Tiểu Lý phi đao Nguyên tác : Cổ Long
Typed by Convert to PDF by Minh Chinh http//www.vietkiem.com
14
Hồi thứ hai
Phong trần kỳ sĩ
Cỗ xe lìa khách điếm. Trên xe chất những vò rợu đầy ăm ắp.
Lẽ tự nhiên là số rợu mua bằng món tiền năm mơi lạng của gã thiếu niên.
Hắn rót từng chén đầy và uống từng ngụm lớn.
Lý tầm Hoan nhìn hắn bằng đôi mắt a thích và hắn cũng đang cao hứng.
Mặt đất đã đóng một lớp tuyết khá dầy. Tuyết đã đóng cứng hơn mặt kiếng. Gã đánh
xe đã phải tra những bộ móng gắn chân đặc biệt vào chân ngựa và bánh xe cũng đợc
quấn thêm sợi dây lòi tói sắt xung quanh.
Mặt băng tuyết tuy trơn nhng cỗ xe lăn rất ổn.
Gã thiếu niên vụt buông chén rợu và ngó Lý tầm Hoan:
- Tại sao các hạ muốn tôi lên xe này uống rợu?
Lý tầm Hoan cời:
- Bởi vì khách điếm không phải là chỗ có thể ở lâu?
Gã thiếu niên hỏi:
- Tai sao thế?
Lý tầm Hoan nói:
- Sau khi giết ngời, bất cứ ai cũng dễ bị phiền hà. Tôi không sợ giết ngời
nhng bình sinh ghét việc gì phiền phức lắm.
Lặng thinh một lúc, gã thiếu niên lại thò chén vào hũ rợu múc một chén đầy,
ngớc cổ tu thẳng một hơi.
Lý tầm Hoan nhìn hắn mỉm cời, một thái độ tán thởng của ngời uống rợu.
Lặng thinh một lúc nữa, gã thiếu niên lại thở ra:
- Giết ngời, đúng ra là một chuyện chẳng phải sung sớng gì, nhng có một số
ngời thiệt cần phải giết. Tôi không giết ngời không đợc.
Lý tầm Hoan mỉm cời:
- Túc hạ có thật vì năm mơi lợng nên mới giết Bạch xà không?
Gã thiếu niên đáp:
trớc Bạch xà chỉ vì " tiểu bất nhẫn tất loại đa mu ", bằng chứng không kém sút là
hắn đã giết đợc kẻ đã giết đợc Bạch xà. Giang hồ thâm tâm hiểm ác lắm, có lẽ túc
hạ không tởng tợng đợc.
Gã thiếu niên gật đầu:
- Có lúc lòng ngời thâm độc hơn thú dữ. ác thú chỉ vì lẽ sinh tồn mà giết ngời,
hành động của chúng nặng về tự vệ, con ngời giết ngời chỉ vì thú lợi, có khi không
vì một lí do cần thiết chính đáng cũng cứ giết. Cho nên theo cho tôi biết thì ngời giết
ngời có lẽ nhiều hơn thú dữ giết ngời.
Lý tầm Hoan nhìn gã thiếu niên một cái thật dài:
- Vì thế mà các hạ chỉ bằng lòng kết bạn với thú dữ phải không?
Lặng thinh một lát, gã thiếu niên nói:
- Chỉ tiếc là chúng không biết uống rợu.
Đây là lần thứ nhất mà Lý tầm Hoan thấy gã thiếu niên cời. Cời một cách hết
sức thành thật. Sắc diện của gã do đó mà cũng đổi thay.
Tiểu Lý phi đao Nguyên tác : Cổ Long
Typed by Convert to PDF by Minh Chinh http//www.vietkiem.com
16
Gơng mặt của gã là một gơng mặt lạnh lùng cô độc, gơng mặt mà vừa thấy
Lý tầm Hoan đã liên tởng đến một con chó sói tách rời một mình đi giữa vùng tuyết
lạnh. Nhng bây giờ, khi vành môi của gã điểm một nụ cời chân thật, thì gơng mặt
lạnh lùng của gã vụt trở nên nho nhã, thân thiết, khả ái phi thờng.
Lý tầm Hoan cha thấy một nụ cời nào đa cảm đến nh thế.
Gã thiếu niên cũng nhìn sững Lý tầm Hoan. Gã hỏi thật chậm:
- Các hạ có phải là một con ngời rất có danh?
Lý tầm Hoan cời:
- Có danh không phải là một chuyện tốt.
Gã thiếu niên nói:
- Nhng tôi hi vọng trở thành một kẻ nổi danh. Tôi hi vọng trở thành một kẻ rất
có danh trong thiên hạ.
Lúc hắn nói câu này, vẻ mặt của hắn hết sức thật thà, thật thà y nh một đứa trẻ
- Chờ cho đến khi tôi thành danh, tôi sẽ công bố danh tánh, còn bây giờ...
Lý tầm Hoan nói thật dịu:
- Bây giờ cứ gọi là Tiểu Phi.
Tiểu Phi nói:
- Rất hay, bây giờ các hạ cứ gọi tôi là Tiểu Phi. Sự thật cho dù gọi tôi tên gì,
cũng chẳng có gì đáng nói.
Lý tầm Hoan cời:
- Tiểu Phi, tôi xin kính túc hạ một chén.
Vừa mới cạn hớp đầu, Lý tầm Hoan đã gieo mình xuống ho sặc sụa, thế nhng
hắn vẫn điềm nhiên ngẩng mặt lên cạn nốt nửa chén còn thừa.
Tiểu Phi nhìn Lý tầm Hoan bằng đôi mắt hết sức kinh ngạc, hắn không đè một
nhân vật hành hiệp giang hồ lại có thể chất suy nhợc nh thế này. Hắn chỉ nhìn
nhng không nói gì cả, chỉ nhìn qua rồi ngửa cổ uống cạn chén rợu của mình.
Lý tầm Hoan chợt ngó Tiểu Phi và cời:
- Túc hạ có biết tại sao tôi thích một ngời bạn nh túc hạ không?
Rồi không cần đợi Tiểu Phi đáp, Lý tầm Hoan cời nói tiếp:
- Bởi túc hạ là ngời duy nhất trong số các bằng hữu khi thấy tôi ho mà không hề
khuyên tôi bỏ rợu.
Tiểu Phi hỏi:
- Ho có phải là việc không nên uống rợu chăng?
Lý tầm Hoan cời:
- Đụng đến cũng không nên chứ đừng nói là uống.
Tiểu Phi cau mặt:
- Thế sao các hạ lại uống? Phải chăng các hạ có nhiều tâm sự?
Tia mắt của Lý tầm Hoan chợt nhuốm màu ảm đạm và liếc nhanh vào mặt Tiểu
Phi:
- Tôi có hỏi đến những điều túc hạ không muốn nói không? Tôi có hỏi cha mẹ
túc hạ là ai không? Tôi có hỏi túc hạ thụ nghiệp võ công của ai không? Tôi có hỏi túc
hạ từ đâu đến đây và sẽ đi đâu không?
Tiểu Phi lắc đầu:
Tiểu Phi lắc đầu:
- Tôi chỉ thấy tuyết là thứ đáng ghét, chẳng những nó làm cho ngời lạnh cóng
mà còn làm cho cây cỏ tiêu điều, muôn thú phải tránh xa, nó làm cho ngời đói rét,
nó làm cho cảnh vật đơn sơ tịch mịch.
Hắn vừa nói vừa nắm một nắm tuyết bóp lại tròn và ném vút ra xa.
Cục tuyết tan ra biến mất trong sa mù, hắn nhìn ra xa lẩm bẩm:
- Đối với hạng ngời ăn no mặc ấm, có lẽ họ cho tuyết là cảnh đẹp, có lẽ họ
thích thú, nhng với tôi...
Hắn vụt nhìn Lý tầm Hoan bằng tia mắt khác thờng và nói tiếp:
Tiểu Lý phi đao Nguyên tác : Cổ Long
Typed by Convert to PDF by Minh Chinh http//www.vietkiem.com
19
- Các hạ có biết không? Tôi là một kẻ lớn lên giữa miền hoang dã, cho nên ma
gió, tuyết sơng đều là kẻ thù địch của tôi, một kẻ địch mạnh mà khó lòng diệt đợc.
Lý tầm Hoan thoáng hơi buồn buồn, hắn cũng nắm một nắm tuyết và nói:
- Tôi thì không ghét tuyết lắm, cái làm cho tôi ghét nhất là có kẻ đón đờng.
Hắn vừa nói vừa ném cục tuyết vào mặt ngời tuyết.
Ngời tuyết không ngã xuống mà những lớp tuyết lại rớt rải tứ tung.
Tiểu Phi thoát nhìn ngơ ngác.
Bên trong lớp tuyết lại là ngời thật - một ngời đã chết.
Tiểu Phi buộc miệng kêu lên:
- Hắc xà!
Rõ ràng bộ mặt đen thui chỉ liếc qua cũng dễ dàng nhận đợc. Nhng tại sao hắn
lại chết ở đây?
Kẻ giết hắn tại sao lại đứp tuyết ra ngoài và đặt chắn ngang đờng?
Gã đánh xe bớc lại khom mình xuống xác Hắc xà và tìm xem thơng tích.
Lý tầm Hoan vụt hỏi Tiểu Phi:
- Có biết ai giết Hắc xà không?
Tiểu Phi lắc đầu:
- Khó hiểu quá!