Chu Tiên
Nguyên Tác: Tòng ẩn Mạn Lục
Tác giả: Vương Thao
Chu Thư, tự Ðan Bá, cũng còn gọi là Xích Văn, người Ngô huyện, đã
từ lâu cư ngụ ở ngoại ô thành Tô Châu. Tuy không quan tước, nhưng
Chu giầu có ngang với bậc phong Hầu. Trong nhà, đình viện, ao hồ
thắng cảnh rất là đẹp đẽ
Chu rất ham mê cái thuật nuốt đao nhả lửa của đạo gia, thường đóng
cửa tạ tuyệt nhân thế, ở trong nhà luyện tập nội đan.
Lúc mẹ chàng mang thai, từng mộng nuốt phải chữ triện mầu đỏ. Ðến
khi sinh hạ ra Chu thì có chim hạc đến múa ở giữa sân, và trên không
thoang thoảng nghe có tiếng ca nhạc chuông trống ẩn hiện, một lúc thật
lâu mới dứt. Mọi người đều cho rằng sau này Chu sẽ nên một bậc phỉ
phàm.
Lớn lên, Chu đọc Trang Tử, Liệt Tử cùng các sách của bách gia, đều
như là đã từng đọc qua từ trước. Chu còn đọc cả các sách thuốc, để trị
bịnh cho người . Không có người bệnh nào đến tay chàng mà không
khỏi bệnh.
Chàng lại chưa từng nhận một đồng thù lao nào của ai.
Tuy thế, nếu chẳng phải là người tử tế lương thiện, thì Chu quyết
không chữa.
Chàng thường lập chí lên núi La Phù Sơn, ra biển tìm Bồng Lai đảo để
tầm tiên tu đạo .
Bấy giờ lại gặp lúc giặc cờ đỏ nổi lên tạo phản. Cả dùng Giang , Triết
đại loạn , thành Tô Châu lâm nguy trong sớm tối .
Chu thường nói với mọi người:
- Ðại họa sắp giáng lên đầu trăm họ, sức người không sao vãn hồi được
, hãy mau mau tìm nơi đào tẩu thôi.
Rồi chàng kiếm một chiếc thuyền lớn để chở gia đình chạy đến vùng
quê của tỉnh Tô Châu. Những bà con họ hàng chạy theo chàng đông
như phiên chợ. Cũng may, nhờ chiếc thuyền khá rộng.
cho khí bay mù trời, và dùng quạt lông phe phẩy. Lát sau, không thấy
thuyền giặc đâu nữa. Nhờ vậy, mọi người thoát được đại nạn, ai cũng
cho chàng là bậc thần tiên.
Bọn giặc tóc dài nhờ tuyên truyền, dụ dỗ được một số dân chúng hiền
lành chất phát, ngay cả viên giám sát của Chu Trang trấn cũng bị giặc
mê hoặc. Vì thế, ở trong trấn, bọn giặc tóc dài lẫn lộn với dân chúng.
Giặc còn âm mưu với bọn thủy khấu Sào Hồ hợp sức để tấn công đội
thuyền của Chu.
Chu mấy đêm liền dùng kim tiền để hỏi quẻ , đều chỉ được quẻ trả lời:
"Tam thập lục kế , tẩu vi thượng sánh, bằng không sẽ bị giặc vây hãm
và tiêu diệt " . Vì thế, chàng biết được rằng không thể cùng giặc chống
giữ được nữa, bèn ra lệnh cho phất phát lên không làm cho thuyền giặc
hoang mang giữa đám sương mù dày đặc mênh mông, phải bỏ trốn đi
hết . Chu thừa thế thổi tù và ra lệnh đuổi theo , trận đó dù không tiêu
diệt được giặc, nhưng cũng làm cho giặc giảm bớt nhuệ khí.
Tuy thế, chàng nhận thấy Chu Trang trấn không còn là nơi có thể ở lại
được nữa , bèn dẫn hơn mười chiếc thuyền chạy đến Thượng Hải.
Trên đường đi, Chu cho đoàn thuyền ngừng lại tạm nghỉ ở bến Mão Hồ
một đêm.
Ðêm ấy , chàng mộng thấy đi đến một lòa tiểu sơn. Giữa lưng chừng
nhà cửa san sát xòe ra hai bên như hai cánh chim , nóc đỉnh màu đỏ lợp
ngói màu ngọc xanh, chẳng khác gì chỗ ở của các bậc đế vương. Bên
ngoài cửa, có khoảng một trăm quân sĩ cao lớn, trang phục oai nghiêm,
tay cầm kích, yên dắt đao, đứng canh gác.
Một người trong bọn ra đón Chu vào trong cửa.
Chàng thấy ở hai bên thềm điện là những người ăn mặc theo lối đại
quan , đầu đội mũ cao, đeo hốt rộng, thái độ và nghi biểu có vẻ nghiêm
trang trầm lặng. Họ thấy Chu tới không ai hỏi han chào hỏi gì cả.
Chu leo hết chín bậc thềm, hướng nhìn hai bên tả hữu và chung quanh
cung điện, tuyệt không có mọi bóng người, chỉ thấy một bức rèm son
Sau đó có hai con a hoàn bưng đèn, phò một nữ lang khoan thai chậm
rãi bước ra . Chu liếc mắt nhìn, thật quả là một quốc sắc thiên hương
kiều diễm khó có ai sánh kịp. Ðến lúc đó người dẫn đường chấp tay
cáo từ, đi ra ngoài.
Nữ lang tiến gần Chu vái chàng một vái thi lễ. Chu càng cảm thấy mù
tịt, chẳng rõ đầu đuôi gì cả. Nhân thế, cũng vái nàng một lễ trả lại, rồi
ngồi bên cạnh.
Nữ lang chợt cười bảo với Chu:
- Từ ngày cùng nhau cách biệt đến giờ, đã hai lần tang thương biến đổi,
nào ngờ chàng cũng vẫn như ngày trước.
Nói xong, nàng móc trong người, lấy ra một hột đào, đưa cho Chu ,
tiếp:
- Vật này , chàng đã đánh mất ngày xưa, nên mang về nhân thế mài ra
mà uống, có thể tìm lại được chuyện quá khứ đấy.
Rồi mở cẩm nang của chàng, bỏ hạt đào vào đấy.
Khoảng khắc, đã thấy hai con a hoàn bầy xong tiệc rượu. Chỉ sau ba
chén, nữ lang bèn sai cất dọn giắt tay Chu vào trong nội thất. Nơi đây,
gối nệm chăn màn đều đã có sẵn đầy đủ. Bon a hoàn cũng tự ý ra ngoài
đóng cửa lại
Mãi đến lúc trời lần sáng , bỗng có tiếng chuông chùa văng vẳng, nữ
lang mới đánh thức Chu dậy , nói với chàng:
- Chàng không thể ở đây lâu được, nếu như chàng được tái hội tiên
cảnh thì còn có cơ hội gặp lại nhau. Xin chàng cố gắng nhé.
Rồi tháo cái vòng đeo ở tay ra tặng Chu, nói:
- Vòng này là vòng lấy từ núi Tu Di Sơn, tẩy rửa ở hồ Côn Lôn, rồi
được người thợ bạc nổi liếng thời Xuân Thu gia công chế tạo, trải qua
ba nghìn năm mới có hình có chất. Ðeo vào tay, thì tăng tuổi thọ, tránh
được hậu hoạn.
Xin chàng giữ gìn cẩn thận ngày sau sẽ dùng đến , trên có thể bảo vệ
đất nước, dưới có thể cứu với xóm làng. Chàng nhớ cho kỹ nhé! Chừng
Sáng hôm sau Chu thức dậy , thấy có người nằm trong nhà mình, mắng
cho một trận, rồi ngồi dậy, gạn hỏi tại sao dám mạo muội đột nhập vào
nhà chàng, lúc đó mới biết là tên trộm vặt.
Thời gian trôi qua đã nhiều năm Chu sống tại Thượng Hải, nhưng chưa
hề gặp được người đàn bà nào tương hợp.
Ở quê nhà, con chàng được bổ vào học ở Bác sĩ tử đệ, trong trường
cũng có đôi chút danh vọng. Các cháu chàng, có đứa đã lên mười ba
tuổi, đều theo đòi sách vở thi thư.
Chu chưa hề có ý định trở về quê. Có người từng đi lại giao du với
chàng hơn ba chục năm, thấy diện mạo của chàng so với ngày trước