Bạn hãy đọc ba câuchuyện này và cho ý kiến của mình nhé - Pdf 45

Ba câu chuyện cuộc đời
By Công Ty Truyền Thông Số iGO
Giữa tháng 6/2005, một bài phát biểu ở lễ trao bằng tốt nghiệp của trường đại
học danh tiếng Stanford (Mỹ) đã gây chấn động lớn ở các giảng đường đại học
và được đăng tải ở các báo giáo dục và kinh doanh trên thế giới, loan rộng trên
internet. Chủ nhân bài phát biểu này là ông Steve Jobs, Giám đốc điều hành của
công ty máy tính Apple Computer và xưởng sản xuất phim hoạt hình Pixar
Animation Studio.
Không hàm chứa những lời hô khẩu hiệu giáo điều, bài phát biểu của ông Jobs
đơn giản là một chuỗi các tự truyện của một doanh nhân thành đạt đã trải qua
một cuộc đời nhiều sóng gió và bất ngờ: bỏ học đại học, mày mò lắp ráp máy
tính, bị đuổi khỏi công ty do chính mình sáng lập để rồi cuối cùng lại quay về
thống trị…
Đặc biệt hơn cả, thay vì chúc các tân cử nhân Stanford một sự nghiệp thành
công, tương lai chói lọi như thường các đại biểu vẫn làm ở lễ tốt nghiệp, Jobs đã
nói: “Hãy cứ thèm khát và dại dột” (Stay hungry. Stay foolish”). Bởi vì chỉ có
mạo hiểm, mơ ước, và sống đúng với đam mê của mình, mới có thể thật sự
thành công và mãn nguyện".
Câu chuyện đầu tiên - “kết nối các sự kiện”
Tôi bỏ học ở trường đại học Reed sau sáu tháng nhưng vẫn ở lại loanh quanh
đến tận 18 tháng nữa mới thực sự ra đi. Tại sao tôi lại chọn bỏ học?
Mọi thứ bắt đầu từ lúc tôi chào đời. Mẹ đẻ của tôi là một sinh viên trẻ mới tốt
nghiệp đại học, chưa chồng. Vì thế, bà quyết định mang tôi cho làm con nuôi.
Bà tin rằng nên để những người có bằng đại học mang tôi về nuôi và đã sắp xếp
sẵn mọi thủ tục cho con với hai vợ chồng luật sư. Chẳng thể ngờ, đến lúc tôi
chào đời, họ lại đổi ý muốn có con gái.
Thế là, bố mẹ tôi bây giờ, lúc đó đang trong danh sách chờ đợi, nhận được một
cú điện thoại lúc nửa đêm: “Có một bé trai mới sinh chưa ai nhận. Ông bà có
muốn nhận không?” Họ vui mừng đồng ý ngay. Khi mẹ đẻ mới biết bố mẹ tôi
chưa bao giờ tốt nghiệp đại học, thậm chí cha tôi còn chưa tốt nghiệp cấp ba, bà
nhất định không ký giấy cho con nuôi và chỉ nhượng bộ khi bố mẹ tôi hứa sau

vào thiết kế chiếc Mac này. Đó là chiếc máy đầu tiên có kiểu chữ rất đẹp.
Nếu tôi đã không bước chân vào lớp học thiết kế chữ hồi đại học, chiếc Mac bây
giờ sẽ không bao giờ có các kiểu dáng chữ và các phông chữ có khoảng cách
đều nhau như thế này. Và vì thế, có lẽ cũng chẳng máy tính cá nhân nào trên thế
giới có các kiểu chữ này (vì Windows cóp hoàn toàn từ Mac). Nếu không bao
giờ bỏ học, tôi đã không đi học lớp thiết kế chữ này, và các máy tính cá nhân
cũng không có được những mẫu chữ tuyệt diệu hôm nay. Dĩ nhiên, khi còn ngồi
ghế nhà trường, làm sao tôi có thể kết nối các sự việc theo hướng như vậy?
Nhưng 10 năm sau nhìn lại, tất cả đều rất rõ ràng.
Dĩ nhiên, các bạn không thể kết nối các sự việc khi nhìn về phía trước, chỉ có thể
làm như vậy khi ta nhìn lại một quãng đường. Vì vậy, các bạn phải tin tưởng
rằng các hành vi, sự kiện của hiện tại có một mối liên quan nào đó đến tương lai.
Bạn phải tin tưởng vào một điều gì đó - linh tính, số phận, cuộc đời, thuyết nhân
quả…bất kỳ cái gì. Lối suy nghĩ này chưa bao giờ làm tôi thất vọng, và chính nó
đã tạo nên tất cả những khác biệt trong cuộc đời mình.
Câu chuyện thứ hai: Tình yêu và sự mất mát
Tôi đã rất may mắn khi tìm thấy điều mình thực sự yêu thích khi còn trẻ tuổi.
Woz và tôi bắt đầu thiết kế máy Apple trong gara ô tô của bố mẹ tôi hồi tôi mới
20 tuổi. Chúng tôi làm việc rất chăm chỉ, và trong vòng 10 năm sau, Apple đã
trưởng thành. Từ một bộ sậu chỉ có hai người biến thành một tập đoàn trị giá 2
tỷ đô la với hơn 4.000 nhân viên. Chúng tôi đã cho ra đời sản phẩm đỉnh cao
nhất của mình -máy MacIntosh - năm trước đó, lúc tôi mới bước sang tuổi 30.
Rồi tôi bị đuổi việc. Làm sao có thể bị đuổi việc khỏi một công ty bản thân mình
sáng lập nên? Chuyện là thế này. Khi Apple mở rộng, chúng tôi thuê một người
mà tôi nghĩ là rất tài năng để điều hành công ty cùng mình. Một hai năm đầu,
mọi thứ đều ổn. Nhưng rồi những định hướng tương lai có điểm bất đồng, cuối
cùng, chúng tôi cãi nhau. Hội đồng quản trị đã đứng về phía anh ta, tôi thì ra
khỏi công ty, khi 30 tuổi.
Tâm huyết của cả một thời kỳ đã tiêu tan, tôi hoàn toàn tuyệt vọng.
Một vài tháng sau đó, không biết phải làm gì, tôi cảm thấy đã không phải với


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status