PHẦN MỞ ĐẦU:
Đạo đức là một bộ phận quan trọng của nền tảng tinh thần xã hội,
góp phần giữ vững chính trò, thúc đẩy kinh tế – xã hội phát triển. Trong
công cuộc đổi mới hiện nay ở nước ta, truyền thống đạo đức của dân
tộc đựơc phát triển không ngừng và bổ sung thêm nhiều giá trò mới.
Tính năng động sáng tạo, dám nghó dám làm, dám chòu trách nhiệm,
vượt khó vươn lên làm giàu chính đáng, đoàn kết tương trợ lẫn nhau
cùng phát triển… xuất hiện ngày càng nhiều cán bộ, Đảng viên, công
nhân viên chức và nhân dân lao động rất đáng khâm phục.
Tất cả đều dựa trên nền tảng đạo đức dân tộc Việt Nam, mà chủ tòch
Hồ Chí Minh là người tiếp thu đầy đủ và trọn vẹn nhất. Là lãnh tụ cách
mạng Việt Nam, Người đã thực sự làm một cuộc cách mạng trên lónh
vực đạo đức ở Việt Nam. Từ đó, nền đạo đức của dân tộc đã mang bản
chất mới, và đã được Người gọi là ĐẠO ĐỨC MỚI – ĐẠO ĐỨC
CÁCH MẠNG. Tư tưởng đó bắt nguồn từ truyền thống dân tộc, đồng
thời còn thừa kế giá trò tư tưởng phương Đông, và những tinh hoa đạo
đức của nhân loại, đặc biệt quan trọng là Người đã tiếp thu tư tưởng,
tấm gương đạo đức của C. Mác, của Ăng –ghen, của Lênin.
Tư tưởng và tấm gương đạo đức trong sáng của Hồ Chí Minh đã để lại
cho Đảng ta, cho dân tộc ta và cho cả nhân loại, nhờ đó đã phân biệt
Người với rất nhiều nhà tư tưởng, nhiều lãnh tụ cách mạng khác từ
trước tới nay.
Học tập và làm theo tấm gương đạo đức của Hồ Chí Minh, trước tiên là
học tập và làm theo tấm gương “ trung với nước, hiếu với dân, trọn đời
phấn đấu hy sinh vì sự nghiệp giải phóng dân tộc, giải phóng giai cấp,
giải phóng nhân loại của Chủ tòch Hồ Chí Minh. Bởi lẽ, trong suốt cuộc
đời của Người, Người luôn ấp ủ và mong muốn là: “ Tôi chỉ có một
ham muốn, ham muốn tột bậc là làm sao cho đất nước tôi được hoàn
toàn độc lập, dân tôi được hoàn toàn tự do, đồng bào tôi ai cũng có
cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành”.
Hôm nay, thực hiện cuộc Vận động “ Học tập và làm theo tấm gương
“Hồi ấy Bác làm bồi tàu, là người qt tuyết ở Anh, rồi đi làm phụ
bếp. Làm việc từ sáng đến tối, suốt ngày khơng được cầm đến tờ báo mà
xem. Đến đêm mới hết việc, mới được đọc sách, đọc báo. Ban ngày muốn
học chỉ có một cách là viết chữ lên mảnh da tay này. Cứ mỗi buổi sáng
viết mấy chữ, rồi đi cọ sàn tàu, cọ thùng, đánh nồi, rửa bát, thái thịt, băm
rau, vừa làm vừa nhìn vào da bàn tay mà học. Hết ngày, người thì mồ hơi
đầm đìa, chữ cũng mờ đi, cuối buổi đi tắm mới xóa được chữ ấy đi. Coi
như đã thuộc. Sáng mai lại ghi chữ mới”.
Sách “Hồ Chí Minh, đồng chí của chúng ta” gồm nhiều hồi ký của
các bạn Pháp viết, Nhà xuất bản Xã hội Paris in năm 1970, có trích một
đoạn Bác trả lời phóng viên A.Kan. (báo Nhân đạo của Đảng Cộng sản
Pháp) như sau:
Đề cương dự thi kể chuyện Tấm gương đạo đức HCM
2
“Tơi khơng có hạnh phúc được theo học ở trường đại học. Nhưng
cuộc sống đã cho tơi cơ hội học lịch sử, khoa học xã hội và ngay cả khoa
học qn sự. Phải u cái gì? Phải ghét cái gì? Cũng như tơi, tất cả người
Việt Nam cần phải u độc lập, lao động, Tổ quốc”.
“Tất nhiên khơng phải riêng tơi mà tồn thế giới đều kính trọng những
nhà báo chân chính. Tơi cũng có thời gian học làm báo, cũng có thời gian
tơi bỏ ngòi bút, cầm súng để chống lại kẻ thù, chống lại chủ nghĩa thực
dân. Khi tơi còn ở Pháp, khi còn biết ít tiếng Pháp tơi đã là Tổng biên tập,
biên tập và phát hành cả một tờ báo”.
Bác thường nói với cán bộ: “Học thêm được một thứ tiếng nước ngồi coi
như có thêm một cái chìa khóa để mở thêm một kho tàng tri thức. Việc
học là việc suốt đời”.
*******
Qua đây, tôi muốn nói đến thực hiện lời căn dặn của Bác mà
Đảng, Nhà nước và nhân dân đã rất quan tâm tới sự nghiệp giáo dục
nói chung cả nước, ở Huyện nhà nói chung, và ở đòa phương Gia An
Bác Hồ đã về thăm và trực tiếp tham gia tát nước tại xã Đại Thanh. Sự
kiện này được ghi lại bởi bức ảnh chụp rất rõ nét, rất tự nhiên và ấn
tượng, hiện cũng đang được lưu giữ tại Bảo tàng Cách mạng Việt Nam.
Chuyện kể rằng:
Đúng 8 giờ 25 phút ngày 12-1-1958, khơng báo trước, Chủ tịch Hồ
Chí Minh cùng một đồn cán bộ Trung ương đã đến xã Đại Thanh. Đến
nơi thấy nơng dân đang cùng bộ đội chống hạn bằng nhiều dụng cụ khác
nhau như guồng nước, gầu sòng, gầu dai, Người tự tay xách dép, xắn
quần và nhanh nhẹn lội xuống đồng. Các chiến sĩ bộ đội đang ở đó đề
nghị lấy đất khơ rải xuống đường để đi đỡ trơn nhưng Bác khơng đồng ý.
Lúc đầu, Người định tới đạp guồng nước nhưng nhìn thấy một cụ già
đang tát nước ở phía trước, liền đề nghị cụ cho Người được tát nước
chống hạn bằng gầu dai. Gầu này phải có hai người cùng so dây để múc
cho đầy gầu và kéo lên. Rất nhiều người muốn được cùng tát đơi với Bác
nhưng Người đã chỉ đích danh đồng chí Vũ Q - Bí thư Tỉnh ủy Hà
Đơng. Thấy đồng chí Vũ Q còn lóng ngóng, Bác vừa làm vừa hướng
dẫn, Bác nói: “Phải kéo bằng dây trên, đổ bằng dây dưới”. Tát nước xong,
để tránh làm phiền nhân dân đang chống hạn suốt dọc bờ mương, Bác đã
lội qua lòng mương sang bờ bên kia để đi kiểm tra tiếp cơng tác chống
hạn.
Sự kiện Chủ tịch Hồ Chí Minh tham gia tát nước chống hạn đã có
sức động viên rất lớn nhân dân xã Đại Thanh. Cũng từ đó, phong trào
“Vắt đất ra nước, thay trời làm mưa” đã được phát động, nhân rộng và lan
Đề cương dự thi kể chuyện Tấm gương đạo đức HCM
4
tỏa rất hiệu quả. Cuối năm 1958, Đại Thanh đã đạt tiêu chuẩn là xã mẫu
xây dựng thành cơng hợp tác xã đầu tiên của tỉnh Hà Đơng.
Chiếc gầu có kích thước và hình dáng giản dị như bao chiếc gầu
khác mà nơng dân ta thường dùng. Nhưng ý nghĩa của nó về việc làm
gương trong lao động của một vị Chủ tịch nước thì thật lớn lao và vơ
5