Tiểu phẩm
Nếu có ngày mai
H: Tay cầm tơ xét nghiệm máu.
Trời ơi, tại sao lại nh vậy Tại sao Tại sao D ơng tính HIV
(khóc)
Mình bị nhiễm HIV rồi, sống làm gì nữa cơ chứ
Thôi nhảy xuống đây cho đời song luôn, đàng nào thì cũng
chết đỡ làm khổ bố mẹ. Trời ơi sao nó sâu quá vậy.
ú ú .. ú.ú.ú .
Nói một tiếng mà nó trả lời 3 tiếng vậy.
Xem nó sâu thế nào: (cầm đá ném xuống)
Không nghe thấy gì cả sâu quá, về thôi. (tủm)
Hả ở d ới có nớc .
Nhng cũng phải nhảy thôi
T: Anh kia . Anh kia
H: Đừng đến đây, đừng cản tôi
T: Anh kia
H: Đừng cản tôi
T: Nhảy đi rồi đến lợt tôi.
H: Hả
T: Mấy hôm nay tôi định tự tử rồi mà không đợc nay có anh tôi có can
đảm nhả rồi.
H.T: yea cùng hội cùng thuyền.
H: Thế anh làm sao mà phải tự tử tôi bị nhiễm
T: Tôi bị nhiễm HIV
H: Tôi cũng vậy.
T: Anh nhảy trớc đi.
H: Cái gì anh nhảy đi.
T: Anh nhảy trớc để tôi xem còn rút kinh nghiệm
H: Tự tử mà cũng phải rút kinh nghiệm hả.
T: Anh nhảy không chết thì sao ?
H: Chết rồi Vô tình mày giết tao rồi.
T: Tao cũng không muốn thế đâu. xin lỗi mày nhé. Tại thằng điên kia thôi.
Tùng: Không nói nhiều đếm đi.
H: Đời mình chỉ còn sau 3 tiếng đếm
T: Tao đếm đây 1,23(đếm nhanh).
H: Anh ơi thằng này đếm nhay quá em không nghe thấy.
T: Thôi thằng gầy đếm từ từ thôi.
H: Mày đếm từ từ thôi chứ, mày phải có tí tình ngời chứ đếm nh thế này
này
1 1,5 .2 .2,5.
T: ừ tao đếm lại nhé một . Một r ỡ ba
H: Anh ơi thằng này nó không đếm số 2
Tùng: Thôi . thôi mày không biết đếm để cho thằng béo đếm thằng gầy
nhảy.
H: Hii Hi Tao trả thù mày.
Tùng: Đếm đi thằng béo.
H: Xin lỗi anh ai là thằng béo?
Tùng: Mày đó cái thằng béo đó.
H: Chỗ này nhiều ngời béo lắm.
Tùng: mày mà nói câu nữa tao bán vỡ mồm mày đấy, đếm đi.
H: ứ ứ
T: Nó bảo nó có phải nó đếm không?
Tùng: Nó chứ còn ai thôi đếm.
H: ừ thế chứ phải cho ngời ta đếm chứ, xin lỗi mày nhé.(đếm 1 1,5
2 2,5 4,5,6,7,8,9,10 )
Tung: (Số 3 của tao đâu)
H: Anh ơi em kị nhất là số 3
Tùng: làm sao
H: Vì em sinh ngay 3/3/1983
Tùng: Thôi, thôi không nói nhiều, bây giờ tao đếm hai thằng nhảy.
H: Em sợ mọi ngời biết sẽ hắt hủi em.
Tùng: Làm gì có. Bây giờ mọi ngời đều hiểu về căn bệnh này rồi. Mọi ngời
cùng hoà đồng và chung sống, không kì thị và phân biệt với những ngời bị
nhiễm HIV. Có rất nhiều ngời bị nhiễm HIV nhng họ vẫn có gia đình sống
cuộc sống bình thờng thậm chí còn mãnh liệt hơn vì họ cống hiến những ngày
cuối đời của mình cho xã hội, cho gia đình.
H: (Có điện thoại)
A lô. bố à?
Bố ạ vâng tí con sẽ về với bố, bố yên tâm không có chuyện đó đâu ạ