Mực Tím Số 238 www.MucTimVN.com
- 1 -
MẤT CẮP
TRƯƠNG ÐÌNH DA VĨNH
(Khánh Hòa)
Me Nghịch bới tung hộc tủ lên, đồ đạc lổn ngổn, sau khi kệ sách của hắn giống như một bãi
chiến trường. Hắn ngồi trên giường phát cáu, muốn khóc lên được, nhưng hắn vẫn đủ bình tĩnh nghĩ đến
câu nói của Chúa “Cứ tìm thì sẽ gặp”.
Hắn vẫn chẳng thấy gì ngoài nỗi tức tối trong khắp cơ thể hắn. Kỳ lạ, hắn vẫn còn nhớ như in
ngay sau buổi trao giải ấy, hắn sợ mình vô ý đánh rơi hay một gã me nào đó tham lam tức điên lên vì
mình không đoạt giải sẽ nhảy lên cướp mất nên hắn vội đút ngay vô túi quần. Về nhà, hắn cất thật kỹ,
dưới hàng mấy chục bộ quần áo thậm chí chẳng ai biết chỗ hắn cất là đâu kể cả người trong nhà, vậy mà
giờ đây nó đả không cánh mà bay. Hộc tủ thì không có lỗ thủng, không lẽ mối ăn vàng? Vô lý. Bị chuột
tha? Cũng không thích hợp. Vậy là bị mất cắp, chỉ có kẻ cắp mới đám mở tủ lấy mà thôi, nhưng chắc
chắn không phải người ngoài lấy mà chỉ trong nội bộ của hắn – Vòm Me Xanh! Hắn thả phệt người xuống
ghế, ráng nhớ lại những vị khách trong Vòm đã đặt chân đến nhà hắn ngay sau ngày phát giải
Trái me
vàng.
Ðối tương đầu tiên hắn nghỉ đến là những kẻ tham lam. Không, nói tham lam có vẻ hơi quá
đáng, tham ăn mới đúng, vì trong Vòm có quá nhiều kẻ tham ăn mà từ tham ăn bước đến tham lam chỉ
cách một gang tay con nít. Bất giác hắn giật mình vì suy cho cùng hắn cũng tham ăn một cây. Bằng
chứng ư? Kỳ ở Suối Tre đó, mới thấy bà gánh mẹt cóc, ổi đi từ đằng xa thì cả nhóm, và chính hắn là
người đầu tiên, bỏ cả giấy viết chạy lại thật nhanh. Hai tên đầu tiên bị hắn tình nghi có nhúng tay vào vụ
an cắp “trái me vàng” là me bốn mắt nổi tiếng đứng đắn đầy hình sự - me Dốt, và một me nữ nặng ký
trong vòm chẳng ai khác đó là me Ðịa bút trưởng. Thời gian gần đây, hai me này thường xuyên đột ngột
đến nhà hắn và tỏ ra thân mật một cách đáng ngờ. “Chắc chắn là cả hai đã dùng trò “thân mật kế” để
lấy cắp trái me vàng”. Hắn nghĩ vậy. Và sự khẳng định của hắn càng dâng cao khi hắn nhớ lại nét mặt
của Dốt và Ðịa vào buổi sáng trao giải ấy. Mỗi người vẻ tức điên lên nuối tiếc nhìn trái me vì cả hai đều
bị loại ra khỏi cuộc thi, lý do cả hai đều là ban giám khảo. Hàng loạt các me khác cũng bị hắn chỉ mặt
NGUYỄN PHẠM ÐÌNH THẢO
Chở Lại Vùng mến yêu.
Tuổi thơ tôi gấn bó với thị trấn này. Như bao miền đất khác nó cũng có một cái tên. Song, tôi
vẫn thích gọi nó là “thị trấn hoa quê”. Thị trấn nhỏ như một chiếc lá sen. Dăm bước chân đã ra khỏi
những con phố già ẩn mình sau tàng cây xanh mát. Bao quanh thị trấn là đồng lúa mênh mông đủ làm
mỏi những cánh cò. Con sông nhỏ chia thị trấn làm đôi. Bên này nhộn nhịp cùng ghe, xuồng. Ở bến chợ
có chiếc cầu tàu với nhiều bậc thang, tiện dụng khi nước triều lên xuống. Ðây chính là nơi “tập kết” các
loại nông sản trước khi chuyển đi các vùng. Dẫu sớm, dẫu khuya những chiếc xe hàng dường như không
lúc nghỉ ngơi.
Không nhộn nhịp như bên này chợ, những con phố bên kia sông rất êm đềm. Mỗi nhà cách nhau
bởi những hàng dâm bụt, dậu bìm bìm bông tím. Nó tạo nên nét đặc trưng cho chốn này. Thiên nhiên và
con người gắn bó mật thiết với nhau, hòa quyện trong nhau. Dọc theo bến sông là những hàng sao chót
vót. Ðến mùa, những cái “chong chóng sao” xoay tít trong gió tưởng chừng không bao giờ ngớt. Lủ trẻ
chúng tôi rất mê những tổ chim dòng dọc trên những ngọn sao già. Nhưng đế lấy được chúng không
phài là dễ.
Ngôi nhà cỏ
xinh xinh ấy luôn ở tít ngọn cây. Thiên nhiên quá là tinh tường trong việc giữ gìn
và bào tồn muôn loài.
Cho đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ “nền văn minh phố huyện” ngày ấy. Thỉnh thoảng đội chiếu
phim lưu động mới về phục vụ huyện nhà một lần. Từ lúc năm giờ chiều lũ trẻ chúng tôi đã rộn ràng ở
khu văn hóa
. Những đứa cẩn thận còn mang theo chiếu để ngồi. Ðiểm chiếu phim là bãi đất trống, người
ta căng tấm vài trắng làm “màn hình”. Những
Hoàng tử bên kia bờ biển khơi, Cô gái trên cây chổi...
một
thời làm say lòng bọn trẻ chúng tôi. Ngày ấy phim ảnh quả là hiếm hoi. Thị trấn vẩn chưa biết thế nào là
đèn điện. Nhà khá giả lắm mới có được chiếc ắc-quy thắp sáng. Cũng vì vậy mà số lượng truyền hình
đếm trên đầu ngón tay. Những tối thứ bảy Ðài truyền hình Cần Thơ có cải lương mọi người tập trung đến
sân nhà hàng xóm đế xem. Lũ con gái xóm tôi hay mủi lòng với những cảnh “trái ngang” trong tuồng
hát. Ðây cũng là “đề tài” hấp dẫn bọn tóc ngắn. Những đứa tếu lâm không bỏ lỡ cơ hộI thêu dệt them
việc để một giờ có mặt ở sân bóng.
Hôm nay là trận đấu rất quan trọng. Bởi vì lớp nào thắng sẽ vào vòng chung kết toàn trường, sẽ
được giải nhất khối và chung kết là nắm chắc, không hạng nhất thì cũng hạng nhì, hạng ba, bởi vì chỉ có
3 khối tranh giải. Ðã lắm.
Môt quan trọng nữa là lớp tôi sẽ đá với 11A2. Lớp này có thằng Tiền vốn là bạn thân của lớp
trưởng từ hồi lớp chín. Tụi 11A2 sợ thằng Tiền “bán độ”, còn lớp trưởng lớp tôi bị hăm he “Mày phải
hoàn toàn chịu trách nhiệm nếu lớp thua”.
Một trận đấu hứa hẹn nhiều kịch tính biết bao. Năm ngoái, lớp tôi được hạng nhì khối mười. Năm
nay đã hạ quyết tâm từ ngày khai trường. Tiền quỹ tháng đầu tiên để mua trái banh. Tha hồ đá đạp. Hư,
mua cái khác. Cái gì thi đua thì phải thúc hối, kềm kẹp, chứ còn đá banh thì khỏi. Chuông hết tiết 5 vừa
reng là đã í ới dặn nhau hai giờ chiều nay... Hăng đến nỗi chủ nhiệm phải đe dọa “Ðể ảnh hưởng học
tập, sẽ mời phụ huynh”. Hỡi ai đã từng bị mời phụ huynh?
Ðó là nước mắt học trò,
là
đoạn trường tân
thanh,
là
kinh dị!
Chủ nhiệm lạnh lùng. Mẹ cha âu sầu, mắng mỏ và đôi khi bị đòn.
Có thằng con trai nào không mê đá banh? Nhà trường mỗi năm tổ chức một lần, loại bóng đá
mini. Sân nhỏ xíu, mỗi đội chín đứa, mỗi hiệp 30 phút. Ðó là dịp thi thố khả năng chạy hoài không biệt
mỏi, té không thấy đau. An toàn biết bao so với đá dưới lòng đường mỗi lúc tắm trời mưa (có điều, hễ
chửi thề thì bị phạt thẻ đỏ và phạt tiền). Ðó cũng là dịp cũng cố tình cảm trong lớp. Bên nữ kéo nhau đi
đủ mặt, vỗ tay tràn lan bất kể thắng thua. Bên nữ lo nước uống, đồ ăn. Bên nữ - dưới sự chỉ đạo củ Phi
ù – đem tới sân bóng nước Oxy già sôi xèo xèo cho các vết trầy cùi tay, đầu gối. Lúc đó mọi hiềm khích
to hay nhỏ đều bị
chôn chặt tận đáy lòng.
Chỉ còn lớp mình, tụi mình, bên mình. Cười tập thể, tức giận
cũng tập thể. Lo lắng từng chi tiết nhỏ nhặt. Thí du, Hùng lấy dây cột chắc mắt kính của Hưng vòng ra
phía sau đầu như đeo mặt nạ “cho nó khỏi rớt bể”.
Một buổi trưa, lớp trưởng Thục Nhi đến nhà Hưng. Sau đó Hưng qua nhà Kim Trọng. Nghe xong
chuyện, chàng thủ môn ốm nhách cao một mét báy mươi ba, nhăn nhó, giãy nảy toàn thân.
- Thôi, tao không chịu. Thế nào tụi nó cũng cho tao một trái nữa, bể bao tử. Hết chỗ đựng cơm.
Doanh ngoác cái miệng rộng.
- Ðá tiếp hả? Ðúng rồi. Thù này quyết trả.
Hùng hậu cần rất kinh tế:
-Ðá cũng được. Nhưng báo trước, nước nôi không chi đẹp nữa. Ðóng nhiều tiền quá rồi.
Phi Chữ thập đỏ cười cười:
- Không sao. Bông gòn bửa hổm còn dư cả đống.
Còn Hiền, Ðức, Phong, Bảo Châu, Minh Tuấn, Tuấn già, Hưng đã lần lượt đi hỏi ý kiến. Lấy đa số
và quyền đội trưởng quyết định. Kêu tụi nó đá lại. Dĩ nhiên không có sự ăn gian. Hãy fair play, mới gọi là
thể thao được.
Nhưng trước khi quyết định thành hiện thực, phải trình qua cô chủ nhiệm lớp. Hùng cẩn thận
nhắc người đội trưởng đang sùng sục nôn nóng đá lại trận khác với 11A2 để “khắng định thực lực hai
bên”.
Sau kết quả xoay ngược 1 – 0, trong đội bóng, một số hài lòng “Xử vậy là đúng”, một số băn
khoăn (mà hăng nhât là Hưng). Thật sự là mình thua, thua rõ ràng. bây giờ xử thắng thấy hèn hèn sao
ấy. Tụi bên nó chạy dữ lắm, mạnh như trâu. Thằng nào cũng đen thui, chân cẳng thì bắp nào ra bắp đó,
nổi cuồn cuộn. Nếu đá lại chắc là thua tiếp.
Mặc kệ. Giờ ra chơi lớn, Hưng chạy tìm cô chủ nhiệm.
Trầy trò đứng ngoài hành lang, nhìn xuống sân đang nhộn nhịp thi đá cầu.
Hưng nói, cố gắng nói gọn, rõ, đủ ý.
-Thưa cô. Bạn của Thục Nhi là thằng Tiền ở bên đội bóng A2 bữa đấu với lớp mình. Nó có thằng
anh sinh đôi giống y chang. Anh nó ở đội bóng của Phòng Thể dục thể thao quận. Tụi nó đổi chỗ cho
nhau. Chính thằng Tiến anh thằng Tiền đã đá thắng lớp mình một trái. Lớp nó đứa nào cũng biết, còn lớp
mình chỉ có Thục Nhi. Nó giận thằng Tiền. Rồi nó đi kể cho thầy Long nghe. Lớp mình mới được cho
thắng lớp A2. Nhưng tụi em tính... không nhận kết quả thi đó. Tụi em muốn đấu lại trận đấu có thằng
Tiền, chứ không phải thằng anh của nó.
Cô chủ nhiệm nhìn Hưng chăm chăm.
-Tụi em hay chỉ mình em? Em có suy nghĩ và quyết định như vậy là rất đúng, rất tốt. Cô rấ tán