Luận văn thạc sĩ Hệ thống đài phát thanh và truyền hình tỉnh salavan thực trạng và giải pháp nâng cao chất lượng - Pdf 61

0

MỤC LỤC
MỞ ĐẦU
Chương 1: Những vấn đề cơ bản về báo phát thanh và truyền hình
1.1. Khái niệm.......................................................................................12
1.2. Đặc điểm của báo phát thanh và truyền hình.................................13
1.3.Tác phẩm và sản phẩm báo chí phát thanh và truyền hình.............28
1.4. Kỹ năng sản xuất sản phẩm báo chí phát thanh và truyền hình.....24
Chương 2: Thực trạng hoạt động của hệ thống đài phát thanh và truyền
hình tỉnh SaLaVan
2.1. Vài nét về hệ thống đài phát thanh và truyền hình tỉnh SaLavan..29
2.2.

Nội dung thông tin.....................................................................43

2.3.

Hình thức thông tin....................................................................54

2.4.

Nhận xét, đánh giá thực trạng....................................................61

Chương 3: Một số giải pháp, kiến nghị nhằm nâng cao chất lượng hoạt
động của hệ thống đài phát thanh và truyền hình tỉnh SaLaVan
3.1.

Những vấn đề đặtra....................................................................72

3.2.

2

MỞ ĐẦU
1. Tính cấp thiết của đề tài
Từ năm 1986, dưới ánh sáng Nghị quyết Đại hội IV của Đảng Nhân dân
cách mạng Lào, đất nước Lào và nhân dân các bộ tộc Lào bước vào một giai
đoạn xây dựng và phát triển mới. Trên tinh thần đổi mới nền kinh tế chuyển từ
kinh tế tập trung, quan liêu, bao cấp sang nền kinh tế thị trường định hướng
xã hội chủ nghĩa, mở ra bước ngoặt quan trọng trong công cuộc xây dựng chủ
nghĩa xã hội ở nước Cộng hoà Dân chủ Nhân dân Lào. Đường lối đó của
Đảng đã tác động mạnh mẽ đến tất cả các mặt của đời sống xã hội, tạo ra sự
thay đổi lớn trên nhiều phương diện trong đó có lĩnh vực báo chí.
Trong giai đoạn 20 năm qua, công tác báo chí đã được cải thiện và phát
triển nhanh chóng về mặt quy mô, số lượng cũng như chất lượng khả năng
cung cấp thông tin cho xã hội. Theo thống kê của Cục thông tin đại chúng, Bộ
Thông tin, Văn hoá và Du lịch Lào, hiện nay, cả nước Lào có 35 đài phát
thanh (trong đó Trung ương có 3 đài và địa phương có 32 đài); có 32 đài
truyền hình (trong đó Trung ương có 2 đài truyền hình Quốc gia, đài tiếp sóng
đài truyền hình Việt Nam); có 30 đài truyền hình địa phương ở các tỉnh và
huyện. Đến nay, Lào có 50 cơ quan báo in với hơn 60 tờ báo và tạp chí xuất
bản định kỳ.
Đài phát thanh là một loại hình báo chí điện tử đầu tiên của nước Lào đã
hình thành và làm nhiệm vụ chính trị, tư tưởng từ năm 1960 của thế kỷ trước.
Giai đoạn 20 năm qua cũng được cải thiện và phát triển chất lượng mới, trở
thành phương tiện tuyên truyền chủ trương, đường lối, chính sách của Đảng
và pháp luật của Nhà nước Lào.
SaLaVan là một trong bốn tỉnh miền Nam của Lào, có diện tích rộng lớn,
địa bàn hiểm trở, chủ yếu là đồi núi cao; giao thông đi lại khó khăn, trình độ




4

hình của địa phương còn hạn chế và thiếu tính chuyên nghiệp, do đó chưa thu
hút được khán, thính giả…
Là cán bộ công tác lâu năm trong ngành phát thanh và truyền hình của
tỉnh SaLaVan, tác giả Luận văn chọn đề tài “Hệ thống Đài phát thanh và
truyền hình tỉnh SaLaVan - thực trạng và giải pháp nâng cao chất lượng
(Khảo sát Đài Phát thanh và Truyền hình tỉnh Sa LaVan, Đài Phát thanh các
huyện Không Xê Đôn, Ta Ội và Sa Muổi)” làm đề tài nghiên cứu. Qua đó,
nhằm làm rõ hơn thực trạng hoạt động của hệ thống phát thanh và truyền hình
tại tỉnh SaLaVan hiện nay, đồng thời đề ra các giải pháp nhằm nâng cao hơn
nữa chất lượng hoạt động của các đài phát thanh cấp huyện của tỉnh SaLaVan.
2. Lịch sử nghiên cứu đề tài
2.1. Ở Việt Nam
Nghiên cứu về lĩnh vực phát thanh ở Việt Nam cũng đã có nhiều tác giả,
công trình công bố, như: tác giả Đức Dũng với công trình “Lý luận Báo Phát
thanh” (Nhà xuất bản Văn hoá - Thông tin, Hà Nội, 2003) đã bàn luận những
vấn đề lý luận chung về Báo chí phát thanh, một loại hình báo chí có nhiều ưu
điểm và hạn chế. Trong cuốn “Báo Phát Thanh” (Nhà xuất bản Văn hoá –
Thông tin, chịu trách nhiệm xuất bản: Vũ An Chương) cũng dành thời lượng
lớn để bàn đến Báo phát thanh với tư cách là một loại hình báo chí và nó
mang đầy đủ các tính chất, đặc điểm của loại hình báo chí sử dụng ngôn ngữ
nói và tiếng động của hiện trường để chuyển tải thông tin. Ngoài ra, còn nhiều
công trình khoa học khác, như: luận án, luận văn, khóa luận tốt nghiệp, bài
báo khoa học, tham luận khoa học của các tác giả khác nhau ở trong nước
nghiên cứu về lĩnh vực phát thanh. Tuy nhiên, chưa có công trình chính thức
nào công bố kết quả nghiên cứu về đài phát thanh và truyền hình địa phương
ở Cộng hòa dân chủ nhân dân Lào.



6

giả đề xuất nhiều giải pháp và kiến nghị nhằm nâng cao hơn nữa các chương
trình truyền hình trực tiếp trên Đài truyền hình Quốc gia Lào.
- Luận văn Thạc sĩ truyền thông đại chúng, Học viện Báo chí và Tuyên
truyền (2010) của Khắt Thạ Nam Xẳng Xỉn Xay với đề tài “Quá trình hình
thành và phát triển của Thông tấn xã Lào”, chủ yếu đề cập đến lịch sử hình
thành và phát triển của Thông tấn xã Lào, trong đó nêu bật được những chặng
đường với những thành tựu nổi trội, những vấn đề đặt ra đối với việc phát
triển của Thông tấn xã Lào hiện nay.
Lĩnh vực phát thanh và truyền hình ở nước Cộng hoà Dân chủ Nhân
dân Lào đã có một bề dày lịch sử phát triển, tuy nhiên, từ trước đến nay chưa
có một công trình khoa học nào nghiên cứu một cách đầy đủ, hệ thống về lý
luận cũng như thực tiễn phát triển của lĩnh vực phát thanh và truyền hình, đặc
biệt là bàn luận về thực trạng và giải pháp nâng cao chất lượng hệ thống phát
thanh và truyền hình địa phương.
Hệ thống Đài phát thanh và truyền hình tỉnh SaLaVan đã hình thành và
phát triển hơn 10 năm qua, song đến nay vẫn chưa có công trình nào nghiên
cứu, đánh giá một cách hệ thống, khách quan và khoa học về thực trạng hoạt
động, những hạn chế bất cập trong quy hoạch phát triển, khả năng và phạm vi
phủ sóng truyền hình, năng lực sản xuất các chương trình địa phương, hiệu
quả, chất lượng công tác tuyên truyền trên sóng đài phát thanh và truyền hình
địa phương.
Có thể khẳng định rằng, đề tài: “Hệ thống Phát thanh và Truyền hình
tỉnh SaLaVan - thực trạng và giải pháp nâng cao chất lượng” là công trình
nghiên cứu đầu tiên về hệ thống phát thanh và truyền hình địa phương tại Lào.
3. Mục đích và nhiệm vụ nghiên cứu
3.1. Mục đích nghiên cứu
Luận văn này nhằm khái quát thực trạng hoạt động của hệ thống đài

Khảo sát Đài Phát thanh và Truyền hình tỉnh SaLaVan và các đài phát
thanh các huyện Không Xê Đôn, Ta Ộy và Sa Muổi, từ tháng 6 năm 2010 đến
tháng 6 năm 2011.


8

5. Cơ sở lý luận và phương pháp nghiên cứu
5.1. Cơ sở lý luận
Luận văn được thực hiện dựa trên nhận thức luận các vấn đề lý luận
của triết học Mác - Lênin, quan điểm và đường lối của Đảng và Nhà nước Lào
về báo chí Cách mạng Lào; các vấn đề lý luận về báo chí, thực tiễn hoạt động
báo chí truyền thông và các ngành khoa học khác nói chung, tại nước Cộng
hòa Dân chủ nhân dân Lào nói riêng.
5.2. Phương pháp nghiên cứu
Tác giả Luận văn đã sử dụng các phương pháp công cụ nghiên cứu
như:
- Phương pháp nghiên cứu tài liệu;
- Phương pháp khảo sát, phân tích, so sánh, tổng hợp, thống kê;
- Phương pháp phỏng vấn sâu;
- Phương pháp thảo luận nhóm;
- Phương pháp điều tra xã hội học (sử dụng bảng hỏi an két);
6. Đóng góp của đề tài
6.1. Về mặt lý luận
- Luận văn là tài liệu tham khảo cho những ai quan tâm nghiên cứu về lý
luận báo chí nói chung, báo phát thanh và truyền hình nói riêng; đặc biệt là về
phát triển hệ thống phát thanh và truyền hình địa phương.
6.2. Về mặt thực tiễn
- Luận văn là tài liệu tham khảo để tỉnh SaLaVan điều chỉnh và xây dựng
quy hoạch phát triển hệ thống Đài phát thanh và truyền hình phù hợp với một

thường, sóng phát thanh được chia thành hai loại AM và FM. AM (Amplitud
Modulation) là kỹ thuật điều biên được áp dụng trong phát thanh sóng dài,
sóng trung và sóng ngắn. FM (Frequency Modulation) là kỹ thuật điều tần áp
dụng trong phát thanh sóng cực ngắn [12, tr.104].
Các đài phát thanh phát sóng AM thường có công suất máy phát lớn và
tầm hoạt động xa hơn các đài phát sóng FM. Tuy nhiên, chất lượng sóng qua
loại phát thanh này bị ảnh hưởng bởi nhiễu tĩnh. Đài phát sóng FM phát sóng
thẳng hầu như không bị ảnh hưởng bởi nhiễu sóng, nên chất lượng tín hiệu rất
tốt. Vì thế, nó truyền các chương trình âm nhạc với chất lượng âm thanh nổi
tốt hơn nhiều so với các đài phát sóng AM. Các đài phát sóng FM có phạm vi
phủ sóng nhỏ, vì thế nó chỉ thích hợp với các trung tâm đô thị lớn, các khu
vực đông dân cư [12,tr.106].


11

1.1.2. Khái niệm truyền hình
Truyền hình là một phương tiện truyền thông đại chúng, chuyển tải
thông tin bằng hình ảnh động và âm thanh. Nguyên nghĩa của thuật ngữ vô
tuyến truyền hình (television) bắt nguồn từ hai “tele” có nghĩa là “ở xa” và
“vision” là “thấy được”, tức là “thấy được ở xa”. Thực chất, cội nguồn trực
tiếp của truyền hình là điện ảnh. Điện ảnh đã cung cấp cho truyền hình những
gợi ý đầu tiên về một phương thức truyền thông cũng như một kho tàng
những phương tiện biểu hiện phong phú, có sức thuyết phục mạnh mẽ, làm cơ
sở cho truyền hình có thể thích ứng nhanh chóng với những đặc trưng kỹ
thuật riêng của mình [28, tr.127].
Về kỹ thuật, truyền hình hoạt động theo nguyên lý cơ bản sau: hình ảnh
về sự vật được máy ghi hình (camera) biến đổi thành tín hiệu điện trong đó
mang thông tin về độ sáng tối, màu sắc. Đó là tín hiệu hình (tín hiệu vidio).
Sau khi được xử lý, khuyếch đại, tín hiệu hình được truyền đi trên sóng truyền

- Radio gợi lên cảm xúc;
- Radio làm công việc thông tin và giáo dục;
- Radio là âm nhạc.
Có thể thấy, ý kiến này đã đề cập đến những đặc điểm của phát thanh
(radio) với các khía cạnh khác nhau. Trong tương quan so sánh với những loại
hình báo chí khác, báo phát thanh có những đặc điểm cơ bản như:
- Toả sóng rộng khắp: Đó là sự quảng bá nhờ phủ sóng điện từ trên
phạm vi rộng lớn, với tốc độ tương đương tốc độ của ánh sáng (xếp xỉ
300.000km/s). Có thể nói phát thanh không có giới hạn về khoảng cách, vì thế
nó mang tính xã hội hoá rất cao. Thông tin được xã hội hoá cũng sẽ tạo ra
hành động mang tính xã hội hoá.
- Thông tin nhanh, tiếp nhận đồng thời: Thông tin được truyền qua
sóng điện từ và hệ thống truyền thanh có thể rút ngắn mọi khoảng cách ở


13

phạm vi toàn cầu. Trong một số trường hợp (như tường thuật trực tiếp, cầu
truyền thanh…), phát thanh có thể ngay lập tức thông báo cho công chúng
biết được sự kiện ở chính thời điểm mà nó được thông tin.
- Thông tin phụ thuộc vào quy luật thời gian: khi đọc báo độc giả có thể
chủ động xem những tác phẩm mà mình quan tâm ở bất cứ trang nào. Không
giống như vậy, thính giả phát thanh bị phụ thuộc hoàn toàn vào quy luật của
quá trình thông tin qua radio. Họ phải nghe chương trình một cách tuần tự từ
đầu đến cuối một cách hoàn toàn bị động. Đặc điểm này, trước đây đã từng
được các nhà nghiên cứu phát thanh gọi là “chỉ nghe một lần” (công chúng
chỉ được nghe mỗi thông tin phát ra một lần theo trình tự thời gian).
- Sống động, riêng tư, thân mật: Đặc điểm này thể hiện rõ nhất khi so
sánh giữa báo phát thanh với báo in. Đối với phát thanh công chúng, thính giả
được nghe thông tin qua giọng đọc. Nghĩa là thông tin được truyền đến với họ

hình:
Truyền hình chuyển tải thông tin bằng hình ảnh động và âm thanh. Nếu
so sánh với các loại hình truyền thông đại chúng khác, truyền hình sử
dụng tổng hợp tất cả các loại thông tin trong đó có báo, phát thanh,
phim ảnh… Hình ảnh chủ yếu và đặc trưng trong truyền hình là hình
ảnh động về hiện thực trực tiếp. Ngoài ra, truyền hình còn sử dụng các
loại hình ảnh tĩnh như ảnh tư liệu, mô hình, sơ đồ, biểu đồ, chữ in.
Bằng kỹ thuật dựng hình, người ta còn có thể dựng các hình ảnh động ở
một khuôn hình đặc biệt cần thiết nào đó biến thành một hình ảnh tĩnh
nhằm nhấn mạnh, khắc hoạ một đặc điểm, một ý nghĩa cụ thể.
Âm thanh trong truyền hình bao gồm: lời nói của con người, âm nhạc,
tiếng động và các âm thanh của hiện trường ghi hình như gió, mưa,
sấm, tiếng kêu của muôn thú, tiếng hót của chim chóc, tiếng xe chạy,
tiếng nổ của bom đạn, tiếng ồn ào của đám đông, v.v…Trong các
chương trình dạn dựng có hậu kỳ, người ta có thể tạo ra các âm thanh,


15

tiếng động nhân tạo để mang lại hiệu quả thể hiện cao hơn. Trên thực
tế, không phải lúc nào những tiếng động thực tế cũng phù hợp với yêu
cầu thể hiện trong các chương trình [10, tr.130].
Với hình ảnh động và âm thanh, truyền hình đạt tới độ tuyệt đối về
phạm vi công chúng xã hội. Bất cứ người nào thuộc hệ thống ngôn ngữ
gì có thể xem hiểu ít hay nhiều những gì thể hiện trên truyền hình miễn
là người đó không bị khiếm khuyết về trong một 2 giác quan là thị giác
và thính giác.
Hơn nữa, công chúng truyền hình thường là số đông nên quá trình xem
truyền hình cũng còn là quá trình trao đổi, phân tích để tái nhận thức
thông tin ở một chất lượng mới. Điều này tạo nên một tính chất đặc thù,

bộ các giác quan vào những gì diễn ra trên màn hình. Điều này, cản trở
các khả năng kết hợp tiếp nhận thông tin truyền hình với các hoạt động
sống khác của con người.
Sự cồng kềnh của thiết bị, phương tiện kỹ thuật ghi hình và chuyển
phát sóng hình không cho phép người ta tiếp cận nhanh những sự kiện
thời sự ở xa các thành phố trung tâm hay ở những nơi địa hình núi non
hiểm trở. Các chương trình lặp lại nhiều về nội dung về đề tài có thể
dẫn đến nhàm chán [33, tr.134].
Nhận diện được những ưu điểm và hạn chế nêu trên, những người làm
báo phát thanh và truyền hình sẽ phát huy được thế mạnh và khắc phục được
những hạn chế của loại hình, góp phần cải thiện chất lượng sản phẩm phát
thanh trong sự cạnh tranh với các loại hình báo chí và truyền thông mới.
1.3. Tác phẩm và sản phẩm báo chí phát thanh, truyền hình
1.3.1. Những vấn đề chung về tác phẩm và sản phẩm báo chí
Theo các tác giả trong cuốn “Cơ sở lý luận báo chí truyền thông ” (Nhà
xuất bản Đại học Quốc gia Hà Nội):


17

Trong tiến trình phát triển của lịch sử văn hoá nhân loại, báo chí là một
hiện tượng xã hội. Báo chí ra đời do nhu cầu thông tin - giao tiếp, giải
trí và nhận thức của con người. Mặc dầu ra đời chậm hơn so với các
hình thái ý thức xã hội khác, nhưng báo chí đã nhanh chóng trở thành
một trong những lĩnh vực xung kích bởi khả năng phản ánh hiện thực
của nó. Từ khi xuất hiện cho đến nay, báo chí luôn năng động trong
việc phản ánh hiện thức đa dạng, sinh động và luôn vận động phát triển.
Báo chí là một bộ phận không thể thiếu trong đời sống tinh thần của
mọi người, mọi dân tộc. Vì thế, báo chí luôn là một công cụ hoạt động
quan trọng của con người và các giai cấp trong cuộc đấu tranh vì sự

- Có giá trị sử dụng: tạo dư luận xã hội;
- Được đăng tải trên các phương tiện thông tin đại chúng;
- Được pháp luật bảo hộ;
- Là một bộ phận nhỏ nhất để cấu thành một sản phẩm báo chí.
Cũng theo tác giả Nguyễn Thị Thoa, tác phẩm báo chí có các vai trò
như: phát tán tin tức; định hướng nhận thức; thỏa mãn nhu cầu giải trí của con
người; tạo dư luận và phản biện xã hội; tạo lợi nhuận cho cơ quan báo chí; tạo
việc làm cho nhà báo.
Bàn về kỹ năng thể hiện tác phẩm báo chí, cũng theo tác giả Nguyễn
Thị Thoa, nguyên tắc làm tác phẩm báo chí là phải đặt câu hỏi như: Viết cái
gì? Viết về ai? Viết nhằm mục đích gì, cho loại công chúng nào? Nội dung tác
phẩm ấy là “ánh xạ” của chính sách, qui tắc xã hội nào?; Đưa vào bài ý kiến
của ai? Vì sao? Nhằm mục đích gì? Cách giải quyết một tình huống cụ thể là
gì? Tác phẩm ấy sẽ tạo phản ứng, dư luận gì trong xã hội? Đem lại cho công
chúng bài học gì? Ứng xử của cơ quan chức năng có liên quan đến bài báo?
Hiệu quả trước mắt và lâu dài của bài báo là gì? Nhà báo sẽ được “lợi” và
“hại” gì?...


19

Nhiều tác giả nghiên cứu khác như: Tạ Ngọc Tấn, Nguyễn Tiến Hài,
Nguyễn Đức Dũng, Nguyễn Văn Dững, Vũ Thúy Bình, Vũ Đình Hương, Lê
Thanh Xuân, Lê Thị Nhã, Trần Quang, Đinh Văn Hường, Nguyễn Thị Minh
Thái, Dương Xuân Sơn, Trần Bảo Khánh cũng đã công bố các công trình bàn
về tác phẩm báo chí (tác phẩm báo chí đại cương và các thể loại tác phẩm cụ
thể) và sản phẩm báo chí (đối với từng loại hình báo chí). Tuy nhiên, tất cả
các tác giả đều có những điểm chung khi bàn về sáng tạo tác phẩm và tổ chức
sản xuất sản phẩm báo chí ở các khía cạnh như: khái niệm, vai trò, đặc điểm,
yêu cầu và các kỹ năng thể hiện tác phẩm, quy trình sản xuất sản phẩm.

Sự sinh động kỳ diệu của âm nhạc, tiếng động, lời nói được truyền qua
làn sóng radio đã từng được thính giả đón nhận một cách nồng nhiệt…
[12, tr.75].
Là một loại hình truyền thông độc đáo, hấp dẫn, có khả năng tạo ra
được sức hút và thiện cảm đối với đông đảo công chúng, báo phát
thanh có tầm quan trọng rất lớn trong công tác tuyên truyền, cổ động,
nhất là trong các lĩnh vực nhạy cảm như y tế, giáo dục, dân số…[12,
tr.75].
Mặc dù là loại hình báo chí chỉ có phương tiện âm thanh để diễn đạt,
nhưng phương thức tác động bằng radio có nhiều ưu thế nhất là ở
những khả năng như “thông tin nhanh, phủ sóng rộng, tiếp nhận tiện lời
và có khả năng kích thích mạnh mẽ trí tưởng tượng của người nghe”
[12, tr.76].
Với truyền hình, cũng theo các tác giả Đức Dũng trong cuốn “Lý luận
báo phát thanh”, đó là “sản phẩm của giai đoạn khởi nguồn nền kỹ thuật điện
tử, phát thanh đã từng là loại hình báo chí độc tôn trong thời gian dài. Sự sinh
động kỳ diệu của âm nhạc, tiếng động, lời nói được truyền tải qua làn sóng
radio đã được thính giả đón nhận nồng nhiệt trong suốt gần một thế kỷ qua”
[04, tr.8].


21

Theo tác giả Trần Bảo Khánh, trong cuốn “Sản xuất chương trình
truyền hình”, trong một số tài liệu về truyền hình của một số nước phát triển,
người ta thường chia làm năm loại sản phẩm cơ bản:
+ Loại truyền hình (Lecture): Đây là loại sử dụng phát thanh viên hoặc
biên tập viên để trình bày một vấn đề. Ưu điểm của nó để sản xuất, được bấm
máy ngay tại trường quay, hoặc dàn cảnh một cách đơn giản, chi phí cho các
loại sản phẩm này là ít tốn kém nhất. Mặt trái của nó là thường gây cho người

hiệu và kết thúc bằng lời chào tạm biết nhằm đáp ứng yêu cầu tuyên
truyền của cơ quan báo phát thanh, đồng thời mang lại hiệu quả cao
nhất đối với người nghe.
Như vậy, với một cơ quan báo phát thanh, quá trình sản xuất bắt đầu
bằng việc sáng tạo các tác phẩm phát thanh. Một đài phát thanh thường
bao gồm 4 bộ phận chính: lãnh đạo quản lý; biên tập viên; phóng viên
và kỹ thuật viên, trong đó phóng viên là người trực tiếp sáng tạo những
tác phẩm báo phát thanh. Các sản phẩm báo chí này thể hiện bản lĩnh
chính trị, năng lực nghiệp vụ và trách nhiệm xã hội của nhà báo phát
thanh. Uy tín, ảnh hưởng của một đài phát thanh trước hết được quy
định bởi khả năng nắm bắt thực tiễn, phát hiện những vấn đề nổi cộm,
có ý nghĩa và phản ánh chúng một cách tức thời tới công chúng thính
giả, góp phần nâng cao nhận thức, mở rộng hiẻu biết và định hướng tư
tưởng cho công chúng.
Tuy nhiên, tác phẩm tin, bài không trực tiếp đến với thính giả. Bằng
cách lựa chọn chương trình phát thanh, các tác phẩm được sắp xếp, bố
trí hợp lý giúp thính giả tiếp nhận chương trình một cách đầy đủ, hệ
thống, có hiệu sâu [12, tr. 216].
Tác giả Trần Bảo Khánh, trong cuốn “Sản xuất chương trình truyền
hình” đã đưa ra luận điểm:


23

Chương trình truyền hình đề cấp đến các vấn đề của đời sống xã hội
không phải một cách ngẫu nhiên như vẫn diễn ra, mà nó thường truyền
tải các thông tin từ ngày nay qua ngày khác, nhằm phục vụ đối tượng
công chúng xác định. Nội dung của chương trình truyền hình trực tiếp
làm sâu sắc còn tư tưởng, các chủ đề dần dần tạo nên trong ý thức công
chúng thế giới quan hiên dại. Báo in, phát thanh, truyền hình có sự khác

hình
Trong hoạt động báo chí, nhà báo luôn giữ vai trò trung tâm, nhà báo là
cụ thể của mọi hoạt động báo chí, có ảnh hưởng to lớn và mang tính chất
quyết định đến chất lượng và hiệu quả của hoạt động báo chí. Trong khi đó,
trình độ chính trị và trình độ chuyên môn nghiệp vụ của nguồn nhân lực phục
vụ hệ thống phát thanh và truyền hình địa phương khá cao. Chính vì thế, trong
giai đoạn hiện nay, việc xây dựng đội ngũ những người làm báo phát thanh và
truyền hình cần phải đảm bảo các yêu cầu cơ bản sau:
- Nhà báo phải có lòng trung thành tuyệt đối với Đảng, với chế độ xã
hội chủ nghĩa, vì lợi ích của đất nước và nhân dân.
- Phải không ngừng nâng cao trình độ chuyên môn, nghiệp vụ, tin học
và ngoại ngữ. Hoạt động báo chí, nhất là ngành phát thanh và truyền hình một lĩnh vực hoạt động có tính đặc thù, là nơi hội tụ và ứng dụng những thành
tựu khoa học công nghệ hiện đại, đòi hỏi những người làm công tác phát
thanh và truyền hình phải có trình độ kiến thức cao, tư duy năng động sáng
tạo mới có thể vận hành, khai thác và làm chủ được các thiết bị máy móc hiện
đại. Phải có tầm hiểu biết rộng rãi, kinh nghiệm cuộc sống phong phú và kỹ
năng nghề nghiệp tốt.
- Mỗi nhà báo phải thường xuyên chăm lo đến việc bổ sung, mở rộng
kiến thức, học hỏi, bồi bổ thêm những điều cần thiết; không ngừng tích lũy
vốn sống phong phú và đa dạng; gần gũi với quần chúng nhân dân; tham khảo
ý kiến đóng góp của các chuyên gia, các nhà khoa học ở nhiều khu vực khác



Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status