Bạch Bình
Phủ Diên Bình có người học trò tên là Lâm Ðạm Nhân, dáng vóc nhỏ
nhắn , da dẻ nõn nường, xinh đẹp như gái dậy thì. Ai mới gặp chàng,
đều bị cái vẻ bảnh trai của chàng hấp dẫn thu hút. Thậm chí, còn có
người cứ đứng ngẩn ra nhìn, cho đến lúc chàng đi khỏi thật xa mới
buông lời tán thán: "Người đâu mà đẹp trai đến thế là cùng!"
Thời đó, vùng Phúc Kiến thường có tục sùng thượng và yêu quí nam
sắc. Duy có mình Lâm, vẫn cứ giữ gìn thân thể như một nàng xử nữ,
không hề dám để lộ một chút da thịt nào cho người ngoài thấy bao giờ.
Tuy đã mười chín tuổi, Lâm vẫn không chịu lấy vợ.
Gặp kỳ thi sắp tới, chàng bèn thuê một căn phòng trong một ngôi vườn
bỏ phế của một người họ Dư ở phía Bắc thành để làm chỗ ôn tập bài
vở. Trong vườn này trồng toàn một giống kiều mộc , cây lá xúm xuê.
Ðằng trước cửa vườn, có một con suối nhỏ chạy ngang, cảnh trí càng
thêm u nhã tĩnh mịch. nên ít có người qua lại.
Một hôm , tiết trời oi ả, đang giữa mùa hè oi bức nóng nẩy, lại thêm
một ngày học hành mệt mỏi. Lâm bèn bỏ sách vở nghiên bút để ra
ngoài làn bộ hóng mát ở bên bờ suối .
Chàng nhìn mặt nước lăn tăn trong vắt, lòng cảm thấy thư thái, dễ chịu.
Bèn tìm một tảng đá ngồi rửa chân . Chính lúc Lâm đang mải mê vui
đùa với dòng suối, chợt nghe có tiếng đàn bà con gái cười khúc khích,
từ phía bên kia bờ vọng sang.
Chàng hết sức ngạc nhiên, nghĩ thầm nơi đây dù một bóng đàn ông
chẳng có, huống hồ là khách phòng the.
Chàng ngửng đầu lên nhìn. Chỉ thấy một người con gái , còn rất trẻ,
dung mạo diễm lệ tuyệt luân, đang từ phía bên kia bờ, lướt trên mặt
suối mà sang. Ðiều lạ lùng là gót chân nữ lang không hề dính một hạt
nước, tựa hồ như có khí công vậy.
Lâm bỗng buột miệng tán thưởng:
- Thật là hảo công phu .
Vốn chỉ là một kẻ phàm phu tục tử, bề ngoài được cái bảnh mã đẹp trai,
coi là con ma chín đầu nữa chưa biết chừng . Hôm nay ra ngõ không
gặp được kẻ tri âm, thật là bất hạnh, chẳng khác gì như tấm gương
trong bị bụi trần che phủ, biết đem tâm tình này ngỏ cùng ai đây .
Ðau ơi đau? Sót sao là sót! Câu nếu chẳng phải là người hiểu biết nhân
tình , thôi thì đường ai nấy đi, can gì mà hỏi vắn hỏi dài thêm mãi .
Nói xong thì nước mắt lưng tròng, dựng châu lã chã, bi thiên như
không thể cầm lòng được.
Lâm thấy nữ lang khóc thì lòng càng bối rối, cử chỉ lúng túng, miệng
lưỡi như biến mất, chỉ ấp úng nói:
- Xin cô em đừng khóc nữa, hãy vào trong nhà nghỉ ngơi rồi ta cùng
nhau đàm đạo.
Rồi chàng mời nữ lang theo mình về thư phòng. Tuy thế, trong lòng
vẫn sợ sệt, nỗi nghi hoặc nàng là hồ ly vẫn còn phảng phất, hầu như
chưa tan hết.
Nữ lang thấy thái độ của Lâm như vậy, không khỏi bật cười, bảo với
chàng:
- Em thấy cậu nói năng thì lưu loát như chim hót, mà sao gan dạ nhút
nhát, nhỏ bé như chuột vậy. Cậu không sợ đàn bà con gái người ta cười
cho sao?
Lâm bị nữ lang nói đúng bệnh căn, không khỏi xấu hổ, nhưng vẫn cứ
sóng đôi với nàng mà đi.
Hai người về đến gốc cây ở trước cửa vườn. thì gặp thằng ở của Lâm từ
trong đi ngược ra. Nó bảo với Lâm:
- Công tử đi đâu lâu quá, để nước lắm cháu đun nguội mất cả rồi!
Nữ lang nấp đằng sau Lâm , lẻn vào trong nhà, cười khúc khích. Lâm
cũng cố nhịn cười bảo với thằng ở:
- Người cứ để nước đấy, ta sẽ tự lo liệu lấy ngươi khỏi phải trở lại nữa.
Hôm nay ta mệt, cần nghỉ ngơi sớm.
Sau khi thằng ở đi khỏi. Lâm đóng hết tất cả cửa nẻo lại rồi vào trong
ngồi nhe răng mà nhìn nhau.
Sau đó khẽ "hô" một tiếng, tay vén màn bếp, bưng ra một mâm đầy
rượu thịt, toàn một thứ sơn hào hải vị hiếm hoi, thập phần khả khẩu.
Lâm lấy làm lạ, hỏi:
- Những thứ này nàng lấy ở đâu ra vậy ?
Nữ lang chậm rãi đáp:
- Thiếp đều dự bị trước cả. Mời chàng cứ ăn uống no say đi . Hà tất
phải hỏi duyên do làm gì.
Lâm trong lòng cho là quái dị. Nhưng trước một giai nhân kiều diễm
như nàng, thì bao nhiêu ngờ vực, sợ hãi lúc đầu đã biết đi hết
Rồi đó cùng nàng mời mọc. Kẻ rót , người châm , đàm đàm thuyết
thuyết, tình ý hết sức là thắm thiết.
Nữ lang kể với Lâm:
- Thiếp họ Dư tên Bạch Bình, chủ nhân ngôi vườn này là chủ cũ của
thiếp. Cả gia đình người chủ đã dọn vào ở trong thành hết. Còn lại chỉ
có mình thiếp lưu lại đây thôi , cũng đã mười sáu mười bảy năm rồi.
Cha mẹ ,chị em, anh em của thiếp đều đã bị phiêu bạt tha hương cả.
Một mình thiếp cô khổ linh đinh sầu muộn , không biết nương dựa vào
ai. May hôm nay gặp được chàng đây , nếu chàng có lòng thương đoái
tưởng, thiếp nguyện xin làm kẻ hầu hạ chiếu chăn.
Lâm nghe nói thế mừng lộ ra mặt, đáp:
- Ta cũng chưa lập gia thất, được cùng khanh kết tóc xe tơ, còn gì hạnh
phúc bằng !
Nữ lang vừa mừng vừa thẹn. Hai má thoang thoáng ửng hồng. Rượu
mỗi lúc một nông, tình càng lúc càng đượm.
Lâm vốn không phải là thứ sâu rượu. Mới chừng vài chén mà trời đất
ngả nghiêng. Bạch Bình bèn thừa gió bẻ măng, bồng Lâm vào lòng, đặt
lên giường. Sau đó, cùng chàng mây mưa điên đảo.
Lâm tuy đã trưởng thành, nhưng vật riêng lại nhỏ.
Bạch Bình bông đùa bảo chàng:
biết chuyện.
Thằng ở dạ dạ vâng vâng rồi lui vào trong.
Nhân thế, Bạch Bình không còn gì phải kiêng kỵ chi nữa. Ban ngày
cũng thường có mặt trong thư phòng của Lâm.
Ðược ít lâu, Lâm lên kinh ứng thí, hơn một tháng sau mới trở về.
Bạch Bình bèn làm một bữa cơm thịnh soạn để cho Lâm tẩy trần và
mừng ngày tái ngộ. Hai người ăn uống, hàn huyên sau ngày xa vắng lại
càng nồng nàn thắm thiết.
Chừng Lâm đem đề lại đã làm ra cho Bạch Bình coi, thì chẳng bài nào
nàng được vừa ý. Chàng lấy thế làm lo lắng, nét mặt có vẽ âu sầu ủ rủ.
Bạch Bình khuyên nhủ , nói:
- Chàng đừng có buồn. Từ xưa đến nay học tài thi phận, chàng nhỏ âm
đức ông bà, thể nào cũng đậu cao.