Tieu luan mot so van de ve chong quan lieu tham nhung o nuoc ta hien nay - Pdf 45

A. LI NểI U
i hi ng ton quc ln th IX ca ng ó khng nh: "Bn nguy c m
ng ta ó tng ch ra - tt hu xa hn v kinh t so vi nhiu nc trong khu vc v
trờn th gii, chch hng xó hi ch ngha (XHCN), nn Tham nhng v t quan
liờu, "Din bin hũa bỡnh" do cỏc th lc thự ch gõy ra - n nay vn tn ti v din
bin phc tp, an xen tỏc ng ln nhau, khụng th xem nh nguy c no"(1). Bỏo cỏo
Chớnh tr ca Ban chp hnh Trung ng khúa VIII trỡnh trc i hi IX ca ng
nhn mnh: "Tỡnh trng tham nhng v s suy thoỏi v t tng chớnh tr, o c, li
sng mt b phn khụng nh cỏn b, ng viờn ang cn tr vic thc hin ng
li, ch trng, chớnh sỏch ca ng, gõy bt bỡnh v lm gim lũng tin ca nhõn
dõn"(2). c bit l Ngh quyt Trung ng 4 (khúa XI) "Mt s vn cp bỏch v
xõy dng ng hin nay" ó mnh dn ch rừ thc cht tỡnh trng i ng cỏn b,
ng viờn ca nc ta v c bit l vn cú liờn quan ch yu l nn quan liờu,
tham nhng , ng thi ng v Nh nc ó cú nhiu ch trng, bin phỏp u
tranh, ngn chn, y lựi t ny trong nhiu nm. Bờn cnh nhng kt qu khụng
nh ó t c trong nhng nm qua, tỡnh trng quan liờu, tham nhng vn tn ti
nh mt t nn nguy him, l mt nguy c i vi t nc. Tỡnh hỡnh quan liờu,
tham nhng nu chỳng ta khụng ch ng ngn chn, y lựi, khc phc thỡ chỳng
ta s khụng nhng khụng hon thnh s nghip cụng nghip húa, hin i húa t
nc, thm chớ khụng gi c c lp dõn tc v ch quyn quc gia.
Chớnh vỡ l ú ngi vit chn Mt s vn chng quan liờu tham
nhng nc ta hin nay lm tiu lun ht khúa, phm vi nghiờn cu hp xin
trỡnh by nhng ni dung ch yu sau:
Th nht: Quan nim quan liờu, Tham nhng v cỏc nguyờn nhõn gõy ra
Tham nhng
Th hai: Mt s vn chng quan liờu Tham nhng nc ta hin nay

B. NI DUNG
(

1), (2) Đảng Cộng sản Việt Nam, Văn kiện Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ IX, Nxb Chính

quyền hạn để tham ô, nhận hối lộ, hoặc cố ý làm trái pháp luật vì động cơ lợi
nhuận, gây thiệt hại cho tài sản nhà nước, tập thể, cá nhân.
Khoản 2 Điều 1 Luật Phòng, chống tham nhũng Việt Nam năm 2005 quy
định: “Tham nhũng là hành vi của người có chức vụ, quyền hạn đã lợi dụng chức
vụ, quyền hạn đó vì vụ lợi”. Theo quy định trên, tham nhũng chỉ có thể là hành vi
của người có chức có quyền, do đó chủ thể của tội này chỉ có thể là người có chức
vụ, quyền hạn. Theo khoản 3 Điều 1 của Luật này thì người có chức vụ quyền hạn
là “Cán bộ, công chức, viên chức; sĩ quan, quân nhân chuyên nghiệp, công nhân
quốc phòng trong cơ quan, đơn vị thuộc Quân đội nhân dân; sĩ quan, hạ sĩ quan
2


nghiệp vụ, sĩ quan, hạ sĩ quan chuyên môn – kỹ thuật trong cơ quan, đơn vị thuộc
Công an nhân dân; cán bộ lãnh đạo, quản lý trong doanh nghiệp của Nhà nước; cán
bộ lãnh đạo, quản lý là người đại diện phần vốn góp của Nhà nước tại doanh
nghiệp; người được giao thực hiện nhiệm vụ, công vụ có quyền hạn trong khi thực
hiện nhiệm vụ, công vụ đó”
Quốc hội khóa XI kỳ họp thứ 8 đã thông qua Luật Phòng, chống tham
nhũng, có hiệu lực kể từ ngày 01 tháng 6 năm 2006. Đây là một đạo luật hết sức
quan trọng thể hiện quyết tâm của Đảng, Nhà nước và toàn thể nhân dân trong
cuộc đấu tranh chống tệ nạn này, đồng thời nó tạo dựng nên một khuôn khổ pháp
lý cơ bản tạo tiền đề cho việc xây dựng một chiến lược toàn diện về đấu tranh
chống tham nhũng, từng bước nâng cao hiệu quả, hiệu lực của cuộc đấu tranh
chống tệ nạn tham nhũng, đang được coi là một trong bốn nguy cơ đe dọa sự tồn
vong của chế độ ta.
Luật Phòng, chống tham nhũng có tám chương chín mươi hai điều, trong đó
có bốn mươi bảy điều quy định các nội dung về phòng tham nhũng. Đây là cơ sở
pháp lý quan trọng để các cơ quan, tổ chức, đơn vị, địa phương và người có trách
nhiệm tổ chức thực hiện trong phạm vi do mình quản lý, điều hành. Tất cá các quy
định này đều có liên quan đến công tác cải cách hành chính, bao gồm các nội dung

nhũng nằm ngay trong cơ quan Nhà nước cấp cao thì tệ nạn này phát triển khôn
lường. Một nhà nước có bộ máy và đội ngũ công chức trong sạch, vững mạnh, có
hiệu lực và hiệu quả, từ chế định luật lệ đến thi hành luật lệ, thì ít tạo ra ham muốn
và cơ hội Tham nhũng, đồng thời có nhiều giải pháp để ngăn chặn lòng ham muốn
và cơ hội Tham nhũng nảy nở từ cơ chế thị trường.
Một nhà nước có nhiều bộ phận yếu kém, bất lực, hư hỏng, thì không tránh
khỏi sự câu kết, móc ngoặc với những yếu tố tiêu cực của thị trường, khiến cho
Tham nhũng thêm trầm trọng. Các nhà nghiên cứu diễn đạt một cách hình ảnh
rằng: Nhà nước trong sạch, vững mạnh như bàn tay hữu hình phát huy sức mạnh
mặt tích cực và uốn nắn những lệch lạc, tiêu cực của bàn tay vô hình của thị
trường. Còn nhà nước yếu kém, hư hỏng như bàn chân vô hình (vô hình vì thường
phải lén lút), đưa bàn tay vô hình của thị trường cùng dẫn vào con đường ma quỷ,
với biết bao tệ nạn, trong đó nổi bật là tệ nạn Tham nhũng. Như vậy trong một
quốc gia có tệ Tham nhũng thì ai phải chịu trách nhiệm, có lẽ phải nhấn mạnh rằng
không phải chỉ có trách nhiệm của Nhà nước và của thị trường. Ở quốc gia nào có
Tham nhũng nặng thì cả dân tộc, trước nhất là bộ phận tinh hoa tiên phong lãnh
đạo, đảng chính trị cầm quyền phải chịu trách nhiệm. Đó là trách nhiệm phải ngăn
chặn và tiến đến loại trừ Tham nhũng.
Từ thực tế của các nước và kết luận của nhiều công trình nghiên cứu, có
thể thấy rằng không nhất thiết hễ là nước phát triển thì Tham nhũng ít và hễ là
nước đang phát triển, trình độ kinh tế kém hơn, thì Tham nhũng nhiều. Hoặc cũng
không phải độc đảng (không có đối trọng) thì Tham nhũng trầm trọng hơn, bởi sự
4


độc quyền trong lãnh đạo, chỉ đạo. Thực tiễn cho thấy trước khi chủ nghĩa xã hội
(CNXH) ở Liên Xô sụp đổ, lúc đó chỉ có một đảng, tham nhũng cũng là quốc
nạn. Nay đa đảng Tham nhũng còn gay go hơn, phức tạp hơn. Bài học nước Nga
cho thấy không phải đa đảng là ngăn chặn được Tham nhũng.
Tham nhũng giống như mọi hiện tượng xã hội khác đều có nguyên nhân sâu


Một là, về công tác cán bộ: Việc tự tu dưỡng, rèn luyện của cán bộ, đảng
viên trong tình hình hiện nay và sự giúp đỡ lẫn nhau của cán bộ, đảng viên trong các
tổ chức đảng còn yếu. Sinh hoạt chi bộ ở một số nơi còn qua loa, đại khái, chiếu lệ,
hình thức. Công tác tổ chức cán bộ còn bộc lộ nhiều yếu kém.
Hồ Chí Minh đã dạy: Cán bộ là gốc của mọi công việc, muốn việc thành
công hay thất bại là có cán bộ tốt hay kém. Công việc huấn luyện cán bộ là công
việc gốc của Đảng. Do vậy, đào tạo, quy hoạch, tuyển dụng, bố trí cán bộ là vô
cùng quan trọng, nó quyết định sự thành bại của Đảng ta.
Theo Hồ Chí Minh thì do bệnh chủ nghĩa cá nhân mà sinh ra bệnh quan liêu,
kềnh càng, kiêu ngạo, chậm chạp làm cho qua chuyện. Ham chuộng hình thức.
Muốn tẩy sạch bệnh ấy thì phải: thực hành tự phê bình và phê bình đồng sự mình.
Phê bình một cách thiết thực mà thân ái. Phê bình từ cấp trên xuống và từ cấp dưới
lên. Phê bình nhau và giúp nhau sửa chữa. Đồng thời phê bình phải khéo. Hồ Chí
Minh nói: Bánh ngọt thì ai cũng muốn ăn nhưng nếu "nhét" vào mồm thì không ai
ăn được. Tự phê bình là trước hết phải nêu khuyết điểm của mình sau đó là ý kiến
đóng góp của người khác. Còn phê bình là nêu khuyết điểm của người khác nhưng
phải đúng, thậm chí còn phải đúng lúc, đúng chỗ. Phê bình trên tình yêu thương
đồng chí để cùng nhau tiến bộ.
Hai là, Về kinh tế: Các nhà nghiên cứu chỉ ra nguyên nhân chủ yếu của
Tham nhũng chính là sự tìm kiếm đặc lợi kinh tế. Việc các cá nhân, doanh nghiệp
tìm kiếm đặc lợi bằng cách thiết lập những hạn chế giả tạo về nguồn cung là một
trong những nguyên nhân Tham nhũng. Các chính sách hạn chế thương mại, kiểm
soát giá cả, kiểm soát tỷ giá hối đoái, các chương trình đầu tư, trợ cấp chi tiêu và
mua sắm của Chính phủ... đều có những mặt trái, có thể trở thành nguyên nhân dẫn
tới sự tìm kiếm đặc lợi và Tham nhũng. Đồng thời động cơ vụ lợi của hoạt động
kinh doanh cũng là nguồn gốc của Tham nhũng, hay ít nhất thì kinh doanh cũng là
một bên tham gia trong sự lạm dụng quyền lực công để thu đặc lợi tư. Nhà nghiên
cứu Paolo Mauro đã nhận xét rằng "ngày qua ngày, các doanh nghiệp tư nhân tiêu
hàng đống tiền để thuyết phục các nhà lập pháp dành cho họ vị trí độc quyền hoặc

Cũng theo thời báo này số 26 ngày 14/02/2014 đưa tin thanh tra phát hiện
sai về thu là 242,963 tỷ đồng, về chi là 40,769 tỷ đồng.
- Trong 4 năm (từ 2007 - 2011) thanh tra nhà nước đã phát hiện xử lý các vụ
tham nhũng, thu hồi tài sản cho nhà nước là 2.891 tỷ đồng, 1.434 ngàn USD, 4.200
ha đất và nhiều tài sản khác, cán bộ công chức bị xử lý là 20.093 người, trong đó
xử lý cả đối với cán bộ cấp cao như Phó thủ tướng, một số Bộ trưởng, Thứ trưởng
và ủy viên Trung ương về trách nhiệm. Truy cứu trách nhiệm hình sự 1.872 người.
Nhà nước đã tiến hành thanh tra tại cơ sở đối với 3.698 xã (chiếm 35,4% số xã
trong toàn quốc) phát hiện tình trạng vi phạm pháp luật trong thu, chi ngân sách nhà
nước quản lý, sử dụng đất đai, quản lý xây dựng cơ bản, thu chi tiền huy động, đóng
góp của nhân dân... đã xử lý thu hồi cho nhà nước và tập thể hoặc công dân 106 tỷ
325 triệu đồng, 1.610 tấn thóc, 3.011 ha đất và một số tài sản khác, đã xử lý kỷ luật
2.854 cán bộ và xử lý hình sự 200 đối tượng, gần đây nhất là các vụ án lớn gây bức
xúc xã hội như vụ VINASHIN, VINALINE thất thoát gần 100 nghìn tỷ đồng...
Điều đó có thể nói rằng tham nhũng gây tổn hại to lớn về mặt kinh tế, cho sự phát
triển, kéo lùi sự phát triển tùy theo quy mô và mức độ gây thiệt hại của nó.

8


Ở nước ta hiện nay, Tham nhũng trở thành quốc nạn, tệ nạn quan liêu, lãng
phí cũng trầm trọng không kém. nhiều công trình đầu tư thuộc Trung ương hay của
địa phương quản lý chưa đạt hiệu quả cao, hoặc đầu tư chưa đúng lúc, nhiều công
trình đầu tư dở dang, kéo dài, rất tốn kém và hiệu quả còn thấp. Hiện tượng đang
có chiều hướng gia tăng là làm kinh tế theo phong trào, kiểu ganh đua chính trị.
Tỉnh anh có xi măng thì tỉnh tôi cũng phải có vật liệu xây dựng, Tỉnh anh có nhà
máy đường thì Tỉnh tôi cũng phải có đường làm từ mía... Cái kiểu làm ăn chụp
giật, mì ăn liền... có lẽ đây là lãng phí lớn nhất của mọi lãng phí. Tệ tiêu tiền chùa
mua sắm xe xịn, xây công sở hoành tráng đồ sộ... Tất cả những cái đó đang diễn ra
như cái thùng không đáy. Như một nguy cơ có thể nuốt chửng đất nước nếu như

phát triển có thể gây đảo lộn xã hội. Điều này đã được Lênin cảnh tỉnh: "Nếu có
cái gì có thể tiêu diệt được CNXH, thì đó chính là Tham nhũng Quan liêu". Tham
nhũng làm tổn hại và phá hoại uy tín của Chính phủ của đảng cầm quyền, làm dao
động lòng tin của nhân dân vào pháp luật và các thể chế chính trị, gây bất bình và
phẫn nộ trong nhân dân, có thể dẫn đến mất ổn định và rối loạn chính trị - xã hội.
Hậu quả của Tham nhũng là rõ ràng. Tuy nhiên từ sự quan sát thực tế, một nhà
nghiên cứu đã vạch ra rằng: cũng có những trường hợp Tham nhũng (Ở mức độ và
hình thức không nặng) lại có tác dụng tích cực, mang lại hiệu quả kinh tế cao hơn
cho cả nền kinh tế, chứ không phải chỉ cho những kẻ Tham nhũng. Trong những
trường hợp ấy, có người xem Tham nhũng là "tra dầu bôi trơn", chứ không phải
"đổ cát làm tắc guồng máy kinh tế chung". Nhưng đó chỉ là trường hợp quá độ,
không nên và không thể kéo dài, không nên lấy ngoại lệ để bao che cho Tham
nhũng, không được để Tham nhũng trở thành quốc nạn.
Cán bộ, đảng viên và nhân dân ta rất bất bình trước những hiện tượng Tham
nhũng ngày càng gia tăng và khả năng đấu tranh, ngăn chặn, đẩy lùi lại rất hạn chế.
Vấn đề càng trở nên bức xúc cùng với tâm lý bất bình, sốt ruột đòi hỏi phải đấu
tranh dập tắt ngay nạn tham nhũng, thậm chí thiếu tin tưởng vào khả năng chống
Tham nhũng thành công của Đảng. Có người đặt vấn đề phải đánh tan bọn Tham
nhũng ngay trong một thời gian ngắn bằng mọi sức mạnh quyền lực của Đảng và
Nhà nước ta. Có người lại cho rằng Tham nhũng là thuộc tính vốn có gắn liền với
mọi loại hình nhà nước, do đó nhà nước còn thì Tham nhũng còn phải chấp nhận
sống chung với nó. Tham nhũng là một hiện tượng xã hội phức tạp, là hành vi của
người có chức, có quyền, lợi dụng chức quyền để tham ô của cải, tài chính, hạch
sách, nhũng nhiễu dân để vụ lợi cho cá nhân và gia đình mình. Tham nhũng gắn
liền với quyền lực của người có chức vụ, quyền hạn trong bộ máy của hệ thống
chính trị và trong nhiều tổ chức kinh tế. Việc lựa chọn, sử dụng, quản lý, giám sát
người trong các bộ máy của hệ thống chính trị, các tổ chức kinh tế là vấn đề có tính
quyết định để chống Tham nhũng.
Tham nhũng là biểu hiện của chủ nghĩa cá nhân, tính ích kỷ, tham lam, ham
làm giàu, thu lợi bất chính của người đã bị tha hóa, biến chất. Đảng ta nói rõ Tham

không chỉ dừng lại ở việc chỉ ra những tác hại nguy hiểm, những triệu chứng và
nguồn gốc sinh ra nó mà người còn vạch cho ta con đường đấu tranh đúng đắn, có
hiệu quả cao nhất. Tất cả những tư duy và hành động của người về chống quan
liêu, Tham nhũng bắt nguồn từ việc tiếp thu có chọn lọc những quan điểm của
Mác, Ăngghen và Lênin về chống quan liêu, Tham nhũng. Người đã vận dụng sáng
tạo và phát triển những quan điểm đó vào thực tiễn điều kiện cách mạng Việt Nam,
nhằm làm trong sạch bộ máy Đảng, Nhà nước, củng cố lòng tin của nhân dân đối
với Đảng và Nhà nước ta.
2. Quá trình chống quan liêu, Tham nhũng của Đảng và Nhà nước ta
Tiếp tục sự nghiệp cách mạng, vận dụng tư tưởng của Hồ Chí Minh về
chống Tham nhũng, làm trong sạch đội ngũ nội bộ Đảng, chính quyền Nhà nước.
Đảng ta chủ trương: Nghiêm trị những kẻ Tham nhũng, vô trách nhiệm gây hiệu
quả nghiêm trọng, người lãnh đạo cơ quan để xảy ra Tham nhũng cũng phải bị xử
lý về trách nhiệm. Bảo vệ những người kiên quyết đấu tranh chống Tham nhũng,
khen thưởng người phát hiện đúng những vụ Tham nhũng. Đồng thời Đảng ta cũng
đưa ra các biện pháp mạnh mẽ nhằm ngăn chặn Tham nhũng quan liêu như: Nước
12


ta vừa ký công ước chống Tham nhũng. Đổi mới và hoàn thiện thể chế, cải cách
thủ tục hành chính, kiên quyết chống cửa quyền sách nhiễu, đang từng bước xóa bỏ
cơ chế "xin-cho" và sự tắc trách, nhũng nhiễu trong công việc. Thực hiện những
điều cấm đối với cán bộ, công chức, đảng viên. Tăng cường quản lý kiểm tra, kiểm
soát, ngăn chặn lãng phí, Tham nhũng tiền và tài sản công. Thực hiện quy chế một
cửa, thực hiện quy chế dân chủ và công khai tài chính ở cơ sở và các cấp chính
quyền. thực hiện chế độ kê khai tài sản đối với cán bộ lãnh đạo các cấp, các ngành.
Phát huy vai trò các đoàn thể nhân dân và các phương tiện thông tin đại chúng. Cải
cách chế độ tiền lương đi đôi với tăng cường giáo dục và kiểm tra thực hiện công
vụ của cán bộ công chức.
Cuộc đấu tranh chống quan liêu, Tham nhũng, thật không đơn giản, nó vô

nghiêm khắc của Đảng, của Nhà nước, kể cả những người giữ cương vị lãnh đạo
cao trong hệ thống chính trị đã có tác dụng cảnh tỉnh, nhắc nhở... góp phần củng cố
lòng tin của nhân dân vào sự lãnh đạo của Đảng và pháp luật của Nhà nước.
Cuộc đấu tranh chống Tham nhũng ở nước ta còn nhiều hạn chế và kết quả
chưa cao. Bằng chứng là các hiện tượng Tham nhũng có chiều hướng gia tăng.
Thực tế chúng ta thường nghĩ Tham nhũng tiêu cực là một hiện tượng đồi bại về
phẩm chất, nhưng chưa nghĩ tới mức nó là lưỡi hái của thần chết. Chúng ta chưa
nghĩ tới mức coi tham nhũng là sự bóc lột phi đạo đức nhất của mọi sự bóc lột. Vì
thế trong thực tế thiếu sự chuyên chính đủ mức đối với nó, đấu tranh chống Tham
nhũng chưa trở thành phong trào sâu rộng của mọi tầng lớp nhân dân. Nếu không
đẩy lùi tiến tới chấm dứt việc cán bộ, đảng viên có chức, có quyền phá hoại luật
pháp thì làm sao có thể duy trì được phép nước. Những kẻ Tham nhũng chính là
những tên đầu trò trong việc làm tê liệt pháp luật, làm cho Nhà nước trở thành đối
lập và là gánh nặng cho công dân. Bằng giả, phong bì, chạy chức, chạy quyền,
chạy tiền, chạy tội... là những biểu hiện khác nhau của cái lưỡi hái chết người và sự
bóc lột khốn. Rõ ràng Tham nhũng tất yếu dẫn đến phá hoại đội ngũ cán bộ Nhà
nước, phá hoại sự trong sạch của Đảng, của hệ thống chính trị XHCN làm cho bộ
máy Nhà nước trở thành quan liêu, những kẻ Tham nhũng lợi dụng chức quyền sẽ
tăng cường đưa thêm kẻ xấu vào bộ máy vào triệt hại đội ngũ viên chức tốt, người
tốt. Những kẻ Tham nhũng là những kẻ phá hoại từ bên trong hệ thống lập pháp,
hiến pháp, tư pháp, làm cho quyền lực chính trị vận hành méo mó không thực sự vì
dân mà ngược lại là ức hiếp dân. Với những thủ đoạn cực kỳ tinh vi: "bắn tỉa", "hạ
gục" nhau, ném đá giấu tay, chiến tranh qua tay người khác... làm thế nào? phải có
thiết chế thế nào để cán bộ, đảng viên, người có chức có quyền càng không được
tham gia vào trò chơi này. Đạt được trạng thái nhận thức này sẽ có phong trào sâu
rộng và quyết tâm cao trong hành động hiện thực. Nếu không, ngược lại nó sẽ là
nhân tố gây mất ổn định xã hội, chính trị.
Từ nguyên nhân, kết quả trong công cuộc chống quan liêu, Tham nhũng,
lãng phí ở nước ta. Để khắc phục tình trạng trên chúng ta cần thực hiện một số giải
pháp sau:

thực thi công vụ; hoàn thiện cơ chế quản lý kinh tế, xây dựng môi trường kinh
doanh lành mạnh, bình đẳng.
Thứ ba, giai đoạn từ 2016–2020, bảo đảm thực hiện thắng lợi các mục tiêu
của chiến lược.
Muốn thực hiện có hiệu quả công tác phòng chống tham nhũng cần thực
hiện tốt một số giải pháp cụ thể sau:
Một là, xây dựng đội ngũ cán bộ vừa "hồng", vừa "chuyên"
15


Hồ Chí Minh đã dạy: Cán bộ là gốc của mọi công việc, muốn việc thành
công hay thất bại đều do cán bộ tốt hay kém. Do đó cần làm trong sạch đội ngũ cán
bộ, xây dựng đội ngũ cán bộ vừa "hồng" vừa "chuyên". Tiêu chuẩn về đạo đức
chuyên môn phải được xác định cụ thể. Quan tâm đến chiến lược đào tạo con
người. Xây dựng cơ chế để nhân dân giám sát cán bộ, có cơ chế cụ thể bố trí cán
bộ. Quy định cụ thể và rõ ràng hơn trách nhiệm của người đứng đầu các cơ quan
của Đảng và Nhà nước. Khâu bố trí, sắp xếp và đề bạt cán bộ của chúng ta chưa
thật sự tốt. Thực tế chỉ ra rằng, nếu người đứng đầu cơ quan của Đảng, Nhà nước,
ngành, đoàn thể, doanh nghiệp mà có đủ phẩm chất, trình độ, năng lực, trách
nhiệm vì dân, vì nước, gương mẫu trong sáng thì công việc ở đó chắc chắn sẽ rất
tốt.
Hai là, cần xây dựng quy chế dân chủ, nhất là dân chủ cơ sở.
Làm điều này là để nhân dân được dân chủ thực sự, quyền lực thực sự thuộc
về nhân dân, từ trước tới nay chúng ta thường nói nhiều đến dân chủ, đến nhà nước
của dân, do dân, vì dân. Nhưng khách quan mà nói chúng ta làm chưa được bao
nhiêu, đây đó nhân dân vẫn còn bị trù dập, ức hiếp, oan ức... chưa tìm được ai bảo
vệ hoặc bảo vệ dở dang... Do vậy có ý kiến đề xuất trong thời gian tới, Đảng cần
xây dựng, ban hành quy chế dân chủ trong Đảng.
Ba là, xây dựng nhà nước pháp quyền.
Để mọi người được sống và làm việc theo Hiến pháp và pháp luật, phải quản

cường sự lãnh đạo, chỉ đạo của các cấp ủy Đảng, chính quyền trong cuộc chống
Tham nhũng, lãng phí, coi đây là nhiệm vụ thường xuyên, quan trọng. Mọi hành
vi Tham nhũng phải được phát hiện và xử lý nghiêm ngay trong nội bộ các cơ
quan của Đảng và chính quyền các cấp. Tăng cường vai trò giám sát của Quốc
hội, Hội đồng nhân dân các cấp, các tổ chức đảng, đoàn thể.
Bảy là, phát huy hơn nữa vai trò của các phương tiện thông tin đại chúng.
Thực tế trong những năm qua báo chí và các phương tiện thông tin đại
chúng đã tham gia tích cực và hết sức hiệu quả trong mặt trận chống Tham nhũng
và tiêu cực. Hầu hết những vụ án lớn là do nhân dân và báo chí phát hiện, không
phải do thanh tra, đấu tranh tự phê bình và phê bình tìm ra. Đây cũng là câu hỏi
bức xúc hiện nay mà chúng ta cần suy nghĩ, nhưng cũng cần có giải pháp để chống
thương mại trong hoạt động báo chí.
Tám là, cần thúc đẩy cải cách kinh tế.
Đảng và Nhà nước phải tạo lập đầy đủ các yếu tố của kinh tế thị trường,
hoàn chỉnh thể chế kinh tế thị trường theo định hướng XHCN, thiết lập đồng bộ
các quyền kinh doanh, tạo sân chơi bình đẳng giữa mọi loại hình doanh nghiệp, mở
cửa hội nhập kinh tế quốc tế song phương và đa phương, bảo đảm tính công khai,
tính nhất quán và tính dự báo của các chính sách kinh tế.

17


C. KẾT LUẬN
Tham nhũng được hiểu là hành vi của người có chức vụ, quyền hạn đã lợi
dụng chức vụ quyền hạn đó để tham ô, nhận hối lộ hoặc cố ý làm trái pháp luật vì
động cơ lợi nhuận cá nhân. Công cuộc chống quan liêu, Tham nhũng thật không
18


đơn giản vì nó gắn liền với quyền lực của đảng cầm quyền, nó vô cùng gay go và

Hà Nội, 2001.

20




Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status