Bài dự thi hùng biện trong thanh niên trường học năm học 2009-2010
Bài làm
Nhớ lại thuở ấu thơ từ khi biết nói ê,a em đã được cô dạy hát “Đường em đi là đường
bên phải, đường ngược lại là đường bên trái, đường bên trái thì em không đi, đường bên phải là
đường em đi.” Bài hát này em đã thuộc nằm lòng từ khi còn bé cũng giống như việc chấp hành
luật giao thông đối với em như một thói quen hằng ngày như mỗi sáng thức dậy em phải đánh
răng, rửa mặt.Việt Nam ta ngày nay đang trong thời kì hội nhập với anh em quốc tế, nền kinh tế
đang phát triển với nhiều điểm sáng, đời sống công dân ngày được cải thiện từng bước, nhu cầu
phương tiện đi lại của người dân cũng trở nên đa dạng, phong phú hơn. Phương tiện đi lại gia
tăng cũng giải thích phần nào với việc tai nạn giao thông đã không ngừng tăng vọt trong những
năm vừa qua và ngày một diễn biến phức tạp hơn, đặc biệt là tai nạn giao thông đường bộ. Nếu
là thiên tai hay chiến tranh thì rồi nó cũng sẽ đến ngày kết thúc còn tai nạn giao thông đường bộ
thì không hẹn ngày đi!
Thật vậy, con số thương vong do tai nạn giao thông là vô cùng lớn, ngoài việc ảnh
hưởng đến nền kinh tế, tai nạn giao thông không chỉ gây cái chết thương tâm của những nạn
nhân mà còn là nỗi đau của người mẹ mất con, mất chồng; là những giọt nước mắt của người con
mong thấy cha mẹ trở về dù là không thể…Theo số liệu thống kê của Ủy ban An toàn giao thông
quốc gia thì chỉ trong vòng 6 tháng đầu năm 2009, toàn quốc đã xảy ra 6321 vụ tai nạn giao
thông, gây chết 5827 người và 3970 người bị thương. Trong đó, có 85 vụ tai nạn đặc biệt nghiêm
trọng làm chết 253 người và 246 người bị thương. Thế thì nguyên nhân do đâu đã dẫn đến con số
cao như vậy?
Không khó để có một câu trả lời về nguyên nhân này, bởi thông tin về tai nạn giao thông đã
và đang trở nên phổ biến trên các phương tiện truyền thông đại chúng như tivi, báo chí,
Internet…. Hiện nay, việc lấn chiếm hành lang an toàn giao thông đang ngày một phổ biến với
nhiều hình thức nào là việc bày bán hàng dọc các tuyến đường quốc lộ (mũ bảo hiểm, kính, rồi
đến khẩu trang, áo mưa,…) gây mất tầm nhìn của người điều khiển phương tiện giao thông, một
bộ phận người dân còn sử dụng vỉa hè dành cho người đi bộ làm “địa bàn” trao đổi buôn bán,
khiến người đi bộ cảm thấy bất an khi đi dưới lòng lề đường đầy nguy hiểm. Bên cạnh đó, nước
ta là một quốc gia với nền kinh tế đang phát triển, vấn đề cơ sở hạ tầng cầu đường vẫn gặp nhiều
trở ngại khó khăn, đường xá còn quá nhỏ hẹp, bị xuống cấp nghiêm trọng, những “ổ gà”, “ổ
trâu” thậm chí “ổ voi” có cái nông, cái sâu, có cái đầy đá dăm ở dưới, có cái lõng bõng như
hơn chịu dừng xe khi được ra hiệu thì có lẽ em Hòa sẽ không ra đi mãi mãi. Trải qua cái chết
thương tâm của Hòa hẳn trong chúng ta ai cũng đã biết tai nạn trên xa lộ là vô cùng nguy hiểm,
cho nên chấp hành nghiêm túc luật an toàn giao thông không là trách nhiệm của riêng bất cứ ai
mà là của toàn dân và toàn xã hội, ý thức của chính mình là quyết định số phận của bản thân.
Trong nền kinh tế phát triển như ngày nay, có không ít những bậc phụ huynh vì thương con,
xót vì thấy con mồ hôi nhễ nhãi khi chạy xe đạp đến trường đường xa mệt mõi nên đã sắm sửa
cho xe honda, đạp điện, ngay cả xe phân khối lớn,…,mà lơ là trong việc an toàn của con mình
khi tham gia giao thông, ít khi nhắc nhở và khuyên bảo con là nên chấp hành nghiêm luật giao
thông. Chính vì thế một bộ phận thanh niên nhằm thõa mãn “thú vui thời thượng” và tự “rẻ
rúng” sinh mạng mình mà cha mẹ ban cho như món “đồ chơi”, họ đã tham gia đua xe, đánh
võng, lạng lách thâu đêm suốt sáng họ phóng nhanh như “tia chớp”, chẳng cần mũ bảo hiểm,
thậm chí còn “đèo ba, bốn lách” và cho đó là cách thể hiện “cá tính” của giới trẻ ngày nay.
Năm 2006, Việt Nam có 14000 người chết và 30000 người bị thương trong các vụ tai nạn giao
thông, trong đó chiếm 40% ca tử vong do tai nạn giao thông là thanh niên. Để giảm thiểu tai nạn
giao thông đối với thanh niên, Luật giao thông đường bộ - 2008 đã quy định cụ thể tại điều 60
cho từng loại xe như sau:
Người đủ 16 tuổi trở lên được lái xe gắn máy có dung tích xi lanh dưới 50 cm
3
Người đủ 18 tuổi trở lên được lái môtô hai bánh và môtô ba bánh có dung tích xi lanh từ
50 cm
3
trở lên….
Những quy định của pháp luật là nhằm giảm thiểu tai nạn giao thông , nhưng giảm nhiều hay
ít thì còn phụ thuộc người tham gia giao thông có chấp hành nghiêm chỉnh luật giao thông hay
không. Do đó, các bậc phụ huynh cần chung tay với nhà trường và xã hội xây dựng trong con
mình một ý thức vững chắc khi tham gia giao thông, đừng để chỉ vì một sơ xuất nhỏ, một chút
chủ quan mà để lại sự hối hận cả đời.
Nói đến vấn đề tai nạn giao thông, đã có nhiều con số,những hình ảnh tang thương, những
bài viết, phóng sự thực tế…làm chúng ta cảm thấy kinh hoàng và sửng sốt. Theo thống kê thì số
Trần Nguyễn Thúy Quỳnh
• Từ ngày 15/12/2007, người đi môtô, xe gắn máy trên tất cả các tuyến đường bắt buộc
phải đội mũ bảo hiểm khi tham gia giao thông.
Qua quy định của pháp luật và những con số tử vong kinh hoàng ta thấy rõ tầm quan trọng
của việc đội mũ bảo hiểm như thế nào. Vậy tại sao chúng ta không chấp hành tốt luật giao thông
vì chính bản thân cũng là vì cho xã hội?. Đặc biệt cần đẩy mạnh hoạt động tuyên truyền, vận
động các bậc phụ huynh cho con em đội mũ bảo hiểm để bảo vệ những sinh mạng non nớt, nhỏ
bé, đừng vì một lúc chủ quan mà để lại thương tâm. “Nói có sách, mách có chứng” chắc hẳn
rằng nếu nói không thì vẫn chưa thể thuyết phục cho nên tôi sẽ kể các bạn nghe về trường hợp
của em Lê Xuân Hân – một bé gái 9 tuổi, ở Tân Bình, TPHCM.
Sáng chủ nhật 20/1/2008, người mẹ kết tóc, mặc váy thật đẹp cho hai cô con gái cưng là
Xuân Hân và Minh Như để đi đến thăm ông bà ngoại, nghĩ rằng không đi đâu xa và sợ làm hỏng
kiểu tóc của con mình nên cha mẹ em đã không cho hai bé đội mũ bảo hiểm. Niềm vui chưa
được trọn vẹn thì chiếc xe máy ngược chiều của một thanh niên say rượu đã đâm thẳng vào
chiếc xe máy chở cả gia đình, tai nạn xảy đến bất ngờ, người cha bị đa chấn thương, vỡ thanh
quản, tràn dịch màng phổi. Người mẹ thì bị rách nhiều bộ phận, giập cằm, bất tỉnh đến nửa
tháng sau mới hồi phục, đứa em thì bị rách ngay xoáy đầu khâu nhiều mũi, riêng em Hân bị chấn
Trần Nguyễn Thúy Quỳnh
3
Bài dự thi hùng biện trong thanh niên trường học năm học 2009-2010
thương sọ não nghiêm trọng đã mãi mãi ra đi. Cái chết của Hân khiến bao người phải giật mình
thổn thức, bởi chính sự chủ quan của cha mẹ em đã khiến em mãi không nhìn thấy tương lai của
mình. Để rồi sau bao đau đớn, mẹ em chỉ có thể hối hận “giá như….” Thế nhưng tai nạn giao
thông thì không từ chối bất kỳ sinh mạng nào cả và cũng không có “nếu như…”. Qua trường
hợp của bé Hân bạn đã rút ra bài học nào hay chưa? Mục đích của em khi đưa câu chuyên này
lên là muốn gởi đến tất cả rằng “đối với giao thông là phải cảnh giác mọi lúc, mọi nơi, không
được chủ quan bất cứ lúc nào và ở đâu”, chính vì có “một tử thần nép mình bên phố chờ đợi
chúng ta”
Là một học sinh em tự hiểu trách nhiệm của mình khi tham gia giao thông, em không
mong các tất cả mọi người làm những điều lớn lao gì cả mà hãy biết yêu thương bản thân và gia