Tiểu Lý phi đao Nguyên tác : Cổ Long
Typed by Convert to PDF by Minh Chinh http//www.vietkiem.com
1
Hồi thứ nhất
Cái túi giết ngời
Gió lạnh nh từng ngọn dao chém xuống. Vạn vật y hệt những con cá nằm trên
thớt tuyết, chết lạnh cứng đơ.
Ngàn dặm tuyết rơi, bầu trời nh một biển muối mênh mông trắng xóa.
Tuyết cứ tiếp tục rơi, gió lạnh không ngừng.
Một cỗ xe ngựa vợt đờng từ phơng bắc, bánh xe nghiến lên băng giá rào rào
bắn văng từng loạt hoa tuyết rơi lỗ chỗ kín cả vệ đờng.
Tiếng xe khua, tiếng vó ngựa dù dập dồn, nhng vẫn không lay động đợc khung
cảnh rịch mịch tiêu sơ. Khung cảnh cũng đã trùm khăn xô tang tóc.
Lý tầm Hoan hắt hơi mấy liền mấy cái, hắn ngay chân và khẽ vặn mình.
Ngồi trong xe, phủ rèm da báo tuy ấm áp dễ chịu, nhng cuộc đời ngang trái
dờng nh cứ đẩy con ngời vào cái cảnh mà chính lòng họ không muốn bao giờ.
Lý tầm Hoan chép miệng thở dài:
- Con ngời sinh ra là đã đắm mình vào mâu thuẫn, bất cứ một ai cho dù không
muốn cũng chẳng biết phải làm sao!
Hắn cúi xuống góc thùng xe, lôi ra bầu rợu, mở nút, nheo mắt nhìn vào và vơn
cổ nốc cạnh một hơi.
Giọt rợu cuối cùng chạy vào cổ, Lý tầm Hoan cúi đầu ho sặc sụa, tiếng ho kêu
dài làm hắn phải gập mình.
Tiếng ho sù sụ không ngừng làm cho da mặt trắng xanh vì khí trời lạnh lẽo đã
phải đỏ dần.
Hắn ho nổi cả gân cổ, ho nh một chứng bệnh kinh niên.
Lý tầm Hoan chong bình rợu lên để xem còn giọt nào trong đó nữa không và
rút ra một con dao mỏng nh lá lúa, dùng mũi khắc lên bầu rợu.
Nh một nhà điều khắc chuyên môn, mũi dao thoăn thoắt uốn quanh một cách
thành thục và chỉ thoáng qua làn nét điêu khắc đã lộ lên một hình dáng ngời đàn bà,
ngời đàn bà không những đẹp mà nét khắc còn làm nổi bật lên vẻ thuỳ mị đoan
- Trời sắp tối rồi, mà đờng hãy còn xa, thiếu gia hãy lên xe cho sớm.
Lý tầm Hoan chậm chạp quay mình lại đến bây giờ hắn mới phát giác một hàng
dấu chân sát bên xe, dấu chân này cũng cùng chiều với vết xe của hắn.
Giữa con đờng trống vắng mênh mông, hàng dấu chân đơn độc nh dấu bèo trôi
trên mặt bể.
Dấu chân rất sâu, chứng tỏ con ngời đó đã trải qua một quãng đờng xa lắm.
Đôi chân đã sức cùng lực kiệt, nhng kẻ ấy vẫn không chịu dừng bớc.
Lý tầm Hoan khẽ thở dài:
- Trong giờ cuối của ngày, giữa khi trời lạnh lẽo , một con ngời cô độc vợt
đờng trờng hoang vắng, ta nghĩ kẻ ấy là một ngời cô độc đáng thơng.
Gã râu ria đánh xe không nói gì, nhng tia mắt gã đã nói lên điều suy nghĩ:
- Thiếu gia không phải là ngời hiu quạnh đáng thơng sao? Tại sao lại cứ phải
nghĩ đến ngời khác mà quên mất thân phận mình?
Cỗ xe lại chuyển mình, bánh xe lại nghiến trên mặt tuyết đóng băng nghe rào
rào.
Lý tầm Hoan lại tiếp tục khắc. Nhiều khúc tòng già rắn chắc ngổn ngang trên
thành xe, không biết hắn đã khắc biết bao nhiêu và còn bao nhiêu cha khắc. Chỉ thấy
đợc rằng mũi dao cứ đi theo chiều quen thuộc của bàn tay tinh luyện, trớc sau hắn
chỉ khắc một mẫu giống nhau: hình ngời đàn bà đẹp.
Tiểu Lý phi đao Nguyên tác : Cổ Long
Typed by Convert to PDF by Minh Chinh http//www.vietkiem.com
3
Đờng càng đi càng hun hút, tuyết đông trên đầu cây, tuyết phủ trên mặt đất
trắng xoá một màu. Trong khung cảnh tịch mịch hoang vu, chợt nghe có tiếng chân
bớc.
Tất nhiên, tiếng ngời bớc đi không phải là tiếng khua động lớn, nhng đối với
thính giác tinh nhậy, với sự cố ý đợi chờ, tiếng bớc chân đủ khẽ, Lý tầm Hoan vẫn
nghe rõ mồn một.
Hắn xô vẹt rèm cửa bằng da beo để nhìn ra phía trớc.
Một bóng ngời hiện rõ, một bóng đen trên nền tuyết trắng mênh mông.
Typed by Convert to PDF by Minh Chinh http//www.vietkiem.com
4
- à, nh thế là không điếc. Mời lên xe, mời lên uống một chén rợu cho ấm
bụng, một chén rợu, dù đối với một ngời nào cũng chẳng có hại chi mà.
Gã thiếu niên đáp cộc lốc:
- Ta không thể uống!
Những đờng nhăn ở chuôi mắt Lý tầm Hoan vẫn gợn lên nét cời:
- Ta mời uống không phải trả tiền mà.
Gã thiếu niên vẫn cộc cằn khó thơng:
- Không phải vật của ta, ta không giữ, không phải rợu của ta, ta không uống. Ta
nói thế cũng khá rõ chứ?
Lý tầm Hoan gật đầu:
- Rõ, khá rõ!
Gã thiếu niên nói tiếp:
- Tốt, vậy thì cứ đi đi.
Lặng thinh một lúc, Lý tầm Hoan chợt cời:
- Tốt, ta đi, nhng đến lúc rợu của túc hạ mua thì túc hạ có mời ta một chén
không?
Gã thiếu niên nhìn lên:
- Tự nhiên.
Lý tầm Hoan cời vẫy tay:
- Vậy xin tạm biệt.
Cỗ xe lại bắt đầu lăn bánh. Bóng gã thiếu niên dần dần mất hút ở phía sau.
Lý tầm Hoan nói với gã đãnh xe:
- Ngơi thấy gã thiếu niên ấy có lạ không? Riêng ta nghĩ, hắn nhất định không
phải con ngời lịch lãm tầm thờng, khong ngờ lời lẽ của hắn hết sức là trung thực,
trung thực đến ngây thơ.
Gã đánh xe điềm nhiên:
- Hắn cũng chỉ là cậu bé có tánh quật cờng nh bao cậu bé quật cờng khác, có
thế thôi.
không ngớt. Hầu hết là ngời lực lỡng, áo choàng da thú, họ là những khách giang
hồ xuôi ngợc, họ là những nhân viên tiêu cục tải hàng.
Hầu hết những kẻ đặt chân đến đây, đặt chân đến một vùng biên giới xa xôi,
hình nh khung cảnh đã gợi cho họ một nếp sống ngang tàng, cho nên ngời nào cũng
nốc rợu nh uống nớc và nhiều kẻ ngực áo lại phanh ra, nh muốn chứng tỏ với
ngời khác rằng ta đây là kẻ màn trời chiếu đất, cha từng sợ lạnh là gì.
Lúc thầy trò Lý tầm Hoan đến đó thì phòng ăn khách điếm không còn phòng nào
trống cả. Họ lý phải chật vật lắm mới vào đợc chiếc bàn trong kẹt, một chiếc bàn tồi
tàn để những đĩa ớt thừa và những chai dầu lung tung. Có lẽ vì vậy mà nó còn bỏ
trống, ai cũng chê. Lý tầm Hoan ngồi xuống nhìn ra ngoài, những cỗ xe tải hàng
trống lổng giăng giăng, mỗi nóc xe đều có cắm một cây cờ thêu hình một chiếc đầu,
không biết đầu hổ hay s tử.
Lý tầm Hoan gọi rợu, hắn uống chậm rãi hết chén này sang chén nọ và cứ cạn
một ngụm là lại cong mình ho sặc sụa.
Gã đánh xe râu quai nón đi vào, tiến đến cạnh chủ khẽ tha:
- Một cái phòng góc phía nam trên gác đã sửa soạn sạch sẽ, bao giờ mệt xin
thiếu gia lên đó nghỉ.