Chúng tơi xin chân thành cảm ơn Lãnh đạo trường,
Phòng ào tĐ ạo, q thầy cơ giáo của trường Chính trị
Bình Dương đã giúp đỡ chúng tơi trong q trình học tập
tại trường, đồng thời đã nhiệt tình giúp đỡ và tạo điều kiện
thuận lợi cho chúng tơi thực hiện đề tài này.
Đặc biệt, chúng tơi xin bày tỏ lòng biết ơn chân
thành và sâu sắc tới q Thầy, Cơ chủ nhiệm lớp, q thầy
cô giáo trong nhà trường đã tận tình giúp đỡ, hướng dẫn,
chuyển tải những kiến thức, kinh nghiệm q báu và
động viên chúng tơi thực hiện và hồn thành đề tài này.
Trong khoảng thời gian hạn hẹp, đề tài khơng tránh
khỏi những thiếu sót, những hạn chế về cả nội dung lẫn
hình thức. Chúng tơi rất mong nhận được những góp ý của
q thầy cơ giáo, các bạn đồng nghiệp đối với đề tài.
Xin trân trọng cảm ơn!
Thủ Dầu Một, ngày 8 tháng 3 n mă
2009.
Người thực hiện đề tài
Hồ Thị Kim Nhung
MỤC LỤC
Tiểu luận cuối khóa
Đề tài: "Xử lý tình huống vi phạm hành chính trong lĩnh vực hành nghề
mê tín dị đoan có ảnh hưởng, liên quan đến môi trường văn hoá, y tế trên địa bàn
Huyện Thuận An Tỉnh Bình Dương”.
A. MỞ ĐẦU:
Trong cuộc sống, khi gặp những khó khăn, phiền muộn nhưng chưa tìm ra
một lối thoát. Niềm hy vọng lúc này của nhiều người chính là sự tin tưởng vào một
thế lực siêu phàm nào đó để an ủi bản thân. Người ta gọi là sự tín ngưỡng. Vì vậy
có thể nói tín ngưỡng chính là niềm tin, sự tin tưỡng vào một đấng siêu nhiên nhất
định nào đó.
linh hoặc là những nhân vật kiệt xuất có nhiều công lao to lớn như những ông tổ
làng nghề hoặc anh hùng dân tộc có công "khai công lập quốc", chống giặc ngoại
xâm. Ngoài ra, người Việt còn thờ các dạng thần như thần bếp, thần thổ công…
Ở Việt Nam có mặt hầu hết các tôn giáo lớn với đông đảo tín đồ, chức sắc,
nhà tu hành của Phật giáo, Công giáo, Tin Lành, Hồi giáo hay một số tôn giáo bản
địa như Cao Đài, Hòa Hảo.
Tự do tín ngưỡng, tôn giáo là một quyền nhân thân cơ bản của công dân
cũng được đề cập trong Bộ luật Dân sự, được bảo vệ bằng pháp luật và được cụ thể
hoá trong các văn bản quy phạm pháp luật ngày càng ở mức độ cao hơn, hoàn
thiện hơn. Sau 5 năm thực hiện Nghị định số 26/1999/NĐ-CP, ngày 19/4/1999 về
các hoạt động tôn giáo đã được thay thế bằng Pháp lệnh tín ngưỡng, tôn giáo do
Ủy ban Thường vụ Quốc hội khoá XI thông qua ngày 18/6/2004 và Chủ tịch nước
ký Lệnh công bố ngày 29/6/2004.
Quyền tự do tín ngưỡng và tự do không tín ngưỡng của công dân Việt Nam
cũng được quy định trong Hiến pháp và được bảo đảm trên thực tế. Hiến pháp năm
1992 của Nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, điều 70 ghi rõ: " Công dân
có quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo, theo hoặc không theo một tôn giáo nào; các
tôn giáo đều bình đẳng trước pháp luật. Những nơi thờ tự của các tín ngưỡng, tôn
giáo được pháp luật bảo hộ. Không ai được xâm phạm tự do tín ngưỡng, tôn giáo
hoặc lợi dụng tín ngưỡng, tôn giáo để làm trái pháp luật và chính sách của Nhà
nước".
Quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của người dân được cụ thể hóa trong nhiều
văn bản pháp quy khác. Pháp lệnh Tín ngưỡng, Tôn giáo có hiệu lực từ
15/11/2004, đã thể chế hóa đường lối, chủ trương chính sách về tín ngưỡng, tôn
giáo của Nhà nước Việt Nam, bảo đảm cho công dân thực hiện quyền về tự do tín
ngưỡng, tôn giáo. Mọi công dân - không phân biệt có hoặc không có tín ngưỡng,
tôn giáo - đều bình đẳng trước pháp luật; có quyền theo hoặc không theo một tôn
giáo nào; được bày tỏ đức tin tôn giáo của mình; được thực hành các nghi thức thờ
cúng, cầu nguyện và tham gia các hình thức sinh hoạt phục vụ lễ nghi tôn giáo,
học tập giáo lý, đạo đức tôn giáo. Các tổ chức tôn giáo đều bình đẳng trước pháp
hội chung của toàn dân, lôi cuốn hàng vạn người tham gia.
Đồng thời chúng ta biết rằng ngày nay, khoa học ngày càng phát triển hướng
con người đến lối sống tiện nghi, văn minh, hiện đại. Bên cạnh những tư tưởng
tiến bộ về tôn giáo, tín ngưỡng, thì một bộ phận nhân dân vẫn còn mang tư tưởng
lạc hậu, mê tín dị đoan. Do nhận thức kém, nhiều bệnh nhân vẫn tin vào phép màu
của trò chữa bệnh đồng bóng, bằng bùa chú, lấy “vong” hay lên đồng.
Lợi dụng sự thiếu hiểu biết khoa học của một bộ phận người dân, một số
người đã thực hiện hành vi dụ dỗ trị bệnh bằng mê tín nhằm trục lợi bất chính.
Thời gian gần đây, nhiều người trên địa bàn một số phường, xã thuộc thị xã
Thủ Dầu Một đã trở thành nạn nhân của “thầy” cốt H. (tức bà Phạm Thị B.) thuộc
ấp Bình Phước A, xã Bình Chuẩn, huyện Thuận An. Hậu quả là “tiền mất tật
mang” và kèm theo nhiều hệ lụy khác!
Trước sự “báo động” các thực trạng hoạt động dịch vụ tín ngưỡng và mê tín
dị đoan luôn diễn biến phức tạp. Là một người làm công tác có liên quan đến nền
văn hóa, tôn giáo và tự do tín ngưỡng tôi quan tâm và chọn đề tài: “Xử lý tình
huống vi phạm hành chính trong lĩnh vực hành nghề mê tín dị đoan có ảnh
hưởng, liên quan đến môi trường văn hoá, y tế trên địa bàn Huyện Thuận An
Tỉnh Bình Dương” để làm đề tài cuối khóa “Lớp bồi dưỡng kiến thức quản lý nhà
nước ngạch chuyên viên khoá 32 năm 2009.
B. NỘI DUNG
I/- MÔ TẢ TÌNH HUỐNG:
Theo địa chỉ được cung cấp, chúng tôi tìm đến “tư dinh” thầy cốt H. Đó là
một ngôi nhà lớn được xây dựng khang trang trong một diện tích đất tương đối
rộng. Xung quanh, phía trước nhà có rất nhiều chum chậu trồng bonsai, hoa cảnh...
Một khoảng sân rộng dành để xe cho bệnh nhân. 16 giờ 30 phút một ngày cuối
tháng 12 năm 2008, chúng tôi tìm đến địa chỉ theo phản ánh của người dân. Bà B.
tiếp chúng tôi bằng ánh mắt đề phòng. Khi được biết qua giới thiệu từ một số bệnh
nhân “ruột”, chúng tôi tìm đến đây chữa bệnh, “thầy” bớt vẻ hoài nghi và bảo
chúng tôi ngồi chờ đến giờ làm việc. “Thầy” cho biết cô H. chỉ chữa bệnh vào ban
đêm, sau 19 giờ vì giờ này cô H. mới chịu “nhập”.
tuổi. Hàng ngày cô nhập vào mẹ và thực hiện nghĩa vụ khám, chữa bệnh cho mọi
người mà không đòi hỏi gì. Thực tế là nhiều bệnh nhân tự nguyện biếu tiền và
dâng lễ cúng... Chi phí cho mỗi lần cúng bái như vậy từ vài trăm ngàn đến một
triệu đồng. Thầy bảo đây là chi phí xăng xe vì phải đi xa.
Một thực tế dễ nhận thấy là phương pháp chữa bệnh của bà B. không chỉ
không có căn cứ khoa học mà còn rất nguy hiểm cho bệnh nhân. Mỗi bệnh nhân
đến đều được chữa trị bằng cách thức kỳ lạ (phun nước, uống nước bùa, lấy móc
câu, đinh...) từ chỗ đau của bệnh nhân. Đáng ngại nhất là bà B. thường dùng một
vật nhọn (không rõ là thứ gì) chích lấy máu tại chỗ đau của bệnh nhân cho vào một
mớ giấy nhàu nát (bà gọi là bùa). Ai bảo đảm rằng vật nhọn này đã được bà xử lý
tiệt trùng hay thay mới đối với từng bệnh nhân? Sẽ ra sao nếu những bệnh nhân
mắc phải những căn bệnh truyền nhiễm? Bà B. tự nhận mình không biết chữ vậy
hiểu biết của bà về việc lây truyền các căn bệnh truyền nhiễm tới đâu? Hầu hết các
bệnh nhân đã không chú ý tới điều này. Thêm vào đó, các thứ nước, thuốc mà bà
B. chỉ định cho bệnh nhân uống có được kiểm nghiệm và được phép lưu hành.
Trong quá trình hoạt động mê tín dị đoan của bà B thường xãy ra tình trạng
mất an ninh trật tự, gây nhiều bức xúc cho người dân xung quanh. Ngày
15/5/2008.. thuộc ấp Bình Phước A, xã Bình Chuẩn, huyện Thuận An có đơn
khiếu nại phản ảnh về những biểu hiện thiếu lành mạnh tại cơ sở này như: hoạt
động mê tín dị đoan, bói toán đồng cốt; tụ tập đông người, làm mất an ninh trật tự