MỞ ĐẦU
Phương thức lãnh đạo của Đảng cầm quyền bao giờ cũng giữ vai trò,
chi phối toàn bộ vai trò lãnh đạo, đặc biệt và trực tiếp nhất là nhà nước; bằng
nhà nước và thông qua nhà nước để thực hiện mục tiêu, chiến lược của mình.
Giành, giữ và thực thi quyền lực nhà nước là một hoạt động cơ bản của các
đảng chính trị. Tùy theo điều kiện kinh tế, chính trị, văn hóa, xã hội của từng
nước cũng như mục tiêu theo đuổi mà mỗi đảng cầm quyền có những phương
thức tổ chức và hoạt động khác nhau, song đều nhằm tới một hướng đích là
giành, thực thi và chi phối quyền lực nhà nước, từ đó chi phối và thực thi
quyền lực của đảng mình đối với các đảng khác và với toàn xã hội.
Các đảng chính trị khi đã cầm quyền đều tuân theo những nguyên tắc
chung là lãnh đạo, chi phối, sử dụng quyền lực nhà nước, sử dụng sức mạnh,
các phương tiện vật chất đã được thiết chế hóa của nhà nước để thực hiện mục
tiêu của đảng mình, của giai cấp mình. Song, mỗi đảng chính trị khác nhau
đều có những phương thức lãnh đạo và cách thức tổ chức thực hiện khác nhau
tùy thuộc vào quan điểm, tư tưởng, tương quan lực lượng trong hệ thống
chính trị, tùy thuộc vào điều kiện khách quan của tình hình chính trị, kinh tế,
xã hội của đất nước và cả nhân tố chủ quan của chính đảng cầm quyền. Vì thế,
đảng cầm quyền là vấn đề quan trọng của hệ thống chính trị của tất cả các
quốc gia.
Một danh ngôn của sử gia nổi tiếng Lord Acton: Quyền lực thì có xu
hướng suy đồi; quyền lực tuyệt đối thì suy đồi tuyệt đối. Kết luận bất hủ này
được lịch sử chứng minh là đúng với hầu hết các trường hợp. Sự kiện Đảng
Cộng sản và nhà nước xã hội chủ nghĩa của siêu cường Liên Xô tan rã là một
thí dụ điển hình về sự suy đồi của quyền lực, cho dù Đảng và nhà nước này
được vũ trang bằng hệ tư tưởng tiên tiến nhất của thời đại.
Riêng Đảng Hành động nhân dân tại Singapore thì khác: hiện nay đây
là chính đảng liên tục sử dụng quyền lực tuyệt đối để lãnh đạo quốc gia trong
thời gian lâu nhất thế giới, sau 61 năm lãnh đạo nhưng chưa hề xảy ra suy đồi,
1
nhờ các cuộc cách mạng tư sản trước đó, nhằm tiến hành cách mạng vô sản,
thiết lập chuyên chính vô sản.
Tuy nhiên mỗi quốc gia dân tộc nhất là những quốc gia láng giềng có
quan hệ với nhau về nhiều mặt, nhưng mỗi quốc gia đó có những đặc điểm
riêng về truyền thống lịch sử, trình độ phát triển kinh tế văn hoá, phong tục
tập quán, tâm lý dân tộc …, Vì thê ở mỗi quốc gia khác nhau vai trò của mỗi
Đảng cầm quyền khác nhau để đề ra đường lối chính trị phù hợp với hoàn
cảnh từng nước.
Lênin khẳng định: Đảng là lực lượng duy nhất có đủ bản lĩnh chính
trị, năng lực và uy tín để lãnh đạo xã hội.
3
Đảng phải lãnh đạo toàn diện dưới hệ thống chính trị trong cả xã hội,
không một tổ chức, lĩnh vực nào mà Đảng không lãnh đạo và không phải chịu
trách nhiệm. Lênin nhấn mạnh: Đảng là đội tiên phong cầm quyền trực tiếp
của giai cấp vô sản, Đảng là người lãnh đạo. Sự lãnh đạo của Đảng là điều
kiện tiên quyết đảm bảo công cuộc xây dựng Chủ nghĩa xã hội thành công.
Buông lỏng sự lãnh đạo của Đảng là sai lầm về mặt nguyên tắc, thủ tiêu sức
mạnh của Nhà nước, của hệ thống chính trị.
Như vậy, Đảng cầm quyền có nghĩa là Đảng phải chịu trách nhiệm
trước lịch sử về vận mệnh phát triển toàn diện của xã hội, về sự phồn vinh của
đất nước, về tự do ấm no, hạnh phúc của nhân dân. Nếu trước đây khi chưa có
chính quyền nhiệm vụ hàng đầu là nhiệm vụ quân sự thì hiện nay khi đã giành
được chính quyền thì nhiệm vụ hàng đầu là phát triển kinh tế.
1.3. Quan điểm của các nước phương Tây về Đảng cầm quyền
Trong tác phẩm Lôgic chính trị Mỹ (The Logic of American Politic),
với tiêu đề Đảng là đứa con ngoài ý muốn của Hiến pháp, tác giả Samuel
Kernell và Gary Jacobsson viết: “Hiến pháp không hề đề cập đến các đảng
phái chính trị. Trong suốt thời kỳ lập quốc, các đảng phái bị đông đảo người
tế tài chính toàn cầu. Hiện nay thu nhập đầu người Singapore đã vượt xa Anh
Quốc, cường quốc thực dân từng chiếm Singapore làm thuộc địa. Năm 1973
Tổng thống Mỹ Nixon từng ca ngợi: “Singapore là quốc gia được quản lý tốt
nhất thế giới”.
Đảng Hành động nhân dân thành lập ngày 21/11/1954, thành phần
ban đầu là những trí thức Singapore từng học ở Anh Quốc về. Một trong số 3
người sáng lập Đảng là luật sư Lý Quang Diệu (sinh 1923) được bầu làm
Tổng Bí thư đầu tiên. Mới đầu Đảng có xu hướng cực tả, liên minh với các
nghiệp đoàn theo chủ nghĩa cộng sản nhưng về sau dần dần coi nhẹ ý thức hệ,
chuyển sang theo quan điểm thực dụng, chủ yếu xét hiệu quả hành động là
chính và chủ trương Đảng “đại diện lợi ích của nhiều bên trong nước”. Điều lệ
Đảng sửa đổi năm 1982 không nói Đảng theo chủ nghĩa gì; người vào Đảng
không cần nói mình theo hệ tư tưởng nào.
Trong hơn nửa thế kỷ lãnh đạo Đảng Hành động nhân dân, Lý
Quang Diệu đã biến tư tưởng của ông thành tư tưởng của Đảng, trở thành lãnh
tụ tinh thần suốt đời của của Đảng Hành động nhân dân và người cha của
nước Cộng hòa Singapore, được dư luận quốc tế coi là nhà chính trị thành
công nhất châu Á. Tổng thống Nixon từng so sánh Lý Quang Diệu với các
chính khách thần kỳ như Bismarck, Disraeli, Churchill. Tổng thống Obama ca
ngợi “Lý Quang Diệu là một trong những nhân vật huyền thoại của châu
Á thế kỷ XX và XXI”.
6
Trong thời gian học tại Anh, Lý Quang Diệu chịu ảnh hưởng sâu sắc
bởi tư tưởng chủ nghĩa xã hội dân chủ của nhà lý luận mác-xít người Anh
Laski (1893-1950), một trong ba nhà tư tưởng lớn của Anh Quốc thế kỷ XX.
Tuy vậy Lý Quang Diệu trọng thực dụng, không câu nệ vấn đề ý thức hệ mà
chỉ quan tâm hành động, hiệu quả, ít bàn lý luận. Ông chủ trương kết hợp các
Năm 1959, trong cuộc tổng tuyển cử đầu tiên sau khi Singapore được
thực dân Anh cho hưởng chế độ bang tự trị, Đảng Hành động nhân dân thắng
lớn và do đó được quyền tổ chức Chính phủ, Tổng Bí thư Đảng Lý Quang
Diệu được Đảng cử làm Thủ tướng liên tục cho tới ngày từ chức. Tháng
8/1965, Singapore tách ra khỏi Liên bang Malaysia thành một nước độc lập,
suốt từ đó tới nay Đảng Hành động nhân dân đều thắng tuyệt đối trong 12 kỳ
tổng tuyển cử và do đó độc quyền lãnh đạo nước này, cho dù Singapore theo
chế độ dân chủ đa đảng.
2.2. Nguyên nhân thắng lợi của Đảng Hành động nhân dân
Singapore
Nguyên nhân chủ yếu là do đảng có đường lối lãnh đạo đúng đắn, có
chiến lược phát triển kinh tế-xã hội thích hợp nhất và tổ chức thực hiện tốt
nhất đường lối, chiến lược đó, chỉ sau vài chục năm đã biến Singapore từ một
nước nghèo khổ lạc hậu trở thành giàu có văn minh hàng đầu thế giới. Một
nguyên nhân nữa là Đảng Hành động nhân dân luôn luôn đặt lợi ích dân tộc
lên trên hết, một lòng phục vụ nhân dân, thực sự là đội ngũ tiên tiến nhất ưu tú
nhất trong xã hội, tuyệt đối không quan liêu, tham nhũng suy thoái.
Trong thời gian 1960-2011, GDP Singapore tăng từ 0,7 tỷ USD lên tới
260 tỷ USD, tức tăng 370 lần; GDP đầu người từ 428 tăng lên tới 50.123 USD
(số liệu : Singapore Department of Statistics). GDP đầu người tính theo sức
mua năm 2011 bằng 59.900 USD, cao nhất châu Á, thứ 5 thế giới (so sánh:
Mỹ 48.100 ; Nhật 34.300 ; Trung Quốc 8400 ; Việt Nam 3300. Số liệu lấy từ
CIA World Factbook).
Đời sống xã hội hài hòa ổn định, tỷ lệ thất nghiệp thấp, chênh lệch giàu
nghèo không lớn ; 30 năm nay không có biểu tình, bãi công. Mức sống được
nâng cao rất nhiều, toàn dân được hưởng những dịch vụ tốt hàng đầu về nhà ở,
8
đi lại, chăm sóc sức khỏe, giáo dục, môi trường. Singapore là nước đầu tiên
Tổ chức cơ sở đảng là các chi bộ (branch), mỗi khu vực (ta gọi là đơn
vị) bầu cử có một chi bộ, khu vực lớn thì có tổng chi bộ; cả nước có 84 chi bộ.
Không có tổ chức Đảng ở các cơ quan, xí nghiệp, khu dân cư, đơn vị quân đội
v.v…Đảng viên không công khai. Chỉ khi bầu Quốc hội thì các đảng viên ứng
cử mới công khai tư cách đảng viên.
Quy mô Đảng Hành động nhân dân Singapore không lớn và bình
thường không công bố số lượng đảng viên. Năm 1999 nhân kỷ niệm 40 năm
thành lập Đảng, Tổng Bí thư Goh Chok Tong cho biết có khoảng 15 nghìn
đảng viên, chiếm 0,2% số dân.
Đảng chú trọng chất lượng đảng viên, không mù quáng phát triển số
lượng. Đảng không tự đào tạo đảng viên mà chọn những người đặc biệt xuất
sắc trong xã hội và đã thành đạt trên một lĩnh vực nào đấy, đồng thời hay phê
bình Đảng HĐND với thái độ xây dựng để mời họ vào Đảng, giao cho họ
cương vị cao mà không cần xét tới thâm niên đảng. Có người qua mười mấy
năm vận động, thuyết phục mới đồng ý vào Đảng, sau đó được đưa ra ứng cử
vào Quốc hội rồi đề bạt làm Bộ trưởng. Cách làm này của Đảng HĐND đã thu
hút hầu hết nhân tài trong xã hội, khiến cho các đảng đối lập không có được
mấy người tài giỏi và do đó giành được ít phiếu bầu của cử tri. Thí dụ thập
niên 70 đã thu hút Goh Chok Tong và Tony Tan vào Đảng HĐND, về sau trở
thành Thủ tướng và Phó Thủ tướng (Tony Tan nay là Tổng thống và đã ra
đảng). Thập niên 80 và 90 Đảng lại hấp thu Lý Hiển Long và Wong Kan Seng,
về sau cũng là Thủ tướng và Phó Thủ tướng. Trước khi vào Đảng họ đều đã
nổi tiếng thành đạt trong sự nghiệp của mình và thường lên tiếng phê phán
Đảng.
Kỷ luật nội bộ Đảng Hành động nhân dân rất nghiêm. Đảng viên phải
là người tự giác giữ gìn đạo đức, trật tự kỷ cương pháp luật, gương mẫu trong
mọi hành vi, đạo đức trong sáng liêm khiết, được quần chúng tín nhiệm.
Các thế hệ lãnh đạo Đảng đều học ở nước ngoài về, có trình độ học
vấn cao. Lý Quang Diệu là luật sư tốt nghiệp trường đại học danh tiếng
10
2.4. Vai trò chính trị của Đảng Hành động nhân dân Singapore
11
Hình thức hoạt động rất khiêm tốn, không tuyên truyền về Đảng, về
vai trò của Đảng; trên các phương tiện truyền thông cũng như trong phát biểu
của lãnh đạo hầu như không nhắc tới Đảng, không nhắc tới chức vụ đảng của
bất cứ người lãnh đạo nào mà chỉ nhắc tới cương vị chính quyền của họ
(chẳng hạn chỉ nói Thủ tướng mà không nói kèm chức Tổng Bí thư Đảng
HĐND). Đảng không sử dụng bộ máy quyền lực nhà nước, không yêu cầu
Quốc hội, Chính phủ hoặc bất cứ ai phải chấp hành đường lối chính sách, nghị
quyết của Đảng. Hiến pháp Singapore không nhắc tới tên bất cứ chính đảng
nào.
Không tổ chức bộ máy của Đảng song song với bộ máy nhà nước. Trụ
sở Trung ương Đảng chỉ là một nửa của một tòa nhà hai tầng nằm trong một
khu nhà ở tập thể bình thường, chung nhà với trụ sở Quỹ Cộng đồng, quy mô
tòa nhà rất nhỏ so với trụ sở chính phủ, chỉ có 9 cán bộ làm việc.
Vì thế có người nói Đảng Hành động nhân dân Sin gapore là một đảng
“vô hình”, tuy các đảng viên luôn dẫn đầu trong mọi hoạt động xã hội. Theo
giải thích, đó là do Đảng đã hòa mình vào xã hội, cơ chế Đảng đã hòa mình
với cơ chế chính quyền, toàn bộ lãnh đạo Đảng phải là đại biểu Quốc hội, hầu
hết người lãnh đạo chính quyền cấp cao phải là cán bộ đảng. Vì Đảng hành
động nhân dân Sin gapore lãnh đạo mọi hoạt động của xã hội, của chính
quyền, Quốc hội, cho nên Đảng không cần ra mặt lãnh đạo, không cần có bộ
máy riêng do đó rất tiết kiệm kinh phí.
Vai trò của Đảng chỉ được nhắc tới mỗi khi sắp có bầu cử Quốc hội;
khi ấy công tác tuyên truyền vận động cử tri dồn phiếu cho Đảng Hành động
nhân dân Sin gapore được tiến hành rất rầm rộ. Các ứng viên phải tới từng
khu dân cư, thậm chí từng gia đình dân để tự vận động cho mình. Nhưng trong
thời gian giữa hai kỳ bầu cử, Đảng HĐND ở vào trạng thái “ngủ đông”.
dạng và phức tạp, cho nên đoàn kết toàn dân, ngưng tụ lòng người là nhiệm vụ
quan trọng nhất của đảng lãnh đạo. Đảng HĐND đặt lợi ích của dân tộc lên
trên hết, bình thường không ra mặt lãnh đạo, không có biểu hiện tranh giành
vai trò này mà đề xuất quan niệm giá trị “Quốc gia tối thượng; xã hội trước
hết; gia đình là nền tảng; xã hội là gốc rễ; quan tâm xã hội; tôn trọng cá nhân;
13
bàn bạc đồng thuận; tránh va chạm; khoan dung sắc tộc; tôn giáo hòa hợp
nhau”. Đảng tìm ra con đường trung gian giữa giữ gìn tính nhất trí xã hội (tính
tập thể) với giữ gìn mức độ tự do nhất địnhơ của cá tính (tính cá nhân) ;
đường lối này có tính bao dung và tính linh hoạt rất lớn, do đó được đông đảo
dân ủng hộ và có hiệu quả rõ rệt.
Đảng HĐND không đề cao một chủ nghĩa nào, tuy thời gian đầu từng
giương ngọn cờ chủ nghĩa xã hội dân chủ nhưng về sau đã không cố gắng kiên
trì bất cứ giáo điều nào về ý thức hệ. Đảng vận dụng linh hoạt, kết hợp hữu cơ
mục tiêu của chủ nghĩa xã hội với biện pháp của chủ nghĩa tư bản ; một mặt đi
con đường kinh tế thị trường tự do cạnh tranh và cởi mở, phát huy năng lực
các cá nhân, một mặt tăng cường năng lực điều hành vĩ mô của nhà nước đối
với đời sống kinh tế của xã hội.
Nền tảng dân chủ của Đảng được hình thành từ thời kỳ trước ngày
Singapore độc lập, Đảng chủ trương xây dựng chế độ chính trị Quốc hội một
viện (không có Thượng viện) và tam quyền phân lập, thực hành đa đảng cạnh
tranh và dân chủ nghị viện; đồng thời kết hợp nền dân chủ phương Tây với
truyền thống văn hóa của cộng đồng người Hoa, Đảng đẩy mạnh thực thi
chiến lược người tài trị quốc; phát hiện và đề bạt nhân tài đưa ra ứng cử Quốc
hội sau đó tổ chức một chính phủ làm việc hiệu suất cao đồng thời tập trung
quyền quyết định đường lối vào lãnh tụ.
Sử dụng cơ chế từng công dân trực tiếp bầu Quốc hội để chính đảng
nào giành đa số phiếu thì được quyền tổ chức chính phủ và do đó lãnh đạo đất
trương chính sách của Đảng thành hành động của dân chúng. Khẩu hiệu của
Đảng là “Chân thành đoàn kết, nhất chí hành động”. Dưới tôn chỉ “Xúc tiến
phúc lợi nhà nước và hạnh phúc của nhân dân”, Đảng HĐND áp dụng một
loạt biện pháp nâng cao mức sống vật chất văn hóa của nhân dân, cung cấp
thông tin đích thực cho nhân dân.
2.5. Đảng hành động nhân dân Singapore không có tham nhũng
suy thoái
Đảng HĐND vừa thực hiện quyền lực tập trung vừa thực hiện quyền
lực trong sạch, không có tham nhũng biến chất. Đây là một đặc điểm độc đáo
15
có lẽ chỉ thấy ở Đảng này. Để làm được điều đó, điều quan trọng nhất là Đảng
HĐND luôn tiếp nhận sự giám sát chế ước quyền lực từ các đảng đối lập (lúc
nhiều nhất có 24 đảng đăng ký hợp pháp) và đặc biệt là nhân dân, những
người dùng lá phiếu của mình để lựa chọn đảng nào được cầm quyền. Đây là
một thách thức đòi hỏi Đảng HĐND tự nhiên phải luôn luôn giữ mình trong
sạch liêm khiết ; nếu không Đảng sẽ mất quyền lãnh đạo. Điểm này khác với
đảng Cộng sản Trung Quốc, vì Hiến pháp Trung Quốc quy định nước này do
giai cấp công nhân lãnh đạo – được hiểu là đảng của giai cấp đó lãnh đạo.
Hiến pháp Singapore không nhắc tới tên bất cứ chính đảng nào, cũng không
dành cho Đảng HĐND đặc quyền nào. Vì thế Đảng phải tự phấn đấu để giành
tín nhiệm của nhân dân, qua đó giành quyền lãnh đạo đất nước. Đây là một
sức ép rất lớn tự nó buộc mọi đảng viên Đảng HĐND phải trong sạch, gương
mẫu.
Đảng HĐND quy định mọi thành viên chính phủ phải tiếp nhận sự
giám sát từ bên ngoài. Tổng Bí thư kiêm Thủ tướng là người có quyền lực cao
nhất nhưng phải chịu trách nhiệm tiếp nhận sự giám sát của Quốc hội. Toàn
thể đảng viên phải gắn bó với nhân dân. Đảng quy định các đại biểu Quốc hội
của Đảng phải dùng thời gian ngoài giờ làm việc và bỏ tiền túi lo việc tiếp súc
phải liêm khiết ; vì phát triển phải chống tham nhũng”. Huy hiệu Đảng HĐND
là một vòng tròn màu lam trên nền trắng, có một tia chớp đỏ cắm xuống chính
giữa vòng tròn. Màu trắng tượng trưng sự trong sạch liêm khiết, vòng xanh
tượng trưng sự đoàn kết và hòa hợp sắc tộc ; tia chớp tượng trưng hành động
dũng mãnh hiệu. Ban lãnh đạo Đảng với hạt nhân là Lý Quang Diệu luôn ôm
ấp lý tưởng cao xa phấn đấu vì một nước Singapore độc lập và giàu mạnh chứ
không phải vì mưu lợi cho cá nhân mình. Tuy phần lớn đảng viên là người
Hoa, vốn có truyền thống Nho giáo trọng người lãnh đạo (ngày xưa là trọng
vua quan) nhưng Đảng HĐND lại hoàn toàn không tự cho mình quyền được
hưởng bất cứ đặc quyền đặc lợi nào khác với nhân dân. Cho tới nay Lý Quang
Diệu vẫn ở tòa nhà cũ của cha ông để lại; tòa nhà chính phủ dành cho ông thì
dùng để làm các hoạt động ngoại giao. Ônơg đi làm bằng xe cá nhân, tự chịu
tiền xăng và sửa xe. Thập niên 70, trong đợt tăng lương cho các bộ trưởng,
17
Thủ tướng Lý Quang Diệu không tăng lương cho mình. Cho tới nay toàn thể
đại biểu Quốc hội (kể cả Thủ tướng, Bộ trưởng) hàng tuần đều phải tiếp dân
bằng tiền túi.
Đại biểu Quốc hội là đảng viên phải nộp đảng phí bằng 10-15% tiền
lương. Con các cán bộ từ Bộ trưởng trở lên khi học phổ thông chỉ được học
trường công, không được học trường tư. Không có bệnh viện riêng hoặc chế
độ khám chữa riêng cho cán bộ lãnh đạo, từ Lý Quang Diệu trở xuống đều
phải khám chữa bệnh ở bệnh viện công, khi khám chữa bệnh không được
chọn bác sĩ.
Một học giả người Hoa cho rằng Đảng HĐND là đảng của những
người thuộc tầng lớp tinh hoa dân tộc, không có thành phần khác pha tạp làm
hạ thấp tính tiên tiến của đảng. Sinh thời Lê-nin luôn yêu cầu đảng Cộng sản
phải là bộ phận tiên tiến nhất của xã hội. Nếu đảng viên không còn là tinh hoa
của dân tộc mà trở thành một nhóm lợi ích thoơát ly xã hội, chỉ biết tranh
vào Quốc hội rồi đề bạt làm Bộ trưởng. Cách làm này của Đảng HĐND đã thu
hút hầu hết nhân tài trong xã hội, khiến cho các đảng đối lập không có được
mấy người tài giỏi và do đó giành được ít phiếu bầu của cử tri. Thí dụ thập
niên 70 đã thu hút Goh Chok Tong và Tony Tan vào Đảng HĐND, về sau trở
thành Thủ tướng và Phó Thủ tướng (Tony Tan nay là Tổng thống và đã ra
đảng). Thập niên 80 và 90 Đảng lại hấp thu Lý Hiển Long và Wong Kan Seng,
về sau cũng là Thủ tướng và Phó Thủ tướng. Trước khi vào Đảng họ đều đã
nổi tiếng thành đạt trong sự nghiệp của mình và thường lên tiếng phê phán
Đảng.
Đảng HĐND đặt lợi ích của dân tộc lên trên hết, bình thường không ra
mặt lãnh đạo, không có biểu hiện tranh giành vai trò này mà đề xuất quan
niệm giá trị “Quốc gia tối thượng; xã hội trước hết; gia đình là nền tảng; xã
hội là gốc rễ; quan tâm xã hội; tôn trọng cá nhân; bàn bạc đồng thuận; tránh
va chạm; khoan dung sắc tộc; tôn giáo hòa hợp nhau”. Đảng tìm ra con đường
trung gian giữa giữ gìn tính nhất trí xã hội (tính tập thể) với giữ gìn mức độ tự
do nhất địnhơ của cá tính (tính cá nhân) ; đường lối này có tính bao dung và
tính linh hoạt rất lớn, do đó được đông đảo dân ủng hộ và có hiệu quả rõ rệt.
19
Kỷ luật nội bộ Đảng Hành động nhân dân rất nghiêm. Đảng viên phải
là người tự giác giữ gìn đạo đức, trật tự kỷ cương pháp luật, gương mẫu trong
mọi hành vi, đạo đức trong sáng liêm khiết, được quần chúng tín nhiệm.
Đảng HĐND vừa thực hiện quyền lực tập trung vừa thực hiện quyền
lực trong sạch, không có tham nhũng biến chất. Đây là một đặc điểm độc đáo
có lẽ chỉ thấy ở Đảng này. Để làm được điều đó, điều quan trọng nhất là Đảng
HĐND luôn tiếp nhận sự giám sát chế ước quyền lực từ các đảng đối lập (lúc
nhiều nhất có 24 đảng đăng ký hợp pháp) và đặc biệt là nhân dân, những
người dùng lá phiếu của mình để lựa chọn đảng nào được cầm quyền. Đây là
một thách thức đòi hỏi Đảng HĐND tự nhiên phải luôn luôn giữ mình trong
tham nhũng, lãng phí, thái hoá, biến chất trong Đảng đang làm mất niềm tin của
nhân dân đối với Đảng.
Để năng cao vai trò lãnh đạo của Đảng trước tình hình mới, việc tiếp thu
chọn lọc phương thức lãnh đạo của Đảng HĐND Singapore là bài học cần thiết
để nhằm nâng cao vai trò lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam trong tình hình
mới.
KẾT LUẬN
Đảng cầm quyền bao giờ cũng giữ vai trò lãnh đạo, chi phối toàn bộ hệ
thống chính trị, đặc biệt và trực tiếp nhất là nhà nước; bằng nhà nước và thông
qua nhà nước để thực hiện mục tiêu, chiến lược của mình. Giành, giữ và thực
thi quyền lực nhà nước là một hoạt động cơ bản của các đảng chính trị. Tùy
theo điều kiện kinh tế, chính trị, văn hóa, xã hội của từng nước cũng như mục
21
tiêu theo đuổi mà mỗi đảng cầm quyền có những phương thức tổ chức và hoạt
động khác nhau, song đều nhằm tới một hướng đích là giành, thực thi và chi
phối quyền lực nhà nước, từ đó chi phối và thực thi quyền lực của đảng mình
đối với các đảng khác và với toàn xã hội.
Các đảng chính trị khi đã cầm quyền đều tuân theo những nguyên tắc
chung là lãnh đạo, chi phối, sử dụng quyền lực nhà nước, sử dụng sức mạnh,
các phương tiện vật chất đã được thiết chế hóa của nhà nước để thực hiện mục
tiêu của đảng mình, của giai cấp mình. Song, mỗi đảng chính trị khác nhau
đều có những phương thức lãnh đạo và cách thức tổ chức thực hiện khác nhau
tùy thuộc vào quan điểm, tư tưởng, tương quan lực lượng trong hệ thống
chính trị, tùy thuộc vào điều kiện khách quan của tình hình chính trị, kinh tế,
xã hội của đất nước và cả nhân tố chủ quan của chính đảng cầm quyền. Vì thế,
đảng cầm quyền là vấn đề quan trọng của hệ thống chính trị của tất cả các
quốc gia.
T623,624.
5.
Lênin toàn tập, Nxb tiến bộ Matxcơva, 1978, T44,T398.
6.
Đảng Cộng sản Việt Nam: Văn kiện Hội Nghị lần thứ III. Ban
chấp hành Trung ương khoá VIII. Nxb chính trị Quốc gia, HN, 1995, T15.
7.
Đảng Cộng sản Việt Nam: Văn kiện Đại hội đại biểu thứ IX. Ban chấp
hành Trung ương khoá VIII. Nxb chính trị Quốc gia, HN, 2001, T144 - 145.
8.
Đảng Cộng sản Việt Nam: Văn kiện Đại hội đại biểu X. Ban chấp
hành Trung ương khoá VIII. Nxb chính trị Quốc gia, HN, 2006.
9.
Đảng Cộng sản Việt Nam: Văn kiện Đại hội đại biểu XI. Ban
chấp hành Trung ương khoá VIII. Nxb chính trị Quốc gia, HN, 2011.
10.
Nghị quyết TW IV (XI) về công tác “về một số vấn đề cấp bách