Hậu liêu trai - Diêu Vân Tiên - Pdf 53

Diêu Vân Tiên
Nguyên tác: Tòng Ân Mạn Lục
Tác giả: Vương Thao
Diêu cẩm, tự là Vân Tiên, một tự nữa là Tiên Thường, con gái một thế
gia vọng tộc ở Bình Hồ. Nàng sinh vào hàng thứ bẩy trong các chị em,
nên thường gọi là cô Bảy.
Hồi còn nhỏ, Vân Tiên không thích học nữ công gia chánh, mà chỉ say
mê đàn địch ca xướng, cái gì cũng chỉ học một lần là tinh thông.
Hàng xóm với nhà Vân Tiên, có mấy anh em nhà họ Khoái, đều thuộc
loại "hoa hoa công tử " rong chơi lêu lổng. Mấy anh em nhà này mời
được một người thầy đờn về dạy, bèn hàng ngày vỗ đàn ca xướng cung
thương cung vũ lên bổng xuống trầm. Vân Tiên ở bên vách tường nghe
trộm, nhờ vậy mà lãnh hội được những điều thầy đờn truyền thụ cho
anh em nhà họ Khoái. Những lúc vắng người, nàng lại cất giọng du
dương ca hát, không sai một điệu . Những ca kỹ tài danh nghe nàng,
đều cảm thấy không bằng , nhân thể mới gọi nàng là "Khúc Thánh" .
Còn như giong ca của nàng có được tiếng đàn tiếng sáo họa theo thì
nghe càng khả ái đáng yêu bội phần .
Một hôm có một thầy đồ kiết mang sách đến nhà Vân Tiên muốn bán ,
nhưng cha nàng đi vắng, nàng hỏi đó là sách gì ?
Ðáp:
- Ðây là cuốn "Chuyết Bạch Cừu" đã được đóng thành bộ .
Vân Tiên nhìn thấy hàng chữ nhỏ ở bên cạnh gáy sách, biết đây là một
cuốn nhạc phổ , lòng mừng rỡ vô cùng, tưởng chừng như gặp được báu
vật, lập tức rút chiếc trâm ngọc đang cài ở trên đầu xuống để đổi lấy
sách.
Từ đấy , Vân Tiên tùy theo âm điệu ghi trong sách, tìm hiểu từng chữ
một, rồi vỡ dần ra. Sau đó, nàng lại học cả thi thơ từ phú, đều như đã
học trước rồi.
Chẳng những thiên tính thông minh Vân Tiên còn có một nhan sắc yêu
kiều diễm lệ. Các bạn gái thân quen trong họ hàng và làng xóm, đều

Ni cô bèn mở tráp lấy hai viên thuốc, một mầu trắng, một mầu đỏ, bảo
nàng trai giới, tắm rửa, sau đó mới uống.
Mười ngày sau, Vân Tiên cảm thấy thân thể nhẹ nhàng, nhanh nhẹn
như loài vượn, nhưng sức khỏe thì có thể mang nổi những vật thật
nặng. Sáng sáng, nàng ra trước cửa nhà tập luyện, múa đôi song kiếm
người đứng ngoài nhìn chỉ thấy hàng vạn đạo hàn quang vây bọc chung
quanh. tuyệt không thấy người nàng đâu. Giả như, có chim bay trên
trời , chỉ cần nàng tung kiếm lên, là có thể giết được.
Vân Tiên tập luyện như thế được nửa năm thì ni cô từ biệt nàng ra đi ,
trước khi lâm hành có dặn dò bảo với nàng rằng :
- Về kiếm thuật như vậy là con đã học thành rồi. Vùng này không thể
yên được đâu. Con hãy sớm mà tính kế trước đi.
Vân Tiên đem lời ni cô dặn bảo nói cho cha mẹ nàng biết, nhưng cha
mẹ nàng lại cười, cho rằng đó chỉ là những sàm ngôn bậy bạ .
Ít lâu sau đó , cả vùng Hàng Châu bị giặc cướp nổi lên như ong vỡ tổ,
quan quân đại bại, bỏ chạy tán loạn. Sau đó đến lượt Tô Châu , Thường
Châu cũng lần lượt rơi vào tay giặc. Dân chúng trong vùng hoảng hốt
giắt díu nhau di tản. Khi vừa ra khỏi thành thì vừa lúc giặc ùa tới. Cả
gia đình Vân Tiên bị giặc uy hiếp bắt đi theo, chỉ riêng mình nàng thoát
được. Nàng phải ăn mặc giả làm con trai, lẩn vào đám giặc để tìm cha
mẹ nhưng cuối cùng biệt vô âm lên. Nàng phẫn hận vạn phần , thề phải
giết cho hết giặc mới thời. Nàng tìm đường đến thẳng ổ giặc ở Kim
Lăng, làm thân với bọn tướng giặc , thường vào phủ của Thiên Vương ,
nên dược biết hết các cửa nẻo lai vãng, đường đi lối lại
Một tối Vân Tiên điều tra được biết là Thiên Vương sẽ mở dạ yến ở
Hàn Hương Ðình. Bốn phía chung quanh đình là một mẫu đất rộng ,
trồng hàng vạn gốc hoa mai, lại gặp đúng mùa hoa nở, hương thơm
ngào ngạt, tản mạn cánh rơi lả tả như tuyết, bay vào tận cả bàn tiệc.
Vân Tiên bắt chước ăn mặc theo lối cung nữ của giặc.
Cũng tô son điểm phấn, quần áo hoa lệ, ôm chiếc đàn tỳ bà, lẩn vào

như thế há chẳng nghịch với lẽ trời hay sao? Nơi đây không là chỗ tốt ,
con hãy mau rời khỏi ngay, cha mẹ con đều bình an vô sự, tất mười
năm sau sẽ được tái hội.
Rồi rút trong ống tay áo ra hai đạo bùa, đưa cho Vân Tiên, và tiếp:
- Con cất hai đạo bùa này đi sau này khi nào có gặp tai nạn nguy cấp
thì đốt, ta sẽ đến cứu. Chớ có khinh địch , dùng không phải lúc.
Nói xong, nhảy qua cửa sổ, biến nhanh như cắt.
Còn Vân Tiên cũng gói ghém hành lý lại, gấp rút rời khỏi lữ quán.
Nàng đi chưa đầy mười dậm, thình lình nghe tiếng nổ như sấm. Lửa
sáng ngút trời. Té ra một kho chứa hỏa dược vì bất cẩn bị bốc cháy.
Vân Tiên cảm thấy thân gái một mình, di chuyển đi lại bất tiện, bèn bỏ
trâm đội mũ, thay đổi nam trang cho thuận tiện.
Nàng từ Hán Khẩu đến Tứ Xuyên, nghỉ ngơi ở Thành Ðô, ngày ngày
dạo chơi du lãm núi non sông nước. Một hôm, nàng ngẫu nhiên đến
thăm Hoãn Hoa Thảo Ðường, viếng tượng của Ðỗ Phủ, thì gặp một
người thanh niên, dáng dấp văn nhã thanh tao, mặc chiếc áo kép màu
trắng, đã có mặt ở đó từ trước, đang dựa lan can nhìn ra phía xa, ra
chiều đăm chiêu tư lự.
Thanh niên thấy Vân Tiên đến, bèn bước lại thi lễ vái chào. Vân Tiên
cũng cúi đầu chào đáp lại, bốn mắt giao quang, không khỏi làm nàng
thẹn thùng e lệ, hai má ửng hồng. Lúc hỏi đến tính danh, mới biết
người thanh niên ấy cũng là người quê ở Triết Giang, họ Tôn, biểu tự
là Trù Quân, cháu của quan Thái Thú.
Trù Quân hỏi về quê quán của Vân Tiên, thì nàng đáp:
- Sau cơn binh hỏa, cả gia đình nhà đệ bị ly tán, còn đệ một thân phiêu
bạt, như cánh bèo trên giang hồ, nói ra chỉ làm cho người nghe thêm
sầu mà thôi.
Trù Quân bèn ân cần mời nàng về ngụ sở. Nàng cực lực khước lừ,
nhưng cùng Quân đối loa, bàn luận thơ ca, kể chuyện phong cảnh quê
nhà, thao thao đam mê như nước cuốn, khiến cho Quân càng thêm lòng

gần đầu giường lại treo cả tiêu , cả sáo và đàn tỳ bà. Bèn hỏi:
- Vậy ra hiền đệ còn đam mê cả âm nhạc nữa ?
Tiên Ðáp:
- Cũng chỉ là giúp đệ tiêu khiển thôi, chứ chưa được tinh thông lắm.
Quân cố ép nàng ca một bản, nhưng Vân Tiên không chịu.
Một buổi tối, sau khi rượu đã ngà ngà quá chén, Vân Tiên mới bảo với
Quân rằng:
- Gió mát trăng thanh, trời đêm nay sao lại đẹp đến thế này? Trước
đây, huynh có yêu cầu đệ ca cho huynh nghe một khúc, nay xin phá
giới.
Rồi nắn phiếm buông giây, cất cao lời hát , âm thanh vi vút như gió
quyện trăng rằm, ngọt ngào như rót mật vào tai, kích thích từng làn da
thớ thịt.


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status