi phạm pháp luật về an toàn vệ sinh thực phẩm ............... 63
3.2.6. Nâng cao vai trò của Hiệp hội bảo vệ người tiêu dùng trong việc
thực hiện pháp luật an toàn vệ sinh thực phẩm .............................................. 64
3.2.7. Đảm bảo và nâng cao cơ sở vật chất kỹ thuật, công nghệ trong
công tác thực hiện pháp luật an toàn vệ sinh thực phẩm ............................... 65
3.3. Giải pháp đối với Hà Nội

66

KẾT LUẬN ............................................................................................ 69


DANH MỤC TÀI LIỆU THAM KHẢO............................................. 71


MỞ ĐẦU
1. Tính cấp thiết của đề tài
An toàn vệ sinh thực phẩm hay an toàn thực phẩm hiểu theo nghĩa hẹp là
một môn khoa học dùng để mô tả việc xử lý, chế biến, bảo quản và lưu trữ thực
phẩm bằng những phương pháp phòng ngừa, phòng chống bệnh tật do thực
phẩm gây ra. Vệ sinh an toàn thực phẩm cũng bao gồm một số thói quen, thao
tác trong khâu chế biến cần được thực hiện để tránh các nguy cơ sức khỏe tiềm
ẩn nghiêm trọng. Hiểu theo nghĩa rộng, vệ sinh an toàn thực phẩm là toàn bộ
những việc cần làm liên quan đến việc đảm bảo vệ sinh đối với thực phẩm
nhằm đảm bảo cho sức khỏe của người tiêu dùng. [27]
Bảo đảm chất lượng an toàn vệ sinh thực phẩm giữ vị trí quan trọng
trong sự nghiệp bảo vệ sức khỏe người dân, góp phần giảm tỷ lệ mắc bệnh,
duy trì và phát triển nòi giống, tăng cường sức lao động, học tập, thúc đẩy sự
tăng trưởng kinh tế, văn hóa xã hội và thể hiện nếp sống văn minh. Mặc dù

quản lý của các cơ quan chức năng nhà nước. Muốn làm tốt công tác quản lý
vệ sinh an toàn thực phẩm thì trước tiên phải có các văn bản quy phạm pháp
luật quy định rõ ràng về vấn đề này. Sau đó là khâu áp dụng và thực hiện.
Thực hiện pháp luật tốt, có những quy định, chế tài nghiêm minh cộng với
công tác tuyên truyền và phổ biến giáo dục pháp luật đến người dân thì mới
có thể đảm bảo hiệu quả của an toàn vệ sinh thực phẩm.
Do nhận thức và trách nhiệm của người sản xuất, kinh doanh thực phẩm
còn thấp, đôi khi chạy theo lợi nhuận, cố tình sản xuất, kinh doanh thực phẩm
không đảm bảo an toàn, thực phẩm không đảm bảo chất lượng mà người tiêu
dùng không biết hoặc biết không đầy đủ về chất lượng sản phẩm nên đã sử
dụng những sản phẩm đó.
An toàn vệ sinh thực phẩm là một vấn đề quan trọng có tính chất sống còn
đối với sức khỏe của người dân nói riêng và sự phát triển giống nòi của cả dân
2


tộc nói chung. Tuy nhiên trên thực tế việc thực hiện an toàn vệ sinh thực phẩm
trong phần lớn các bộ phận người dân, từ người sản xuất cho đến kinh doanh
hàng hóa thực phẩm và người tiêu dùng còn rất thấp. Một trong những nguyên
nhân dẫn đến tình trạng vi phạm vệ sinh an toàn thực phẩm như hiện nay bắt
nguồn từ sự bất cập của các văn bản pháp luật trong lĩnh vực này. Tình trạng
một sản phẩm thực phẩm chịu sự quản lý và giám sát cùng lúc của 3-4 bộ,
ngành khác nhau dẫn đến tình trạng “cha chung không ai khóc”. Tuy có rất
nhiều văn bản, nhưng vừa chồng chéo, không phân định rõ ràng trách nhiệm
quản lý giữa các bộ, ngành lại vừa thiếu sót, chưa phủ hết các lĩnh vực, có
khoảng trống giữa các khâu trong trách nhiệm quản lý liên tục một loại sản
phẩm. Một số lĩnh vực mới phát sinh (như thực phẩm chức năng, một số độc
chất và vi chất) chưa được hướng dẫn quản lý cụ thể, chi tiết nên địa phương
rất khó thực hiện. Bên cạnh đó, có những quy định không phù hợp với thực tế
như: hiện tuyến xã không thể nào có đủ cán bộ chuyên môn để thực hiện việc

Đỗ Thị Hà – Giảng viên chính Viện đào tạo Y học Dự phòng và Y tế công
cộng cục an toàn thực phẩm. Ngộ độc thức ăn – GS.TS.Nguyễn Thị dụ; Pháp
luật về Kiểm soát an toàn vệ sinh thực phẩm trong hoat động thương mại ở
Việt Nam” Luận văn thạc sỹ - Đặng Công Hiển – năm 2010, khoa Luật - Đại
học Quốc gia Hà Nội; “Tội vi phạm quy định về vệ sinh an toàn thực phẩm
trong Luật Hình sự Vệt Nam. Một số vấn đề lý luận và thực tiễn” Luận văn
thạc sỹ Hoàng Trí Ngọc năm 2009, khoa Luật Đại học Quốc gia Hà Nội.
Có thể thấy, đã có khá nhiều công trình nghiên cứu liên quan đến vấn đề
an toàn vệ sinh thực phẩm. Tuy nhiên chưa có công trình nghiên cứu sâu về
vấn đề thực hiện pháp luật trong lĩnh vực an toàn vệ sinh thực phẩm trên địa
bàn Hà Nội - một vấn đề hết sức nóng và luôn cần thiết, liên quan mật thiết
đến hiệu quả của việc thực hiện vệ sinh an toàn thực phẩm. Bởi muốn thực
4


hiện tốt công tác vệ sinh an toàn thực phẩm thì ngoài ý thức tự giác của mỗi
công dân nhà nước cần phải có chế tài nghiêm khắc được thể hiện qua các văn
bản quy phạm pháp luật buộc mỗi công dân phải tuân thủ chấp hành. Chỉ có
như vậy thì công tác vệ sinh an toàn thực phẩm mới có thể có những bước
tiến mới, quản lý an toàn vệ sinh thực phẩm mới có thể kiểm soát được từ
khâu sản xuất đến tiêu dùng.
Vì vậy tôi chọn đề tài này với mong muốn có thể phân tích và chỉ ra những
tồn tại, hạn chế trong hệ thống pháp luật vệ sinh an toàn thực phẩm cũng như
việc thực hiện pháp luật trong lĩnh vực này. Đề tài không mới nhưng có tính ứng
dụng cao. Rất mong những nghiên cứu, những vấn đề đưa ra và giải quyết trong
đề tài sẽ góp phần chỉ ra những tồn đọng, bất cập trong việc thực hiện pháp luật
vệ sinh an toàn thực phẩm trên địa bàn Thủ đô nói riêng và cả nước nói chung.
Tiến tới để mỗi công dân đều được hưởng những sản phẩm thực phẩm sạch và
an toàn. Những cơ sở lý luận đã được học, được tiếp cận sẽ giúp tôi hoàn thành
tốt đề tài nghiên cứu này. Phần nào đưa ra lời giải đáp cho câu hỏi an toàn vệ

nghiên cứu sau: phương pháp duy vật biện chứng; phương pháp duy vật lịch
sử; phương pháp điều tra xã hội học; phương pháp phân tích hệ thống;
phương pháp tổng hợp.
5. Nội dung nghiên cứu

6


CHƢƠNG I: CƠ SỞ LÝ LUẬN VỀ THỰC HIỆN PHÁP LUẬT
TRONG LĨNH VỰC AN TOÀN VỆ SINH THỰC PHẨM
1. Khái niệm vệ sinh an toàn thực phẩm
Một số khái niệm liên quan an toàn thực phẩm và Luật An toàn thực phẩm
Thực phẩm là sản phẩm mà con người ăn, uống ở dạng tươi sống hoặc
đã qua sơ chế, chế biến, bảo quản. Thực phẩm không bao gồm mỹ phẩm,
thuốc lá và các chất sử dụng như dược phẩm. [37]
Vệ sinh thực phẩm (food higyene) là một khái niệm khoa học để nói thực
phẩm không chứa vi sinh vật gây bệnh và không chứa độc tố. Ngoài ra khái
niệm vệ sinh thực phẩm còn bao gồm cả những nội dung khác như tổ chức vệ
sinh trong bảo quản và chế biến thực phẩm. [31, 5-6]
An toàn thực phẩm (food safety) là khái niệm khoa học có nội dung rộng
hơn khái niệm vệ sinh thực phẩm. An toàn thực phẩm được hiểu như khả
năng không gây ngộ độc của thực phẩm đối với con người. Nguyên nhân gây
ra ngộ độc thực phẩm không chỉ ở vi sinh vật mà còn được mở rộng ra do các
chất hóa học, các yếu tố vật lý. Khả năng gây ngộ độc không chỉ ở thực phẩm
mà còn xem xét cả một quá trình sản xuất trước thu hoạch. [31, 5-6]
Theo nghĩa rộng an toàn thực phẩm còn được hiểu là khả năng cung cấp
đầy đủ và kịp thời về số lượng chất lượng thực phẩm một khi quốc gia gặp
thiên tai hay một lý do nào đó. [31, 5-6]
Như vậy an toàn thực vệ sinh phẩm là tất cả điều kiện, biện pháp cần thiết
từ khâu sản xuất, chế biến, bảo quản, phân phối, vận chuyển cũng như sử dụng

chính trị, xã hội rất quan trọng. An toàn vệ sinh thực phẩm nhằm tăng lợi thế
cạnh tranh trên thị trường quốc tế. Để cạnh tranh trên thị trường quốc tế, thực
phẩm không những cần được sản xuất, chế biến, bảo quản phòng tránh ô
nhiễm các loại vi sinh vật mà còn không được chứa các chất hóa học tổng hợp
hay tự nhiên vượt quá mức quy định cho phép của tiêu chuẩn quốc tế hoặc
8


quốc gia, gây ảnh hưởng đến sức khỏe người tiêu dùng. Những thiệt hại khi
không đảm bảo an toàn vệ sinh thực phẩm gây nên nhiều hậu quả khác nhau,
từ bệnh cấp tính, mạn tính đến tử vong. Thiệt hại chính do các bệnh gây ra từ
thực phẩm đối với cá nhân là chi phí khám bệnh, phục hồi sức khỏe, chi phí
do phải chăm sóc người bệnh, sự mất thu nhập do phải nghỉ làm,… Đối với
nhà sản xuất, đó là những chi phí do phải thu hồi, lưu giữ sản phẩm, hủy hoặc
loại bỏ sản phẩm, những thiệt hại do mất lợi nhuận do thông tin quảng cáo,…
và thiệt hại lớn nhất là mất lòng tin của người tiêu dùng. Ngoài ra còn có các
thiệt hại khác như phải điều tra, khảo sát, phân tích, kiểm tra độc hại, giải
quyết hậu quả, … Do vậy, vấn đề đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm để
phòng các bệnh gây ra từ thực phẩm có ý nghĩa thực tế rất quan trọng trong sự
phát triển kinh tế và xã hội, bảo vệ môi trường sống của các nước đã và đang
phát triển, cũng như nước ta. Mục tiêu đầu tiên của vệ sinh an toàn thực phẩm
là đảm bảo cho người ăn tránh bị ngộ độc do ăn phải thức ăn bị ô nhiễm hoặc
có chất độc; thực phẩm phải đảm bảo lành và sạch.
Trong những năm gần đây, nền kinh tế của nước ta chuyển sang cơ chế
thị trường. Các loại thực phẩm sản xuất, chế biến trong nước và nước ngoài
nhập vào Việt Nam ngày càng phong phú, đa dạng và nhiều chủng loại. Việc
sử dụng các chất phụ gia trong sản xuất trở nên phổ biến. Các loại phẩm màu,
đường hóa học đang bị lạm dụng trong pha chế nước giải khát, sản xuất bánh
kẹo, chế biến thức ăn sẵn như thịt quay, giò chả, ô mai … Nhiều loại thịt bán
trên thị trường không qua kiểm duyệt thú y. Tình hình sản xuất thức ăn, đồ

tự nhiên, 40,5% số vụ không xác định được nguyên nhân.
Riêng trong năm 2010 (tính đến 20/12/2010), cả nước đã xảy ra 175 vụ
ngộ độc (trong đó có 34 vụ ngộ độc trên 30 người) làm 5.664 người mắc và
42 trường hợp tử vong. So sánh với số liệu trung bình/năm của giai đoạn
2006-2009, số vụ NĐTP giảm 9,1%, số mắc giảm 17,6% và số người tử vong
10


giảm 19,2%. Đáng chú ý là trong số 42 người chết, có tới 14 người do uống
rượu có Methanol (cồn công nghiệp) chiếm 33,3%, tiếp theo là do ăn phải
nấm (23,8%). Ngộ độc do cá nóc cũng còn khá cao (16,7%).
Tiến bộ đáng kể trong quản lý ngộ độc thực phẩm trong năm 2009-2010
là hệ thống thông tin ghi nhận ngộ độc thực phẩm đã thực hiện nhanh chóng,
xử lý kịp thời và các doanh nghiệp để xảy ra ngộ độc tập thể được nhắc nhở,
theo dõi, có cam kết và nhiều doanh nghiệp đã đầu tư, cải thiện điều kiện an
toàn thực phẩm đối với cơ sở nấu nướng và quy trình chế biến thức ăn. Đã
thiết lập được mạng lưới cảnh bảo nhanh có liên hệ chặt chẽ với WHO, FAO,
EU và các nước trên Thế giới; bước đầu xây dựng hệ thống phân tích nguy cơ
phục vụ quản lý.
Bệnh truyền qua thực phẩm là nguy cơ lớn đối với sức khỏe con người
và giống nòi do sử dụng lâu dài thực phẩm không bảo đảm an toàn thực
phẩm. Hiện có tới 400 các bệnh truyền qua thực phẩm, chủ yếu là tả, lỵ trực
trùng, lỵ amip, tiêu chảy, thương hàn, cúm gia cầm...
Tỷ lệ mắc bệnh giun sán ở nước ta còn rất cao. Có tới hơn 60.000.000
người đang mang giun sán trong người do tập quán ăn uống mất vệ sinh (ăn
gỏi cá, ăn rau sống, ăn tiết canh, nộm...). Nhiều bệnh ký sinh trùng gây tác hại
rất lớn cho sức khỏe: gây thiếu máu, suy dinh dưỡng, viêm và áp xe gan, rối
loạn tiêu hóa, thần kinh và vận động. Bệnh sán lá gan lớn có ở 18 tỉnh, tỷ lệ
mắc có nơi tới 37% như Nam Định, Phú Yên... Bệnh sán lá gan nhỏ có ở 24
tỉnh, tỷ lệ nhiễm rất cao như Hà Tây (40%), Thanh Hóa (38%), Nam Định

cầu tồn tại của xã hội nhằm điều chỉnh các quan hệ xã hội, tạo lập trật tự, ổn
định cho sự phát triển xã hội.[33, 44]
Bám vào khái niệm trên, ta có thể đưa ra một khái niệm về pháp luật vệ
sinh an toàn thực phẩm như sau:
Pháp luật an toàn vệ sinh thực phẩm là hệ thống các quy tắc xử sự có
12


tính bắt buộc chung do nhà nước đặt ra và bảo đảm thực hiện nhằm điều chỉnh
các quan hệ xã hội phát sinh trong lĩnh vực vệ sinh an toàn thực phẩm. Như
vậy, pháp luật vệ sinh an toàn thực phẩm là toàn bộ các văn bản luật và dưới
luật, các thông tư nghị định có liên quan điều chỉnh những vấn đề xã hội phát
sinh trong lĩnh vực an toàn vệ sinh thực phẩm.
2.2. Khái niệm thực hiện pháp luật vệ sinh an toàn thực phẩm
Thực hiện pháp luật trong lĩnh vực an toàn vệ sinh thực phẩm là quá
trình hoạt động có mục đích làm cho những quy định của pháp luật an toàn
vệ sinh thực phẩm đi vào cuộc sống, trở thành những hành vi thực tế hợp
pháp của các cá nhân, cơ quan, tổ chức.
Sau khi Luật An toàn thực phẩm được thông qua, Thủ tướng Chính phủ
đã ban hành Nghị định số 38/2012/NĐ-CP về quy định chi tiết thi hành một
số điều luật. Nhiều giải pháp về an toàn thực phẩm được triển khai trên toàn
quốc. Năm 2012 Chính phủ phê duyệt Chiến lược an toàn thực phẩm từ 2011
đến 2020 tầm nhìn tới 2030 của Bộ y tế. Các cấp ủy đảng, chính quyền, các
ban ngành đoàn thể từ trung ương đến các tỉnh thành phố, quận, huyện, xã,
phường đã vào cuộc quyết liệt để triển khai có hiệu quả các quy định của
pháp luật về an toàn thực phẩm. Tuy nhiên việc triển khai thực hiện các văn
bản pháp luật đôi khi còn chưa kịp thời. Công tác phối hợp liên ngành giữa
các cơ quan chức năng còn chưa tốt. Nhiều chính quyền địa phương coi công
tác quản lý an toàn thực phẩm là trách nhiệm của riêng ngành y tế nên công
tác chỉ đạo, huy động sự tham gia của các cơ quan liên quan chưa quyết liệt.

dụng nhưng vượt quá giới hạn cho phép; sử dụng hóa chất không rõ nguồn gốc, hóa
chất bị cấm sử dụng trong hoạt động sản xuất, kinh doanh thực phẩm.
[37, Điều 5]
3.2. Thi hành pháp luật vệ sinh an toàn thực phẩm
Là một hình thức thực hiện pháp luật an toàn vệ sinh thực phẩm, trong
14


đó các chủ thể pháp luật thực hiện nghĩa vụ pháp lý của mình về vệ sinh an
toàn thực phẩm bằng hành động tích cực.
Khác với hình thức tuân thủ pháp luật vệ sinh an toàn thực phẩm,
trong hình thức thi hành pháp luật an toàn vệ sinh thực phẩm đòi hỏi chủ thể
phải thực hiện nghĩa vụ pháp lý về vệ sinh an toàn thực phẩm dưới dạng hành
động tích cực.
Ví dụ: một người thấy người khác đang lâm vào tình trạng có thể nguy
hiểm đến tính mạng và người đó cứu giúp, tức là người đó đã bằng hành động
tích cự thi hàng qui định về nghĩa vụ công dân của pháp luật nói chung và của
luật hình sự nói riêng.
Ví dụ: điểm 7, mục II, Quyết định số 4128/2001/QĐ-BYT ngày
03/10/2001 về việc ban hành quy định về điều kiện bảo đảm an toàn thực
phẩm tại các nhà ăn, bếp ăn tập thể và cơ sở kinh doanh chế biến suất ăn sẵn
quy đinh về trách nhiệm của chủ cơ sở, thương nhân có loại thức ăn gây ngộ
độc khi có ngộ độc xảy ra phải hành động một tích cực đó là báo cáo cho cơ
quan y tế gần nhất đồng thời phải giữ lại mẫu thực phẩm, thức ăn thừa gửi cơ
quan y tế dự phòng. Tức là chủ cơ sở, thương nhân bằng hành động tích cực
thi hành quy định về vệ sinh an toàn thực phẩm:
Khi có ngộ độc thực phẩm phải báo cáo ngay cho cơ quan y tế gần nhất
và giữ lại mẫu thực phẩm lưu, thức ăn thừa để gửi cơ quan y tế dự phòng của
tỉnh hoặc quận, huyện, thị xã, thành phố thuộc tỉnh (được gọi chung là huyện)
xét nghiệm tìm nguyên nhân. Chủ cơ sở, thương nhân có loại thức ăn gây ngộ

phẩm không an toàn gây ra.
[37, Điều 9]
3.4. Áp dụng pháp luật vệ sinh an toàn thực phẩm
Là một hình thức thực hiện pháp luật, trong đó nhà nước thông qua các
cơ quan nhà nước có thẩm quyền hoặc nhà chức trách tổ chức cho các chủ thể
16


pháp luật vệ sinh an toàn thực phẩm thực hiện những quy định của pháp luật,
hoặc tự mình căn cứ vào những quy định của pháp luật an toàn vệ sinh thực
phẩm để tạo ra các quyết định làm phát sinh, thay đổi, đình chỉ hoặc chấm dứt
những quan hệ pháp luật vệ sinh an toàn thực phẩm cụ thể.
Áp dụng pháp luật an toàn vệ sinh thực phẩm là hình thức luôn luôn đòi
hỏi phải có sự tham gia của các cơ quan nhà nước hoặc nhà chức trách có
thẩm quyền.
Ví dụ: điều 32, Nghị định số 178/2013/NĐ-CP ngày 14 tháng 11 năm
2013 của Chính phủ quy định về thẩm quyền xử phạt của Chủ tịch Ủy ban
nhân dân thì việc áp dụng quy định tại điều luật này của Chủ tịch Ủy ban
nhân dân để xử phạt vi phạm hành chính về vệ sinh an toàn thực phẩm là hành
động áp dụng pháp luật vệ sinh an toàn thực phẩm.
- Chủ tịch Ủy ban nhân dân cấp xã có quyền:
Phạt cảnh cáo;
Phạt tiền đến 5.000.000 đồng;
Tịch thu tang vật, phương tiện vi phạm hành chính có giá trị không vượt
quá mức tiền phạt quy định tại Điểm b Khoản này;
Áp dụng biện pháp khắc phục hậu quả quy định tại Điểm đ Khoản 1
Điều 28 của Luật xử lý vi phạm hành chính.
- Chủ tịch Ủy ban nhân dân cấp huyện có quyền:
Phạt cảnh cáo;
Phạt tiền đến 50.000.000 đồng;

Chính vì phạm vi điều chỉnh rộng như vậy nên có rất nhiều văn bản từ luật
cho đến Bộ luật, thông tư, nghị định điều chỉnh xoay quanh vấn đề này.
Pháp luật vệ sinh an toàn thực phẩm điều chỉnh những quan hệ xã hội
phát sinh trong quá trình các chủ thể thực hiện hành động hoặc không hành
động trong cuộc sống sinh hoạt hàng ngày, từ khâu sản xuất đến mua bán trao
18



Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status