Tiểu Lý phi đao Nguyên tác : Cổ Long
Typed by [email protected] Convert to PDF by Minh Chinh http//www.vietkiem.com
59
Hồi thứ năm
đêm trong gió tuyết
Cạn thêm một chén rợu đầy, Lý Tầm Hoan lại gập mình ho sặc sụa.
Vò tay lên ngực, họ Lý nói một mình bằng giọng nói thê lơng:
- Tiêu Vân, Thi Âm...ta không không trách các ngời. Bất luận ai nói gì đi nữa,
ra ta cũng không trách các ngời. Ta biết các ngời không sai, tất cả những việc gọi là
sai, đều do ta làm nên tất cả.
Cánh cửa nhà bếp khua lên nhè nhẹ, từ bên ngoài một ngời, không, phải nói là
một khối thịt tròn tròn to lớn đang di động thì đúng hơn, vì hắn là một con ngời no
tròn đầy thịt, cái bụng chang chang nh chiếc trống, đầu cổ mình mẩy bùn đất lem
nhem, y nh một kẻ không bao giờ tắm rửa, ở xa vẫn ngửi rõ mùi chua chua khét khét
nồng nồng... một mùi cực kì khó gửi.
Hắn bò dới đất mà vô, vì hai chân hắn không có. Đúng là một khối thịt tròn
tròn di động. Hắn xứng đáng gọi là quái nhân.
Lý Tầm Hoan khẽ cau mày:
- Nếu cần cơm thì có lẽ bằng hữu đã tới sai chỗ rồi.
Nh không nghe thấy và tuy tàn phế nhng cử động của quái nhân nhanh nhẹn
phi thờng, hắn chỉ ấn nhẹ hai tay, cả khối thân tròn mập ú của hắn đã bắn thẳng tới
bên lò, nơi có cái chảo lớn, nơi có xác của Hồng hán Dân.
Lý Tầm Hoan hơi ngạc nhiên:
- Các hạ chẳng lẽ cũng vì Kim Ty Giáp mà đến nữa ?
Quái nhân lại ấn hai tay một cái nữa, khối thân mập ú bắn ngợc lên miệng lò y
nh một con tôm bắn lùi nhng lại rất nhanh. Lý Tầm Hoan trầm giọng:
- Con dao trong tay tại hạ không giết những ngời không đáng chết, nếu các hạ
không chịu dừng bớc thì quả là ngời đáng chết rồi đó.
Quái nhân nh không nghe thấy, hai tay cứ cào cào trờn tới, chúi đầu xuống
thây Hồng hán Dân lột phức Kim Ty Giáp.
Lý Tầm Hoan vẫn ngồi yên.
không, nhìn qua là ta biết liền, lừa ai chứ lừa ta sao đợc.
Vẻ mặt Lý Tầm Hoan tuy không lộ sự biến động rõ ràng nhng khóe mắt vành
môi có nhiều thay đổi.
Qua một lúc lâu, họ Lý thở dài:
- Cha trọn một ngày mà ta đã gặp nhiều ngời nhiều việc ngoài sức tởng
tợng, có lẽ hôm nay vận khí khá may.
Quái nhân nhớng mắt hỏi:
- Các hạ có muốn mình sẽ mất mạng về tay ai không?
Lý Tầm Hoan nói:
- Rất muốn thỉnh giáo!
Quái nhân nói:
- Các hạ là ngời biết sâu hiểu rộng, lẽ tự nhiên có nghe đến bảy nhân vật ti tiện
vô sỉ nhất trong giang hồ...
Lý Tầm Hoan kêu lên:
- Thất Diệu Nhân!
Tiểu Lý phi đao Nguyên tác : Cổ Long
Typed by [email protected] Convert to PDF by Minh Chinh http//www.vietkiem.com
61
Quái nhân cời ha hả:
- Đúng lắm, bảy con ngời ấy, nam trộm đạo, nữ dâm loàn cực kì vô sỉ. Võ công
thì chẳng là bao, nhng độc dợc, mê hơng, thuốc độc, gian manh, thì lại ăn đứt
thiên hạ.
Lý Tầm Hoan gật gù:
- Các hạ là một trong bảy ngời ấy?
Quái nhân không trả lời mà lại hỏi:
- Trong Thất Diệu Nhân có một kẻ ti tiện vô sỉ nhất là...
Lý Tầm Hoan nói:
- Là Diệu lang quân Hoa Phong.
Quái nhân cời lớn:
- Chỉ hơi sai chút, vì thiên hạ gọi hắn là Hắc tâm diện lang quân. Con ngời ấy
Lý Tầm Hoan ngạc nhiên:
- Té ra con ngời màTử diện nhị lang nói ấy là các hạ, và chính hắn đã thay các
hạ mà rớc lấy cái bầu ấy à?
Hoa Phong lắc đầu:
- Hắn kể sai một điểm.
Lý Tầm Hoan gặng lại:
- Sao? Sai à?
Hoa Phong cời:
- Ta không có cớp tài sản của nàng, cho dù lòng ta có định nh thế cũng không
làm đợc, bởi cái con mụ Tờng Vi ấy là con quỉ cái, nó tinh lắm, ta không có cơ hội
làm đợc việc đó đâu.
Hắn thở ra một hơi rồi nói tiếp:
- Nhng lúc bấy giờ, Dơng Đại Tử phát giác đợc việc ta dẫn vợ hắn đi, cho
nên hắn đuổi theo gấp lắm. Bị đuổi gấp mà ta vốn lại nhát gan nhng vì mụ Tờng Vi
cuỗm châu báu của Dơng Đại Tử mang theo nhiều quá nên ta bỏ không đành cho
nên ta hẹn với nàng là đợi khi nào tình hình nguôi bớt, ta sẽ đến đá hất Tử diện nhị
lang ra để ta với nàng lại...
Hắn ngng lại một hồi lâu nh ôn lại quá khứ rồi nói:
- Trong khi ta muốn trút gánh nặng bên mình xui nàng đeo lấy Tử diện nhị lang
thì nàng cự nự không chịu, ta phải nói mãi nàng mới bằng lòng. Nhng ta lại quên, ta
quên lòng dạ đàn bà, vì sau khi chung đụng với Tử diện nhị lang nàng lại cảm tình
thật sự, cho nên đợi đến khi ta đến thì hai ngời xúm lại đè ta xuống tiện ngay cặp
giò, nhốt vào trong hầm hành tội mời năm.
Lý Tầm Hoan cau mặt:
- Thế sao Tờng Vi lại không chịu giết các hạ?
Hoa Phong cời nhăn nhó:
- Giá mà ta hiểu đợc lòng dạ đàn bà thì ta đâu có nh thế này!
Hắn thở ra nói tiếp:
- Từ trớc ta tự hào rằng rất hiểu rõ tâm sự đàn bà, cho nên ngày nay ta bị báo
ứng của sự tự cao đó. Cho nên bây giờ ta dám quả quyết rằng kẻ nào nói hiểu rõ đàn
***
Bên ngoài tiếng ngựa hí vang. Vó ngựa mỗi lúc một xa dần...
Lý Tầm Hoan ngồi yên một chỗ, mắt dăm dăm nhìn bầu rợu trên bàn.
Một bầu đã cạn rồi, còn lại một bầu.
Lý Tầm Hoan cầm bầu rợu còn lại đa lên mũi ngửi, và thè lỡi chăn chắt,
miệng nói thì thào:
- Quả nhiên không mùi không sắc, bản lãnh của ngời hạ độc quả thật phi
thờng.
Họ Lý uống thêm một ngụm nữa và nhắm mắt lại: