3. Giải Đáp Cho Những Vấn Đề Bí Hiểm Của Đời Người - Pdf 64

Những Bí Ẩn Của Cuộc Đời Dịch Giả: Nguyễn Hữu Kiệt
Giải Đáp Cho Những Vấn Đề
Bí Hiểm Của Đời Người
Trong khoảng hai mươi năm làm việc chữa bịnh để cứu độ thế gian, ông
Cayce đã cứu chữa cho hằng mấy muôn nghìn bịnh nhân, và điều này càng xác
nhận sự thật về năng khiếu Thần Nhãn của ông.Với năng khiếu thần thông này,
ông Cayce nhìn thấu suốt tận trong ngũ tạng lục phủ của người bịnh, và những
bộ phận ẩn giấu trong cơ thể con người, mà trong trường hợp thông thường
người ta không nhìn thấy được. Trong nhiều năm sau, người ta mới bắt đầu nghĩ
rằng nếu Thần Nhãn có thể soi thấu vào cơ thể con ngươòi, thì chắc nó cũng có
thể chuyển hướng ra bên ngoài vũ trụ càn khôn để nhìn thấy những mối liên
quan giữa con người và vũ trụ, và tìm sự giải đáp cho những vấn đề bí hiểm của
đời người. Việc đó đã xảy ra trong trường hợp sau đây:
Ông Arthur Lammers, chủ nhân một nhà in lớn ở Dayton, tiểu bang Ohio, có
nghe một người cộng sự với ông nói chuyện về ông Cayce. Ông lấy làm thích
thú và tò mò đến nỗi ông bèn lên đường đi đến tận nơi để quan sát công việc của
ông Cayce ở Selma, tiểu bang Alabama, là nơi ông Cayce đang trú ngụ. Sau khi
đã quan sát những cuộc khán bịnh của ông Cayce trong nhiều ngày liên tiếp, ông
Lammers mới nhìn nhận sự thật về năng khiếu Thần Nhãn của ông này. Ông
Lammers là một người thông minh và có kiến thức rộng. Ông bèn nghĩ rằng nếu
một người có nhãn quang nhìn thấy những sự vật ẩn dấu đối với cặp mắt phàm,
thì người ấy chắc có thể làm sáng tỏ những vấn đề rộng lớn hơn về vũ trụ và
nhân sinh, chứ không phải chỉ nhìn thấy có sự hoạt động của lá gan hay bộ máy
tiêu hóa của người bịnh mà thôi đâu. Thí dụ như: Trong tất cả mọi nghành triết
học và tôn giáo, thì nghành nào gần nhất với Chân Lý? Mục đích của đời người
là gì? Thuyết cho rằng linh hồn con người vốn bất diệt có đúng hay không? Nếu
là đúng, sau khi chết, con người sẽ đi về đâu? Thần Nhãn của ông Cayce có thể
đem đến sự giải đáp cho những vấn đề ấy chăng?
Ông Cayce không hề biết một chút gì về những vấn đề ấy. Những vấn đề
trừu tượng về linh hồn và mục đích của cuộc đời, ... Không hề thoáng qua trong
ý của ông. Ông chỉ chấp nhận một cách âm thầm những giáo lý mà người ra

Thay vì làm thỏa mãn sự tò mò của ông Lammers, cuộc khán nghiệm đó lại
càng làm cho ông tọc mạch muốn biết thêm. Khi ông Cayce thức tỉnh, ông thấy
ông Lammmers đang bàn luận sôi nổi với cô nữ bí thơ Linden Shroyer về những
lời nói của ông vừa rồi. Ông Lammers tuyên bố rằng nếu người ta có thể chứng
minh thuyết Luân Hồi là có thật, thì điều đó sẽ làm đảo lộn và thay đổi tất cả
những quan niệm đã có từ trước về triết học, tôn giáo, và tâm lý học! Nếu ông
Cayce cứ tiếp tục thí nghiệm của ông sẽ có thể tiết lộ cho ta thấy rõ ràng luật
Luân Hồi hành động bằng cách nào. Thí dụ như những mối liên hệ giữa Luân
Hồi và khoa Chiêm Tinh là như thế nào? Hai điều trên đây sẽ giải thích bằng
cách nào về linh hồn, về định mệnh, và về đời sống con người?
Ông Lammers bèn khẩn khoản yêu cầu ông Cayce lấy làm lưỡng lự phân
vân, nhưng ông vẫn nhận lời tiếp tục những cuộc khán nghiệm. Những câu hỏi
của ông Lammers đưa ra đã được giải đáp một cách đứng đắn và với đầy đủ chi
tiết về những tiền kiếp của ông, cùng những vấn đề bí hiểm của đời người mà
ông bắt đầu khảo cứu tìm tòi. Theo những cuộc khán nghiệm đó, khoa Chiêm
Tinh có chứa đựng một phần nào sự thật. Thái Dương Hệ đưa đến cho linh hồn
đang tiến hóa một cơ hội học hỏi kinh nghiệm trong một chu kỳ nhất định. Con
người thâu thập kinh nghiệm ở cõi trần và trên những cõi vô hình khác, mà thuở
xưa người ta gọi bằng tên các cầu hành tinh làm trung tâm điểm cho những cõi
ấy. Tuy nhiên, khoa Chiêm Tinh mà người ta được biết và thực hành trong thời
buổi hiện tại, chỉ là gần đúng với sự thật mà thôi, chứ không phải là hoàn toàn
đúng, bởi vì có nhiều yếu tố ẩn tàng mà người đời chưa khám phá ra được một
cách đầy đủ trọn vẹn.
Những điều đó thật là lạ lùng đối với ông Cayce, nhưng sự tò mò khiến ông
cứ tiếp tục những cuộc khán nghiệm mà ông Lammers yêu cầu. Họ tự nghĩ rằng
những tài liệu mà họ muốn biết về những tiền kiếp sẽ được đầy đủ hơn nếu họ
đừng đòi hỏi lấy một "Lá số, " và nếu ông Cayce nhận một sự dẫn dụ thích nghi
hơn. Bởi đó người ta mới đề nghị rằng trong giấc thôi miên ông Cayce hãy đưa
ra một lối dẫn dụ thích nghi.Và đây là lối dẫn dụ mà ông Cayce đã đưa ra:
"Ông sẽ đứng trước mặt (tên của một người nào đó), sinh ngày ... Tại ... Ông

loại một cách vị tha, để cứu chuộc những tội lỗi trong quá khứ, là thói kiêu căng,
đắm mê vật chất và ưa thích điều sắc dục.
Ông Lammers nghĩ rằng những cuộc soi kiếp của ông Cayce có một tầm
quan trọng rất lớn, và bởi đó người ta cần thực hiện những cuộc sưu tầm rộng
lớn hơn về vấn đề này. Ông yêu cầu ông Cayce hãy đem gia quyến từ Selma về
ở Dayton và đề nghị chịu đài thọ mọi khoản tổn phí về sinh hoạt cho cả gia đình
ông, gồm cả bà Cayce, cùng hai người con trai và cô bí thư Gladys Davis, cô này
từ đó đã trở nên một người thân tín trong gia dình ông. Cả gia đình đều bằng
lòng chấp thuận. Khi họ được cho biết về những sự gì xảy ra, thì họ đều có sự
phản ứng giống như của ông Cayce: Lúc đầu họ còn ngạc nhiên và nghi ngại, kế
đó họ càng trở nên tò mò muốn biết sự thật và sau cùng họ đều lấy làm thích thú
cho đến say mê. Ông Cayce bèn soi kiếp cho mỗi người trong gia đình ông.
Trong mỗi trường hợp, tâm tính của mỗi người đều được diễn tả một cách công
khai và ông cho biết rằng mỗi thói hư tật xấu và mỗi đức tánh tốt đều có nguyên
nhân trong những tiền kiếp. Trong cuộc soi kiếp cho một người con trai ông, ông
nói: "Trong bốn tiền kiếp con là một nhà khảo cứu khoa học, con đã trở nên có
óc duy vật, ích kỷ và vụ lợi." Soi kiếp cho một người nên có óc duy vật, ích kỷ
và vụ lợi." Soi kiếp cho một người con khác ông nói: "Con có tánh rất nóng nảy;
thói xấu đó đã gây cho con nhiều điều bất lợi trong những tiền kiếp ở Ai Cập và
ở Anh Quốc. Kiếp nầy con nên tập lấy sự tự chủ và tánh kiên nhẫn."
Những sự diễn tả tánh tình đó đều hoàn toàn đúng đắn và chân thật, dầu cho
đương sự là những người thân thích hay những người xa lạ như ông Lammers,
cơ Linden Shroyer và những người bạn của ông Lammers, và điều đó càng làm
cho ông này thêm phần hứng khởi và tin tưởng.
Nhưng ông Cayce cảm thấy thắc mắc về những điều tiết lộ đó, đến nỗi ông
đâm ra nghi ngờ về ông và ông đã tự kiểm thảo lương tâm một cách ráo riết. Sau
cùng ông đi đến kết luận rằng ông có thể tin cậy nơi năng khiếu Thần Nhãn của
mình, bằng những cuộc khán bịnh và soi kiếp, ông đã làm một công việc phụng
sự chánh đáng và thiêng liêng chớ không phải là một điều tà vạy. Nhưng những
điều tiết lộ của ông lại là những điều quá mới lạ và dường như ... "Phản đạo,"

khi linh hồn đạt tới mức hoàn thiện. Linh hồn con người cũng ví như một anh tài
tử sân khấu đóng nhiều vai trò khác nhau và mặc những bộ y phục khác nhau từ
đêm này qua đêm khác. Hoặc cũng ví như ta mặc một cái áo bằng vải trong một
thời gian, và khi nó đã cũ, thì vứt bỏ để đổi lấy một cái áo khác. Nhiều bậc Hiền
Triết và các nhà thông thái, trí thức siêu việt của Âu Tây cũng đã chấp nhận
thuyết Luân Hồi và đã viết nhiều sách vở về vấn đề này, trong số đó có
Pythagore, Platon, Plotin, Giordanno Bruno, Goethe, Whitman, Emerson, và
Schopenhauer.
Ông Cayce bày tỏ ý kiến: "Những điều đó hẳn là đúng sự thật hiển nhiên rồi;
nhưng còn đạo Cơ Đốc thì sao? Nếu tôi chấp nhận thuyết Luân Hồi thì phải
chăng điều đó có nghĩa là tôi là phủ nhận đấng Christ thì rõ. Một luật gia trong
số những người Pharisiens đã đưa ra câu hỏi đó cho đấng Christ, và Ngài đáp
rằng: Ngươi hãy kính yêu Chúa ngươi một cách hết lòng và hết cả tâm hồn. Và
ngươi hay thương yêu kẻ đồng loại của ngươi cũng như ngươi vậy. Hai điều răn
đó là tất cả giáo luật và lời dạy của các nhà Tiên Tri." (Mathieu 22:35-40.)
Những lời dạy giản dị và sâu xa về tình bác ái đó có khác gì với lời dạy về sự
tiến hóa và thuyết Luân Hồi? Và nó có khác gì với những giáo lý của bất cứ tôn
giáo nào trên thế giới? Đức Phật đã dạy: "Ngươi đừng làm hại kẻ khác nếu ngươi
không muốn cho kẻ khác làm hại mình." Và những Thánh Kinh của Ấn Giáo
cũng dạy rằng: "Ngươi đừng làm điều gì cho người khác mà ngươi không muốn
người khác làm cho ngươi."
Ấn Giáo cũng như Phật Giáo, đều không thấy có cái sự khác biệt, dị đồng
giữa luật bác ái và luật tiến hóa tâm linh mà người ta gọi là Luân Hồi. Những tôn
giáo ấy chỉ nhấn mạnh ở luật Luân Hồi nhiều hơn mà thôi, chớ không cho rằng
hai luật ấy tương phản nhau. Nhưng ông Cayce vẫn chưa chịu thuyết phục. Năm
lên 10 tuổi, người ta đã cho ông đọc bộ Thánh Kinh (Bible) và ông rất lấy làm
say mê. Từ đó, ông nhất định đọc lại bộ sách ấy mỗi năm một lần, suốt đời ông.
Trong những năm ấy, ông không hề thấy một lần nào trong sách đó có chữ Luân
Hồi. Vậy thì tại sao bộ Thánh Kinh, và điều quan trọng hơn nữa, là đấng Christ
lại không hề nói đến vấn đề này?


Nhờ tải bản gốc
Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status