kịch bản: "tỉnh ngộ"
( Đỗ Đức Hạnh Trờng THCS Chiềng Hắc Mộc châu Sơn
La)
cảnh 1:
"Tại nhà ông bà Phúc - bà Hạnh"
+ Bà Hạnh ngồi trên ghế têm trầu đang ăn trầu bỏm bẻm.
(Ông Phúc trong nhà - thơng binh bị cụt 1 tay trái - Ông Phúc gọi
vọng ra):
+ Ông Phúc: - Bà nó ơi! Thằng Cờng nó bảo hôm nay nghỉ phép mà
giờ này chửa thấy nó về bà nhỉ?
+ Bà Hạnh: Tôi cũng đang mong nó đây, một năm nay rồi cha đợc
nhìn thấy mặt mũi nó ra sao. Sốt cả ruột!
( Ông Phúc từ trong nhà đi ra mặt tái bớc loạng choạng).
+ Bà Hạnh: Ông làm sao vậy! Lại đau vết thơng phải không? ( bà
Hạnh dìu ông phúc ngồi vào ghế, xoa nhẹ lên cánh tay cụt)
+ Ông Phúc: Mấy hôm nay dở trời vết thơng cũ nó tái phát. cứ nh
hàng trăm, hàng ngàn cái kim châm một lúc. Bà châm cho tôi điếu
thuốc lào đi bà.
( Bà Hạnh mồi thuốc châm lứa ông Phúc hút tiếng điếu cày sòng sọc
và nhả khói thuốc sảng khoái).
+ Ông Phúc: Bà nó à. Kể cả tuổi mụ thằng cờng nó hăm mấy rồi bà
nhỉ?
+ Bà Hạnh: Ông chẳng bảo nó cầm tinh con Hùm, con báo thì chẳng
21-22 rồi còn gì.
+ Ông Phúc: 21 - 22 mà chẳng thấy yêu mới đơng gì. cái tuổi con hùm
này lắm tài mà cũng nhiều tật lắm đấy. Nó nghỉ phép đợt này bà xem
còn đám nào cứ hỏi sớm cho nó một đám đi bà. để tôi với bà còn có
cháu bồng cháu bế chứ!
( Đang nói chuyện thì Cờng mặc quan phục vai đeo ba lô buớc vào
chào bố mẹ theo kiểu nhà binh).
+ Cờng: Bao cáo Bố- mẹ trung sĩ Vơng Đức Cờng đã về.
lừa.)
Cảnh 3:
( Tại đơn vị Cờng đang tham gia huấn luyện đội hình, đội ngũ, lên cơn
vật ngã ngửa, chân tay co gật mồm xùi bọt mép).
+ Đồng đội1: Các cậu ơi Cờng bị trúng gió rồi
+ Đồng đội 2: Không phải nó nh bị động kinh thì có. Thôi khiêng nó
vào quân y của đơn vị đi. Mà hình nh bố mẹ cậu ấy cũng vừa lên thăm,
đang ở phòng khách đơn vị.
+ Đồng đội 1: Bọn mình đa Cờng xuống viện, còn cậu lên báo chính trị
viên, và đa bố mẹ cờng vào thăm luôn nhé.
+ Đồng đội 2: nhất trí ( gật đầu ).
Cảnh 4
Tại quân y viện đơn vị. Cờng vẫn trong tình trạng vật vã, do thiếu
thuốc. Bác sĩ Hải quân y viện đang kiểm tra sức khoẻ của cờng. Bố mẹ
Cờng cùng chính trị viên đi vào.
+ Chính trị viên (CTV): Bác sĩ Hải - Đ/C báo cáo luôn tình hình sức
khoẻ của Đ/C Cờng, để bố mẹ đ/c ấy đợc biết.
+ Bác sĩ Hải: Báo cáo chính trị viên và hai bác, Anh Cờng có biểu hiện
lên cơn vật do thiếu thuốc
+ chính trị viên & Bố mẹ: Thiếu thuốc gì!
+ Bác sĩ Hải: Thuốc thuốc Hê - rô - in ạ.
+ Chính trị viên và Bố mẹ Cờng: Trời!
+ Ông Phúc: Cờng con hãy nhìn lại đây. nhìn vào bố đây.( ông chỉ vào
cánh tay đã mất) vì tơng lai của các con mà bao ngời đã phải hy sinh
ngoài chiến trờng, có ra đi mà không bao giờ trở lại. Bao ngời nh bố đã
phải để lại một cơ thể mình, đổ máu trên các chiến trờng để đem lại
cuộc sống cho các con ngày nay. Vậy mà con báo đáp lại lớp ngời đi
trớc nh thế đấy ( ông Phúc chỉ vào Cờng). Nhục, nhục quá đi bà ơi, các
anh ơi.
+ Chính trị viên: Hai bác hãy bình tĩnh, Việc đã đến thế này cháu rất