Tiểu Lý phi đao Nguyên tác : Cổ Long
Typed by [email protected] Convert to PDF by Minh Chinh http//www.vietkiem.com
45
Hồi thứ t
Sắc đẹp loạn lòng ngời
Câu nói của Lý Tầm Hoan làm cho Tôn Đạt bật cời:
- Ngơi thì biết cái quái gì? Nếu ta đặt đợc Mai Hoa Đạo vào tử địa, thì chẳng
những sẽ đợc nở mặt nở mày mà lợi ích sẽ không sao kể xiết.
Lý Tầm Hoan nói:
- Những việc lợi ấy lớn lắm sao?
Tôn Đạt nói:
- Ba mơi năm trớc, sau khi Mai Hoa Đạo bặt tích giang hồ, ai ai cũng tởng
hắn đã chết, không dè nửa năm trớc đây hắn lại xuất hiện và chỉ trong vòng bảy tám
tháng, hắn đã gây ra bẩy tám mơi vụ án, luôn cả con gái của chởng môn phái Hoa
Sơn cũng bị hắn hãm hại.
Lý Tầm Hoan thở dài:
- Nếu tính đúng thì con ngời ấy nay đã trên dới bẩy mơi tuổi rồi mà còn làm
chuyện tác tệ nh thế sao.
Tôn Đạt nói:
- Từ ngày hắn xuất hiện đến nay, trong giang hồ ai có tài sản, ai có con em đẹp
đẽ cũng ăn ở không yên.
Ngừng một giây, Tôn Đạt nói tiếp:
- Vì thế cho nên đã có hơn chín mơi nhà đã âm thầm mật ớc với nhau, bất cứ
ai giết đợc Mai Hoa Đạo , thì họ sẽ truất ra mỗi nhà một phần tài sản để tặng cho
ngời ấy, tự nhiên là cộng lại sẽ thành một con số lớn không thể tởng.
Lý Tầm Hoan hỏi:
- Đó là một sự bí mật mà không còn bí mật nữa phải không?
Tôn Đạt gật đầu:
- Ngoài việc ấy ra, một ngời đẹp đợc giang hồ công nhận là Đệ nhất mỹ nhân
đã tuyên bố rằng bất luận già trẻ tăng tục ai trừ đợc Mai Hoa Đạo thì ngời ấy sẽ
nguyện nâng khăn sửa áo.
đầu heo chết.
Nhìn thẳng vào đôi mắt cực đẹp ấy, Lý Tầm Hoan mỉm cời:
- Làm trò ma thuật trong khi đánh bạc với một con quỷ chuyên đánh bạc, trong
chén rợu của quỷ rợu mà bỏ thuốc độc vào, trớc mặt vợ mà khen ngời khác
đẹp...bất luận kẻ nào làm ba chuyện ấy đều phải hối hận về sau.
Ngời áo xanh lạnh lùng:
- Chỉ tiếc khi họ hối hận thì không còn kịp nữa!
Tôn Đạt sửng sốt nhìn hai ngời rồi vụt chạy lại cầm bầu rợu lúc nãy đa lên
mũi gửi.
Lý Tầm Hoan mỉm cời:
- Không cần phải xem lại, quả thật rợu ấy có độc chất.
Tôn Đạt trố mắt:
- Thế.. thế sao...
Tiểu Lý phi đao Nguyên tác : Cổ Long
Typed by [email protected] Convert to PDF by Minh Chinh http//www.vietkiem.com
47
Lý Tầm Hoan nói:
- Trong bầu rợu có độc hay không, ngời khác có thể không biết chứ đối với ta
vốn là con ma rợu, chỉ cần nghe hơi không cũng đã biết rồi.
Họ Lý mỉm cời nói tiếp:
- Đó cũng là chỗ hay của kẻ nghiện rợu.Ngời không biết uống rợu không làm
sao biết đựoc.
Tôn Đạt vẫn cha tin:
- Nhng ngơi... ngơi đã uống?
Lý Tầm Hoan cời:
- Chỉ cần cho ngời ta uống, thấy uống là mừng, quá mừng nên không thấy rằng
trong khi ho sặc sụa, bao nhiêu độc tửu ta đã phun ra tất rồi.
Tôn Đạt run rẩy làm bầu rợu trên tay rơi xuống gạch nghe cái cộp.
Ngời áo xanh gật gù:
- Xem chừng bây giờ thì hắn hối hận rồi đấy. Chỉ tiếc là quá muộn.
tôi đựoc chết sớm hơn...
Lý Tầm Hoan ngồi yên không động đậy, đôi mắt nhìn sững vào đôi tay của
ngời áo xanh, nhng chân vẫn nhẹ khều phân nửa ngọn Luyện Tử Thơng của Hồng
hán Dân khi nãy lại phía Tôn Đạt.
Tôn Đạt cố gắng nhặt lấy ngọn thơng, run giọng:
- Đa tạ... đa tạ Lý thám hoa...Tôi chết cũng không dám quên ơn.
Hắn gom hết tàn lực trở mũi thơng đâm ngợc vào yết hầu mình, máu bật trào ra,
dòng máu bầm đen nh nớc dơ từ cống rãnh.
Lý Tầm Hoan nhắm mắt lại thở dài:
- Võ lâm thất độc, độc nhất là Thanh Ma Thủ. Lời nói ấy quả không ngoa.
Ngời áo xanh dòm xuống tay mình và lại cũng thở dài:
- Ai cũng nói ngời bị Thanh Ma Thủ thì sống còn khổ hơn chết, càng chết sớm
đợc chết từng nào càng tốt từng ấy, cũng quả là lời nói không ngoa!
Tia mắt của Lý Tầm Hoan liếc ngay vào mặt ngời áo xanh và gằn giọng:
- Nhng các hạ vẫn không phải là Thanh Ma Y Khốc!
Ngời áo xanh hỏi:
- Tại sao ngơi biết ta không phải là Thanh Ma Y Khốc? Ngơi biết mặt hắn thật
à?
Lý Tầm Hoan mỉm cời không nói.
Môi ngời áo xanh động đậy nh cời mà vẫn không cời:
- Ta thật không muốn mạo danh hắn làm chi nhng chỉ vì...
Lý Tầm Hoan chặn ngang giọng hắn, nói:
- Y Khốc không có đệ tử!
Ngời áo xanh nói:
- Ai bảo ta là đệ tử của hắn? Hắn làm đệ tử của ta còn cha xứng đáng nữa là!
Lý Tầm Hoan nhớng mắt:
- Thế à?
Ngời áo xanh hỏi:
- Ngơi cho rằng ta tự thổi phồng lấy ta chăng?
Lý Tầm Hoan điềm đạm:
sống.
Ngời áo xanh chớp mắt:
- Nhng ta có cách làm cho ngơi sẽ nhờng Kim Ty Giáp lại cho ta.
Lý Tầm Hoan mỉm cời:
- Thế à?
Ngời áo xanh nói: