Bộ Giáo Dục và Đào Tạo
Trường Cán bộ quản lý giáo dục Tp. Hồ Chí Minh
CHUYÊN ĐỀ: TƯ TƯỞNG HỒ CHÍ MINH VỀ
GIÁO DỤC
“Dân tộc ta, nhân dân ta, non sông đất nước ta đã sinh ra Hồ Chủ
tich, người anh hùng dân tộc vĩ đại, và chính Người đã làm rạng rỡ
dân tộc ta, nhân dân ta và non sông đất nước ta”
THẢO LUẬN
VẬN DỤNG TƯ TƯỞNG GIÁO DỤC CỦA HỒ
CHÍ MINH TRONG CÔNG TÁC GIÁO DỤC TẠI
TRƯỜNG CÁC THẦY CÔ
I. NGUỒN GỐC HÌNH THÀNH TƯ TƯỞNG HỒ CHÍ MINH
1.1. Quê hương – nơi hội tụ hồn thiêng sông núi
1.2. Gia đình – cái nôi của ý chí
1.3. Tư tưởng Hồ Chí Minh – một nhân cách lớn
II. TƯ TƯỞNG GIÁO DỤC CỦA HỒ CHÍ MINH
2.1. Vai trò và nhiệm vụ của giáo dục
2.2. Nội dung giáo dục
2.3. Phương pháp giáo dục
I. NGUỒN GỐC HÌNH THÀNH TƯ TƯỞNG HỒ CHÍ MINH
1.1. Quê hương – nơi hội tụ hồn thiêng sông núi
- Truyền thống cách mạng:
=> Hồ Chí Minh đã tiếp cận cả ba nguồn văn hóa: văn hóa dân tộc,
văn hóa khu vực, văn hóa thế giới.
Nguyễn Sinh Sắc (1862 – 1929). Ông là con của ông Nguyễn Sinh Nhậm và bà Hà
Thị Hy, lớn lên trong một môi trường Nho học dưới sự nuôi dạy của nhà Nho và cha
vợ của mình là cụ Hoàng Xuân Đường, ông đỗ cử nhân năm 1894 và Phó bảng
năm 1901. Năm 1906, ông được triều đình bổ nhiệm chức Thừa biện bộ Lễ; năm
1909, ông nhậm chức Tri huyện Bình Khê tỉnh Bình Định. Làm quan được ít lâu thì
bị triều đình thải hồi vì một "tên cường hào" bị ông bắt giam rồi chết sau khi thả ra
hai tháng. Cụ quyết định chu du vùng đất Nam kỳ để truyền bá tư tưởng yêu nước,
chống ngoại xâm. Sau đó ông đi vào miền Nam và sống một cuộc đời thanh bạch tại
Đồng Tháp Mười cho đến cuối đời.
Bà Hoàng Thị Loan (1868-1901) là con gái của cụ Hoàng Xuân Đường. Bà là một
hình mẫu cho hình ảnh người Việt Nam hiền hậu và hết lòng vì chồng con. Bà đã
gởi con gái đầu lòng của mình lại Nghệ An và cùng chồng vào Huế. Ở đây bà đã
lao động dệt vải vất vả một tay nuôi sống cả gia đình. Năm 1900 sau khi sinh
người con thứ tư là Nguyễn Sinh Xin, cộng với sự vất vả khó nhọc trước đó bà
Hoàng Thị Loan sinh bệnh rồi qua đời vào ngày 10 tháng 2 năm 1901. Năm 1922,
hài cốt của bà được cô Nguyễn Thị Thanh đưa về an táng tại vườn nhà mình ở
Làng Sen, Kim Liên. Năm 1942, cải táng tại núi núi Động Tranh thấp, thuộc dãy núi
Đại Huệ. 1985, nhân dân và chính quyền địa phương xây dựng tại đây một khu
lăng mộ dành cho bà.
Núi nằm ì một chỗ
Cha đi cúi lom khom
Đường bám lì lưng núi
Con tập chạy lon ton
Cha siêng hơn hòn núi
Con đường lười hơn con”
“Biển là ao lớn
Thuyền là con bò
Bò ăn gió no
Lội trên mặt nước
Em nhìn thấy trước
Anh trông thấy sau
Ta lớn mau mau
Vượt qua ao lớn”
“Kìa ba ông lão bé con con”
“Biết có tình gì với nước non”
“Trương mắt làm chi ngồi mãi đó
Hỏi xem non nước mất hay còn ?”
1.3. Tư tưởng Hồ Chí Minh
Tư tưởng Hồ Chí Minh là sự kế
thừa, tiếp thu có chọn lọc, sáng tạo
và phê phán:
Theo Hồ Chí Minh, giáo dục có
vai trò hết sức to lớn trong việc cải
tạo con người cũ, xây dựng con
người mới. Người nói: "Thiện, ác
vốn chẳng phải là bản tính cố hữu,
phần lớn đều do giáo dục mà nên".
* Nhiệm vụ của giáo dục
Người căn dặn: Các thầy cô giáo có nhiệm vụ nặng nề và vẻ
vang là đào tạo cán bộ cho dân tộc. Vậy giáo dục cần nhằm mục
đích là thật thà phụng sự nhân dân.
Giáo dục cần: luôn luôn nâng cao tinh thần yêu Tổ Quốc, yêu
Chủ Nghĩa Xã hội, tăng cường tình cảm cách mạng đối với công
nông, tuyệt đối trung thành với sự nghiệp cách mạng, triệt để tin
tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng, sẵn sàng nhận bất cứ nhiệm vụ
nào mà Đảng và nhân dân giao cho.
Giáo dục
• Bồi dưỡng thế hệ cách mạng cho đời sau
là một việc làm quan trọng và rất cần thiết.
“Ngủ thì ai cũng như lương thiện,
Tỉnh dậy phân ra kẻ dữ hiền.
Hiền dữ đâu phải là tính sẵn,
Phần nhiều do giáo dục mà nên”.