Hậu liêu trai - Bích Bích. - Pdf 53

Bích Bích
Tú tài Tôn Khắc Phục, người Chu Chí, vốn là một tay hiếu sắc hạng
nặng và đặc biệt là nam sắc chứ không phải nữ sắc. Về sau Tôn đến lưu
ngụ ở Giới Châu, thấy nơi đây đất đai mầu mỡ, phong cảnh đẹp đẽ,
thủy nguyên sung túc, bèn nhờ thầy địa lý chọn cho một miếng đất tốt
để cất nhà làm chỗ cư ngụ. Tuy nơi đây chỉ là một tiểu thôn sơn hẻo
lánh nhỏ bé, nhưng cũng đủ cho Tôn làm chỗ cấy cầy, đọc sách, ngâm
thơ tự lạc.
Ngôi nhà lưng dựa vào núi, bên trái thì nhìn xuống một hang sâu rất là
u nhã tĩnh mịch. Tôn lại dựng thêm một cái gác cỏ, cao và rộng, để mỗi
khi Tôn lên đó có thể nhìn ngắm hết mọi cảnh vật sơn thủy ở mãi tận
xa cho thật sướng mắt. Dưới chân gác cỏ, cây cối um tùm mọc sát vào
nhau, trúc che cao lớn khác thường, ở giữa là một con đường nhỏ rất
hiếm người đi lại, họa hoằn lắm mới thấy một bóng mục đồng hoặc
một gã tiều phu vô tình xuất hiện.
Một hôm Tôn lên gác, một mình nhìn ra đằng xa, chợt chàng thấy một
người men theo con lộ nhỏ đi tới.
Người ấy đầu đội nón lá mình mặc bố y, lúc ẩn lúc hiện , phảng phất
trông có vẽ bảnh bao . Khi gần tới lầu cỏ , Tôn trông rõ mặt thì quả
nhiên mỹ mạo phi phàm , răng trắng, môi hồng , lông mi vừa cũng vừa
dài , nhỡn tĩnh hắc bạch phân minh , tóc đen nhay nháy , thêm làn da
mịn như ngọc , khoảng chừng mười bảy , mười tám , thật là một mỹ
nam tử , khiến Tôn ngây người ra nhìn rồi buột miệng khen: Trên đời
này sao lại có ngưòi đẹp đến thế ?
Tôn vội vàng chạy xuống thang cung kính chào đón, cố gắng mời
người ấy vào chơi trong nhà , khẩn khoản nói:
- Sơn thâm lộ hiểm , quỉ ma đầy rẩy, trời lại sắp tối rồi, tiểu lang một
mình hiền lành , biết ngủ vào đâu ? Xin ghé nghỉ tạm tệ xá một đêm ,
sáng mai dậy tiếp tục hành trình, như vậy kẻ bàng quan này cũng bớt
được nỗi lo ngại cho tiểu lang đấy.
Người thiếu niên đáp:

- Tôi bị người ta ám toán đẩy xuống đây, cô nương có thể cứu tôi được
chăng?
Người con gái đáp:
- Cứu thì chẳng có gì khó khăn cả, nhưng chửa biết nhà anh lấy cái gì
đền đáp cái ơn cứu tử này đây ?
Tôn nói:
- Nếu được cô nương lôi ra khỏi đây, thì cô nương bảo gì tôi cũng vâng
mệnh.Người con gái bèn cười khanh khách lấy tay cởi cuộn vải bó bàn
chân ra , quảng xuống cho Tôn níu lấy một đầu mà leo lên.
Lên đến mại đất , sau một lúc lâu mới hoàn hồn định thần, Tôn chỉnh
đốn lại quần áo , chắp tay bái tạ thiếu nữ.
Nhưng người con gái cứ lặng thinh , cúi xuống chậm rãi bó lại đôi bàn
chân nhỏ bé như cánh sen của nàng, không thèm ngẩng đầu lên nhìn
luôn, cũng không thèm đáp lễ.
Tôn hơi lấy làm phật ý trong lòng , trách người con gái không biết xử
sự. Ðến chừng nhìn kỹ mới thấy nàng là một người đẹp tuyệt vời eo
thon , lưng nhỏ , mi cong, mắt biếc.
Bất giác, Tôn rụt đầu, le lưỡi kinh ngạc. bụng bảo với dạ:
- Hôm nay không biết làm sao đã sểnh mẻ nam sắc, lại vớ được mỹ
nhân , ắt là cái số đào hoa đến rồi đấy.
Bây giờ bóng ác đã ngả về Tây , trời đã về chiều bốn bề tứ phía núi non
trùng điệp đậm sắc hoàng hôn. Tôn lại khẩn khoản nói với thiếu nữ :
- Ơn cứu tử của nương tử tôi không thể nào báo đáp trong lúc thảng
thốt như thế này, chỉ xin mời nương tử ngủ lại tệ xá mà thôi.
Thiếu nữ nghe Tôn nói thế. chỉ cười kín đáo đưa mắt hỏi chàng :
- Cái anh đồ hủ này thật là bất lương, vừa được sinh cơ mà đã tạo ngay
tử nghiệp!
Thấy nàng nói nàng có vẻ khôi hài thú vị , lại đoán chắc là lòng người
con gái cũng có cảm tình với mình, khác hẳn với các nàng chưa nếm
mùi trần. Tôn bèn bạo dạn nắm lấy tay nàng đưa lên thảo các. Quả

phải nài nỉ. Giả sử lại được gặp khanh , thấy khanh thông tuệ khả ái lẽ
nào không chịu. Tục ngữ thương nói: Hào sự đa ma ? Vậy cứ từ từ mà
tính.
Bích Bích đáp:
- Chàng đừng lo rằng sau này thiếp sẽ làm lụy đến chàng. Chỉ cốt sao
đôi ta trở thành khang lệ , và chàng sửa được mọi thói hư lật xấu ngày
trước , trở nên người hiền một lòng theo thiếp , thủy chung bất nhị ,
thiếp có thể truyền cho chàng thuật trường sinh bất lão , thông hiểu đạo
lý tử sinh , cùng thiếp đăng tiên cảnh. Còn như nguyên khí mà chàng
đã hao đêm rồi , thì thiếp có thể khôi phục lại như cũ cho chàng trong
sớm tối.
Thiếp còn có tài biến chàng thành một con ve sầu nho nhỏ bằng cách
cho chàng uống một viên "Thuế khương hoàn" và chỉ cần lấy ngón tay
chỉ một cái thì cành khô cỏ mục sẽ hóa ra đuốc sáng ban đêm. Chàng
có thể cùng thiếp ngao du trên trời dưới biển bất cứ đâu không còn bị
ràng buộc vướng víu bởi cái hình hài ô trọc, và sau này không còn sợ bị
Thập Ðiện Diêm la tra vấn lục tội nữa.
Tôn nghe nói thế, mừng lắm , chỉ tiếc là gặp nàng quá trễ .

Sáng hôm sau Tôn đem chuyện bẩm với mẫu thân xin được lấy Bích
Bích làm vợ. Mẹ chàng cho vời nàng đến hỏi han rất là cặn kẽ kỹ càng
sau đó mới bảo với Tôn:
- Con ạ, việc này không thể vội vã được. Mẹ thường nghe nói mỹ sắc
làm mê và tổn hại nhân tâm. Vua chúa còn bị nữ sắc làm cho nghiêng
ngửa sơn hà, huống hồ phàm phu dung tục như con thì có khó khăn gì,
Mẹ nay đã già tới cái tuổi cổ lai hy rồi, gặp không biết bao nhiêu là con
gái đẹp , nhưng đây là lần đầu liên mẹ mới thấy người có cái đẹp diễm
lệ quyến rũ và đầy ma lực như thiếu nữ này. Ðó chính là cái họa căn
đấy, con không đủ tài năng mà lấy làm vợ đâu, mau hãy đưa cô ấy về,
kẻo họa tại nhỡn tiền đấy.

Tôn nghe mẹ khuyên giải cũng nguôi ngoai dần.
Mấy hôm sau , bỗng có một ông già và một bà lão đem sáu bảy tên gia
đinh kéo nhau sồng sộc vào thẳng nhà Tôn , hung hãn la lối ầm ĩ. Tôn
vừa bước ra, liền bị họ níu bắt trói lại. Ông già thì vác cây gậy cầm tay
đập lên lưng Tôn mắng lấy mắng để:
- Kẽ bạc tình kia ! Ðã rơi xuống hang thẳm suýt chết, nếu chẳng nhờ
con gái ta cứu vớt thì đã thành mồi béo cho cú vọ ăn rồi. Nay mai thoát
chết, đã vội ruồng rẫy người .


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status