LỜI MỞ ĐẦU
Từ khi thực dân Pháp nổ súng đánh chiếm Đà Nẵng, phong trào đấu tranh
chống ách thống trị tàn bạo của chủ nghĩa thực dân diễn ra liên tiếp nhưng đều thất
bại vì thiếu một đường lối đúng đắn, thiếu một phương pháp đấu tranh thích hợp và
nhất là chưa có một tổ chức lãnh đạo đáp ứng yêu cầu của sự nghiệp đấu tranh giải
phóng dân tộc. Trong bối cảnh lịch sử đó, Nguyễn Ái Quốc đã tìm thấy con đường
cứu nước đúng đắn cho cách mạng Việt Nam đó là con đường cách mạng vô sản.
Vì thế em xin được làm rõ đề tài “Những sáng tạo của lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc
trong quá trình chuẩn bị thành lập Đảng” để nắm rõ hơn những tư tưởng tiến bộ
của Người trong sự nghiệp cứu nước.
NỘI DUNG
I. NHỮNG SÁNG TẠO CỦA NGUYỄN ÁI QUỐC TRONG TIẾP THU
CHỦ NGHĨA MÁC LÊNIN VẬN DỤNG VÀO VIỆT NAM
1. Những chuyển mình trong tư tưởng Nguyễn Ái Quốc sau khi tiếp nhận Chủ
nghĩa Mác – Lênin
Trở thành người cộng sản, Nguyễn Ái Quốc bắt tay vào truyền bá chủ nghĩa
Mác - Lênin về nước. Quá trình đó cũng là quá trình Người từng bước vạch đường
lối chiến lược cho cách mạng Việt Nam.
Nguyễn Ái Quốc đi từ chủ nghĩa yêu nước đến chủ nghĩa Mác - Lê-nin.
Người thực sự tìm thấy con đường cứu nước chân chính, triệt để: "Muốn cứu nước
và giải phóng dân tộc, không có con đường nào khác con đường cách mạng vô
sản" và "chỉ có giải phóng giai cấp vô sản thì mới giải phóng được dân tộc; cả hai
cuộc giải phóng này chỉ có thể là sự nghiệp của chủ nghĩa cộng sản và của cách
mạng thế giới".
1
Đến với chủ nghĩa Mác - Lê-nin, quan điểm của Nguyễn Ái Quốc có bước
nhảy vọt lớn: kết hợp chủ nghĩa yêu nước với chủ nghĩa quốc tế vô sản, kết hợp
dân tộc với giai cấp, độc lập dân tộc với chủ nghĩa xã hội; nâng chủ nghĩa yêu
nước lên một trình độ mới trên lập trường của chủ nghĩa Mác - Lê-nin.
nghiệm trong đấu tranh. Những phong trào yêu nước chưa có lý luận khoa học
cách mạng dẫn đường và không có khả năng tiến hành cách mạng đến thắng lợi.
Việc kết hợp phong trào yêu nước của đông đảo quần chúng nhân dân và
phong trào công nhân ở Việt Nam là một tất yếu lịch sử, tạo ra sức mạnh to lớn, tạo
thành tiền đề lý luận cho việc thành lập Đảng cộng sản. Nếu phong trào công nhân
không gắn bó chặt chẽ với phong trào yêu nước, không trở thành nòng cốt của
phong trào yêu nước, thì cũng không đủ lực lượng để mở rộng cuộc đấu tranh và
đưa cuộc đấu tranh đó đến thắng lợi. Việc kết hợp này là sự sáng tạo lý luận của
Nguyễn Ái Quốc bổ sung vào học thuyết Mác-Lênin về xây dựng đảng. Hơn thế
nữa, sự kết hợp phong trào yêu nước với phong trào công nhân chính là kết hợp
giác ngộ giai cấp với giác ngộ dân tộc trên nền tảng của Chủ nghĩa Mác-Lênin.
Nguyễn Ái Quốc đã vận dụng sáng tạo những quan điểm cơ bản của chủ nghĩa
Mác leenin về xây dựng Đảng kiểu mới vào phân tích sâu sắc tình hình thực tế của
Cách mạng Việt Nam để hoàn thiện lý luận về xây dựng Đảng cộng sản ở Việt
Nam và các nước thuộc địa nói chung.
II. NHỮNG SÁNG TẠO CỦA NGUYỄN ÁI QUỐC TRONG CÁCH
TRUYỀN BÁ CHỦ NGHĨA MÁC LÊNIN VÀO VIỆT NAM
Người truyền bá chủ nghĩa Mác - Lênin vào Việt Nam nhằm làm chuyển
biến nhận thức của quần chúng, đặc biệt là giai cấp công nhân, làm cho hệ tư tưởng
Mác - Lênin từng bước chiếm ưu thế trong đời sống xã hội, làm chuyển biến mạnh
mẽ phong trào yêu nước xích dần đến lập trường của giai cấp công nhân.
Nội dung truyền bá là những nguyên lý cơ bản của chủ nghĩa Mác - Lênin
được cụ thể hóa cho phù hợp với trình độ của các giai tầng trong xã hội. Người
3
truyền bá chủ nghĩa Mác - Lênin vào Việt Nam không phải bằng các tác phẩm kinh
điển, những cuốn sách lý luận đồ sộ mà bằng các tác phẩm ngắn gọn, dể hiểu, phù
hợp với trình độ quần chúng. Những bài viết, bài giảng với lời văn giản dị, nội
dung thiết thực đã nhanh chóng được truyền thụ đến quần chúng. Người đã vạch
nông và mặt trận dân tộc thống nhất trong cách mạng dân tộc giải phóng do Đảng
Cộng sản lãnh đạo. Người còn nêu quan điểm cực kỳ quan trọng: Đảng Cộng sản
là nhân tố quyết định thắng lợi của cách mạng.
Người xác định cách mạng Việt Nam là một bộ phận khăng khít của cách
mạng thế giới. Luận điểm trên là cụ thể hóa và phát triển quan điểm của Người đã
nêu trước đây về tính chủ động và khả năng thắng lợi trước của cách mạng thuộc
địa đối với cách mạng chính quốc. Những nội dung đó đem đến cho quần chúng
niềm tin, quyết tâm chủ động đứng lên làm cách mạng cứu nước, cứu nhà.
Cùng với việc hoạch định đường lối cách mạng, Nguyễn Ái Quốc phác thảo
cả phương pháp cách mạng. Người cho rằng giải phóng gông cùm nô lệ cho đồng
bào, cho nhân loại là công việc "to tát", cho nên phải "dùng hết sức", phải "quyết
tâm làm thì chắc được", "thà chết tự do hơn sống làm nô lệ". Nhưng phải "biết
cách làm thì mới chóng". "Cách mệnh trước hết phải làm cho dân giác ngộ".
Tác phẩm Đường cách mệnh có giá trị rất lớn trên phương diện lý luận và
thực tiễn. Nó đóng vai trò chủ đạo trong việc truyền bá tư tưởng cách mạng của
Người vào Việt Nam, chỉ rõ con đường và biện pháp để nhân dân ta đấu tranh
giành độc lập, tự do; đặt cơ sở khoa học cho việc hình thành đường lối chiến lược
của cách mạng nước ta. Nó là ngọn cờ dẫn dắt cách mạng Việt Nam trong thời kỳ
5
vận động thành lập Đảng, chấm dứt sự khủng hoảng về đường lối của cách mạng
Việt Nam, vạch ra phương hướng cho cách mạng nước ta đi vào quỹ đạo của cách
mạng vô sản thế giới, góp phần chuẩn bị về chính trị, tư tưởng cho việc thành lập
Đảng; là thành công nổi bật của Người trong chuẩn bị về chính trị và tư tưởng.
2. Chuẩn bị về mặt tổ chức và thành lập hội Việt Nam Cách mạng
thanh niên với phong trào vô sản hóa
Cùng với việc truyền bá lý luận chính trị để chuẩn bị cho sự ra đời của một chính
Đảng, Người đã dày công chuẩn bị về mặt tổ chức đó là huấn luyện, đào tạo cán
bộ, từ các lớp huấn luyện do Người tiến hành ở Quảng Châu (Trung Quốc) tiến tới
thiện tư tưởng cứu nước, vừa tích cực truyền bá chủ nghĩa Mác - Lênin vào phong
trào công nhân và phong trào yêu nước Việt Nam, chuẩn bị những điều kiện cần
thiết để thành lập một Đảng cách mạng chân chính ở Việt Nam.
Cuối năm 1929 – đầu năm 1930, phong trào cách mạng trong nước phát
triển mạnh đặc biệt là phong trào công nhân, tuy nhiên các phong trào lại chưa có
một chính Đảng tiên tiến lãnh đạo. Đồng thời, ba tổ chức cách mạng mới ra đời
hoạt động riêng rẽ, công kích lẫn nhau khiến phong trào cách mạng trong nước có
nguy cơ bị chia rẽ. Do đó cách mạng Việt Nam cần phải có sự lãnh đạo thống nhất
của một chính Đảng. Với chức trách là phái viên của Quốc tế Cộng sản có quyền
quyết định mọi vấn đề liên quan tới phong trào cách mạng ở Đông Dương. Nguyễn
Ái Quốc chủ động triệu tập đại biểu của Đông Dương Cộng sản Đảng và An Nam
Cộng Sản Đảng đến Cửu Long (Hương Cảng, Trung Quốc) để bàn việc thống nhất
đảng. Hội nghị hợp nhất Đảng bắt đầu họp từ ngày 6/1/1930 do Nguyễn Ái Quốc
7
chủ trì. Tại hội nghị, Người đã phê phán những quan điểm sai lầm của mỗi tổ chức
cộng sản riêng rẽ và nêu chương trình hội nghị.
Hội nghị đã thảo luận và nhờ có sự uy tín, chu đáo của Nguyễn Ái Quốc, hội
nghị đã nhất trí thống nhất các tổ chức cộng sản thành một đảng duy nhất, lấy tên
là Đảng Cộng sản Việt Nam, thông qua Chính cương vắn tắt, sách lược vắn tắt của
Đảng do Nguyễn Ái Quốc soạn thảo. Ngày 24/2/1930 Đông Dương Cộng sản liên
đoàn gia nhập Đảng Cộng sản Việt Nam. Do đó, công lao to lớn của Người là đã
triệu tập và chủ trì hội nghị hợp nhất Đảng Cộng sản, thành lập Đảng Cộng sản
Việt Nam.
V. SÁNG TẠO TRONG HOẠCH ĐỊNH RA CƯƠNG LĨNH ĐẦU TIÊN
CHO ĐẢNG
1. Sáng tạo trong hoạch định đường lối và nhiệm vụ
Ngay trong Cương lĩnh 1930 do Chủ tịch Hồ Chí Minh soạn thảo đề ra
phương hướng của cách mạng Việt Nam phù hợp với một nước thuộc địa nửa
phóng dân tộc, Cương lĩnh chỉ ra rằng phải đoàn kết với tất cả các giai cấp, các
tầng lớp nhận dân yêu nước. Đó là sự thể hiện quan điểm: cách mạng là sự nghiệp
của quần chúng, nhân dân là người làm nên lịch sử. Đồng thời cương lĩnh cũng đã
chỉ ra lực lượng chính, động lực chủ yếu của sự nghiệp cách mạng Việt Nam là
công nhân và nông dân. Đây là sự thể hiện tính nguyên tắc trong chính sách đại
đoàn kết dân tộc và sự sắp xếp, tổ chức lược cách mạng của Đảng ta. Việc tập hợp
lực lượng rộng rãi cũng như xác định được động lực chủ yếu, cơ bản của sự nghiệp
cách mạng phản ánh sự mềm dẻo và linh hoạt trong chiến lược đại đoàn kết dân tộc
của Đảng ta.
9
VI. ĐÁNH GIÁ SỰ SÁNG TẠO CỦA LÃNH TỤ NGUYỄN ÁI QUỐC
TRONG QUÁ TRÌNH CHUẨN BỊ THÀNH LẬP ĐẢNG VÀ BÀI HỌC KINH
NGHIỆM RÚT RA
Nhiều học giả, nhà nghiên cứu đã nêu ra giả thuyết, “nếu không có sự sáng
tạo, chủ động, nhạy bén của Nguyễn Ái Quốc, nếu không có Hội nghị thành lập
Đảng hoặc giả như Hội nghị đó diễn ra muộn hơn thì lịch sử đấu tranh giải phóng
dân tộc của Việt Nam sẽ như thế nào?” Thiết nghĩ câu trả lời đã có ngay trong
chính thực tiễn lịch sử cách mạng Việt Nam gần 85 năm qua, từ khi có Đảng. Ra
đời từ sự sáng tạo, chủ động, kịp thời của những người cộng sản Việt Nam đứng
đầu là lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc, Đảng Cộng sản Việt Nam đã luôn là ngọn cờ cách
mạng đúng đắn, tập hợp và lãnh đạo các lực lượng cách mạng đứng lên tranh đấu
vì mục tiêu “Độc lập dân tộc và Chủ nghĩa xã hội”. Dưới sự lãnh đạo của Đảng,
dân tộc Việt Nam đã viết lên những trang sử hào hùng với những chiến công vang
dội từ thắng lợi Cách mạng tháng 8-1945 đến chiến thắng Điện Biên Phủ “lừng lẫy
năm châu, chấn động địa cầu” và thắng lợi của Tổng tiến công và nổi dậy mùa
xuân 1975 với đỉnh cao là chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, mở ra một trang sử mới
trong lịch sử dân tộc, cả nước vững bước đi lên xây dựng chủ nghĩa xã hội.