1. Tỉnh ngộ
Chuyện xảy ra tại gia đình ông Cổn:
Ông Cổn:
(Đi từ trong cánh gà ra quanh 1vòng quanh sân khấu đọng tác mới ngủ dậy mồm lẩm
bẩm).
Quái lạ…sao hôm nay mới có 10h mà trời đã sáng thế nhỉ…? (Chân vấp faỉ ghế).
Chủ ma túy:
(Từ ngoài sân khấu bước vào dáng oai vệ, hách dịch): Thế nào ông Cồn, số nợ 80 triệu
của tôi ông định tính thế nào?
Ông Cồn:
(Vẻ sợ sệt gãi đầu gãi tai.)
Mong a thư thư cho ít bữa nữa, em sẽ thu xếp.
Chủ ma túy:
(Dậm chân dọa).
Hừ… ít bữa nữa là bao nhiêu, hay để tôi cho mấy thằng đàn em nó cho bố con ông ra
đứng đường.
Ông Cổn:
Anh thương em với, nhà em cũng còn có cái gì đáng giá đâu (Vẻ cầu khẩn).
Chủ ma túy:
Tôi thương ông thì ai thương tôi?
Ông Cổn:
Em cũng biết thế nhưng k làm thế nào được.
Chủ ma túy:
Thôi thế nài ông Cổn nhá! Tôi có việc muốn nhờ ông đây.
Ông Cổn:
Việc gì ạ?
Chủ ma túy:
(Ghé sát tai nói thầm.)
Xong vụ này số tiền ông nợ tôi coi như ok.
Ông Cổn:
(Dãy nảy)
Ông Cổn:
À… Ba đốt hương muỗi ấy mà, sao nhà mình dạo này lắm muỗi thế k biết?
Lan:
(Vẻ nghi2, tự nói 1 mình):
… Không phải mùi hương muỗi (Rồi tìm xung quanh đến góc nhà nhìn thấy tờ giấy bạc
dưới đất đưa lên mũi ngửi rồi quay lại):… Ba… Ba lại hít ma túy phải k?
Ông Cồn:
(Hoảng hốt chạy lại bịt miệng con)
Mày nói nhỏ nhỏ cái mồm thôi, mày mà nói thế mày giết Ba mày à?
Lan:
(Thút thít khóc)
… Hu hu… hu… Ba hứa bao nhiêu lần là Ba sẽ k dùng ma túy nữa thế mà ba có bỏ được
đâu, từ khi Ba hút Ma Túy, của cải trong nhà k còn thứ gì, trống tuềnh trống toàng, nhà
chỉ có 2Ba con, mẹ con thì cũng bỏ đi vì k thể nào chịu được vì Ba k chịu đi cai nghiện.
Ông Cổn:
…Ừ cai thì caiba cũng biết thế, nhưng phải từ từ để Ba có thời gian đã chứ… (Rồi tỏ vẻ
quan tân con) Thế từ sáng tới h con đã ăn gì chưa? Ba cho con 2nghìn ăn quà này (Sờ hết
túi nọ đến túi kia…) Ô nó đâu rồi ý nhỉ? à đây rồi 2nghìn rách.
Lan:
(Nói trách mếu máo) Đã từ lâu lăm rồi Ba có cho con cái gì đâu, tiền đóng học phí cả lớp
đã đóng hết rồi chỉ còn có mỗi mình con là chưa đóng, Ba chỉ hứa cho qua chuyện mà
thôi.
Ông Cổn:
Thôi được rồi, sáng mai Ba sẽ cho con tiền đóng học phí nhưng con phải giúp Ba 1 việc
(Việc j hả Ba?) Chả là thế này bác Ngô hàng xóm bên kia đường có nhờ Ba mua hộ ít
thuốc Nam, Ba định mang sang cho Bác ấy nhưng thấy mệt quá, con đưa sang hộ bác ấy
cho Ba nhé…? (Chạy vào trong nhà lấy ra).
Lan:
(Nhìn gói giấy nghi ngờ)
Cả tuần nay Ba ở nhà có đi đâu mà có thuốc Nam với chả thuốc Bắc. Lần trước con mang
Thế thì nghe lời Ba, mang cho Ba chỉ 1 lần này nữa thôi, ngày mai Ba lại cho con đi học.
(Dúi gói thuốc vào tay cô con gái).
Lan:
(Cầm gói thuốc khóc tức tưởi).
Ông Cổn:
Thôi! Mang ngay đi con nhé…? (Đi vào trong).
Lan:
(Vừa cầm gói giấy định đi ra thì có tiếng các bạn gọi).
Lan ơi?...Cậu có nhà k?... (3TNTN bước vào).
TNTN1:
A cậu đây rồi, chiều nay nhóm chúng mình được cô giáo CN thông báo là đi tập tiểu phẩm
để tham gia hộ thi: “Đội tuyên truyền TN phòng , chống Ma Túy các tỉnh miền núi phía
Bắc” đấy. Đã đến h rồi sao cậu chưa đi? Mà…còn cầm cái gì đi đâu thế?
TNTN2:
Mà sao mắt cậu lại đỏ hoe thế kia?...
Lan:
(Vẻ sợ sệt, giấu cái gói ra đằng sau)
……………tó………tớ………..
TNTN3:
Cậu giấu cái gì đằng sau mà cứ hốt hoảng thế….?
Lan:
Không! không….. không có cái gì cả! (Sợ sệt).
TNTN1:
Cậu đưa chúng tớ xem nào?
Lan:
Không…. không được…. (2 người giằng co… Cái gói rơi ra sân khấu).
TNTN2:
Nhặt cái gói lên, cái gì mà như bột mì thế này…? (Tất cả xúm lại xem).
Thôi chết rồi! Hình như hôm nọ xem trên truyền hình Hòa Bình các chú công an bắt được
cái này hình như là…..(Cả 3 TNTN đồng thanh nói) Ma Túy!
Ông Cổn:
Chúng mày trẻ con thì biết cái gì mà nói.
TNTN3:
Bác ơi, chúng cháu được các thầy cô giáo ở trường cho biết ai tàng chữ, vận chuyển trái
phép cái này là bị đi tù đấy bác a.!
TNTN1:
Bác ơi? ở trường học các cô giáo còn dạy chúng cháu là những ai phát hiện ra những hành
vi mua bán vận chuyển các chất Ma Túy trái phép mà k tố giác với cơ quan chức năng là
cũng bị pháp luật nghiêm trị đấy ạ…
Ông Cổn:
(Xua tay tỏ vẻ ngạc nhiên):
Thôi… thôi… các cháu k phải nói nữa, bác cũng biết điều đó, nhưng hoàn cảnh bác bay
giờ khó khăn lắm./.. bác gái thì cũng bỏ 2 Ba con bác mà đi, nếu bác k làm như vậy thì lấy
gì để sống, lấy gì để cho Lan ăn học….
TNTN2:
Nhưng cứ làm vậy thì nguy hiểm lắm bác ạ! Cháu thấy mẹ cháu đi làm thợ xây, bố cháu
chạy xe ôm có buôn bán Ma Túy đâu nhuwng vẫn có tiền cho anh en cháu ăn học!...
Ông Cổn:
Ngày xưa bác cũng đi làm ở cơ quan nhà nước bị bạn bè rủ rê lúc đầu cũng chỉ thư xem
nó ntn, sau đó nghiện lúc nào cũng k biết nữa, cơ quan phát hiện đuổi việc cho nên mới
thân tàn ma dại ntn đây.
TNTN3:
Hoàn cảnh gđ bạn Lan ở lớp ai cũng biết, lúc nào bạn ấy cũng buồn bã xấu hổ, Mặc cảm
với bạn bè.
Ông Cổn:
Đã nhiều lần bác cũng định xin vào trung tâm cai nghiện để đoạn tuyệt với Ma Túy,
nhưng… khi bác đi rồi thì Lan nó sẽ ở đâu, ai cho ăn cho học, bác sợ nó sẽ bơ vơ k nơi
nương tựa.
TNTN1:
Bác ơi? bác gái vẫn nói với chúng cháu rằng: Chỉ cần Bác cai nghiện được ma túy thì bác