Tài liệu Ân Thù Kiếm Lục - Pdf 90

Tác Gi: C Long ÂN THÙ KIM LC Ngi Dch: Thng Lan

HI 15
T CH T NHIÊN
Phng Bu Nhi nh li trc đây, trong lòng sn cc, hn đã gp ba lão
kht cái, vì tham lam châu báu, nên b Mc Lang Quân đánh đui, chy tht
điên bát đo, hn đâm ra có thành kin không đp đi vi bn Cái Bang, hn
cho rng h là nhng k tham lam, hèn khip, s cht nhng sau đó, hn bit
đc đn chuyn tên đánh xe đã giúp cho H Bt Su đc vic, hn đã thay
đi thành kin, nhn xét rng phàm trong bang hi, môn phái nào cng th,
cng có k tt ngi xu, không th đng đu nht lot đc.
Hn trm ngi kht cái trên thuyn kia, có v hi h rõ rt, h hi h nên
h ngc giòng chèo gp chng cn đi con nc thun mà đi, bi hi h nên
ngi nào cng khn trng ra mt.
Hn thm ngh:
- Hay là trong Cái Bang có bin c quan trng lm?
Hn t lm nhm ý ngha đó, c tng là ch có mi mt mình hn mc kích
cnh trng ca bn Cái Bang, nhng t sau lng hn nghe có ting nói vang lên,
va đ cho mt mình hn nghe:
- úng vy! Trong Cái Bang, mt bin c va phát sanh, ngi có mun bit
bin c đó chng?
Không cn nhìn li, Phng Bu Nhi nghe âm thinh cng đoán ra ngi.
Chính Cm Y Hu Châu Phng tht lên câu đó.
Tuy không đc hc võ, song Phng Bu Nhi sanh trong gia đình võ, t
ông ngoi, m, cha, ngi nào cng luyn v công, mt tng thy biu din, tai
tng nghe phê đoán môn võ công cùng nh nhân vt trên giang h, hn có th
nhn thc đi khái v giá tr mt con ngi trong v lâm, gi đây thy Châu
Phng đn sát bên mình hn, mà hn chng hay bit gì c, hn git mình, t
nhiên hn có phn nào kinh hong v con ngi k d đó.
Nhng Châu Phng tht xong, li ngng mt lên nn tri ri vut nh chòm
râu mt lúc, đim pht n ci, tip ni:

giây nào tôi chng nhìn nàng, nhìn thng không đc thì nhìn trm, nhng...
nàng thì... chng bao gi nhìn tôi đn na mt! Tôi không th chu ni vic đó,
tôi cho đó là mt điu gian kh ln lao.
Tng gì, ch cái gã ngc t ny ch bn tâm v đôi mt ca ngi đp!
Vng đôi mt đó gã s kh, kh hn mi ni kh trên đi, k c cái kh ca k
vong quc, vong gia...
Châu Phng bt ci ln:
- Nàng trn trung nm trong cánh tay ngi, ép sát ngi trong lòng ngi,
t nhiên nh li vic đó, nàng phi thn, phi tc, phi ti, nàng còn làm sao
dám nhìn thng vào mt ngi? Nàng càng tránh nhìn ngi, là nàng càng hu
ý đi vi ngi, ch nu nàng dám nhìn vào mt ngi, là nàng chng xem cái
vic nm trong lòng ngi, trn trung, không có mnh vi che ch kín, ra cái
quái gì c. Nh vy, là ngi hu hnh lm ri, sao li cho rng chu không
ni?
Ngu Thit Oa ngây ngi mt lúc, đon th dài:
www.vuilen.com
381
Tác Gi: C Long ÂN THÙ KIM LC Ngi Dch: Thng Lan

- Va ri, tha lúc vng v, chng có ai bên cnh, tôi kh nm chéo áo nàng,
kéo nh, nàng không bun nhìn li tôi, nàng ch ngng mt lên không t tht vi
nàng. Nàng tht:
ng tng lai muôn trùng, chí trai phi hào hùng, nu không là v nhân,
đng m mt gia nhân! Tôi nh rõ tng li nói ca nàng nhng chng hiu gì
c!
Phng Bu Nhi mm ci, cho rng Khng Phong dù là bc cân quc anh
hùng, song chung quy vn còn kt trong cái sáo nhi n thng tình, nàng có th
nói thng ý ngh, thay vì nói thng nàng li dùng li quanh co, nh vy mt gã
xun ngc là Ngu Thit Oa làm sao hiu đc?
Châu Phng ci hì hì:

- Ta dy ngi my cái th ny, ngi c áp dng có công hiu lm, vnh
vin lão bà ca ngi s tùng phc ngi!
Ngu Thit Hùng ci hì hì:
- Có nhiu phng pháp thn diu nh vy à? Lão gia tài quá, lão gia bit
nhiu điu hu ích quá?
Châu Phng li bo:
- Còn mt th, hay lm, ngi k tai đây, ta nói nh cho nghe!
Ngu Thit Hùng bc ti, nghnh tai sát ming Châu Phng - Lão thì
thm mt lúc, không rõ lão nói gì, Ngu Thit Hùng dn dn đ mt, đ mt
cánh khoái trá.
Sau cùng lão ci khúc khích:
- K quá! K quá lão gia! Làm vy thì...
Châu Phng trng mt:
- K cái gì? Các ngi là v chng vi nhau, co gì mà k? V chng thì
tránh sao khi cái vic đó ch? Không mun vy thì đng ly chng, còn ngi
na, nu cho là k thì đng ham v!
Ngu Thit Hùng ti nét mt cm n ri rít, ri quay mình chy bay vào
nhà.
Phng Bu Nhi và Ngu Thit Oa nhìn nhau, nhng chng ai hi ai mt
ting.
*** Sáng sm hôm sau, Phng Bu Nhi và Ngu Thit Oa đ ý quan sát
thn thái ca Tiêu t Thu, xem phng pháp ca Châu Phng có công hiu
chng.
Không rõ bình thng nàng có làm nh th không, ch hôm nay thì nàng
đm đang ra mt, nu nc, pha trà, dn trong dp ngoài xng đáng là mt nàng
dâu phc th nhà chng ht sc chu đáo.
ôi mày hi x xung, mt chng dám nhìn lên, chng nh có thn.
Dáng dp đi đng ca nàng cùng tr thành uyn chuyn, yu điu, mt hn
cái v cân quc anh hùng, mt hn cái v hng hách ngày nào.
Nàng hoàn toàn bin thành mt n nhân, đúng theo cái ngha ca s phân

Hp thì mng, tan thì bun, có nhng cuc chia ly nào vui đâu? Dù chia ly
tm thi, bi trong thi gian chia ly, có ai bit đc nhng bt ng xy ra cho
ngi  li, cho k ra đi? Trong cuc chia ly nào cng ly nc mt làm ru
tin, mc dù h có nhiu ru đ ung, ung cho say tít cung thang, quên đi s
phân k, đng nhìn thy k ra đi, cng nh đng thy ngi  li.
Ba hôm trc, ngôi nhà ca h Ngu nh hi xuân, ba hôm nay, ngôi nhà li
nng mùi tang tóc.
Ngu Thit Oa li ly gia ln na, Ngu Thit Lan thì v mng giang h vi
s tan v ca Thiên Phong Bang, Khng Phong đang đau bun trên ch tng.
Tiêu T Thu có chc an phn làm v Ngu Thit Hùng? Nu có k thn nhiên,
thì chính là Ngu Thit Hùng đang chp chn trong phúc hnh...
H đi đng thy, và phng tin là thuyn quái d ca Ngu Thit Oa.
Thuyn tách bn, thuyn xuôi giòng, bóng ngi đng trên b tin đa dn
dn m. Ngu Thit Oa nhìn mãi, nhìn mt lúc ri l v m màng, si si, ngây
www.vuilen.com
384
Tác Gi: C Long ÂN THÙ KIM LC Ngi Dch: Thng Lan

ngây, thân hình gã nh lùn xung vài tc, chiu cao thp xung thì chiu ngang
ln ra, hin ti gã nh mang mt cái gì nng tru, gã không chu đng ni sc
nng ca cái đó, nhng gã cng chng mun vt vt nng cho nh nhàng. Vt
càng nng, gã càng c mang, c chu đng.
Vt nng đó, phi chng là mt hình nh? Mt hình nh thì làm gì có th
cht mà gieo nng cho gã?...
Phng Bu Nhi v vai gã an i:
- Có bit ly tình nào sng khoái cho con ngi đâu? ng bun đau, hin đ!
Tình ly bit càng thâm, hng ru trùng phùng càng nng con ngi ta ly bit
đ to cái trùng phùng, nu chng mun hng trùng phùng thì chng có ai bày
trò bit ly làm chi!
Cht Ngu Thit Oa bt ci, ci vang di.

Phng Bu Nhi gt đu:
- Có ch, nó s s trc mt, tôi có đui mù đâu mà chng thy?
Châu Phng ci nh:
- Ngi thy nc chy, nhng trong giòng nc chy có trit lý gì, có diu
thú gì? Nó biu tng cho cái gì, có thc ng chúng ta nh th nào?
Phng Bu Nhi sng s, p úng:
- Nó... nó...
Châu Phng ci nh:
- Thi gian trôi qua, đi ngi trôi qua, có khác nào giòng nc trôi qua?
Ngi nhìn thi gian trôi, nhìn giòng đi trôi cng nh nhìn giòng nc trôi,
nhìn nhng chng thy chi ht. Ngi ch thy cái cht di đng, nhng nào thy
đc nguyên lý ca s di đng đó? Cho nên nhìn không thy là vy! Ngi nhìn
bng phàm nhãn, ngi cha có tâm nhãn, trí nhãn, nu nói xa hn ta có th
dùng hai ting tu nhãn!
Nhng dùng hai ting ny, thì ta li ri vào ca pht mt ri, mà ta thì cha
thy mình có cái hng nâu sng!
Phng Bu Nhi  lên mt ting:
- Lão gia lun chí lý!
Châu Phng buông gn:
- Nhìn giòng nc chy đi, nhìn trong ba khc. Thy đc gì, cho ta bit. Có
thc mc gì, c nêu vi ta.
Phng Bu Nhi gt đu:
- Tôi s nhìn!
Hn quay mt hng v dòng sông dài, dòng sông chy v vô tn, nc chy
xuôi, chy mãi không ngng, nc r hai bên mn thuyn, kêu róc rách ni bt
trng.
Ba khc thi gian trôi qua, con thuyn quái d cng trôi đi đon sông đã vt
đc my dm dài.
Châu Phng ct ting:
- Ta đã hi ngi v cái o diu ca giòng nc chy, ngi tìm đc gii

cái bin hóa không ai còn ghi nhn đc cái hình thc đu tiên rõ rt, và bng
vào bin hóa hin ti không ai tng đc cái bin hóa tng lai liên miên bt
tuyt, d đng, mãi mãi d đng...
Hn càng nói, càng thy hng thú mà nói, nh không bao gi nói đc ht ý.
Hn hng thú đn đ m rng đôi mt sáng ngi mà nói, thn thái cng rng r
nh đóa hoa đang n khoe màu.
Châu Phng hài lòng vô tng, luôn luôn gt đu, luôn luôn vut râu, ri
lão li hi:
- Vi mt nhát đao, ngi có th cht giòng nc đt thành dôi chng?
Phng Bu Nhi lc đu:
- ao chém nc, nc xuôi giòng, nc lin lc, nc tip tc chy, đt
làm sao đc?
Châu Phng gt gù:
- ng nói mt nhát đao, dù chém trm đao, ngàn đao ngi không hy vng
gì chém đt giòng nc. Cái đo lý nh th nào, ngi thu trit cha?
www.vuilen.com
387
Tác Gi: C Long ÂN THÙ KIM LC Ngi Dch: Thng Lan

Phng Bu Nhi git mình:
- Tôi... vic đó...
Bng đôi mt hn sáng rc lên, hn reo to:
- Tôi hiu ri! Giòng nc chy, có cái l sanh sanh bt dit bt đon, có cái
c chuyn tip trin miên, chng có gì làm đt đon, ngng tr. Nu luyn v
công, thao thao bt tuyt nh giòng nc, thì chc chn là phi tr thành vô đch
trong thiên h.
Châu Phng nghe cn gió mát thi qua, tâm t khoan khoái vô cùng:
- Phi! Bn ting sanh sanh bt dit do ngi va nói đó, đúng là đi hu ca
to hóa dành cho con ngi. Cái l sanh sanh bt dit đó, ngi cng thy đc
ni tinh tú đêm hin ngày m, ni cây c tiêu trng, ni nc chy liên miên,

đn mt cuc ác đu hoc đã qua ri hoc sp khai din, ting đàn nói lên mt
s gii b hoàn toàn, nh lâm đi đch. Nhng ting toong, toong biu hin rõ
rt cái chí ca con ngi đt ni mi đao kim, và mi đao kim tìm dòng máu
đch mà đâm vào.
Phng Bu Nhi ngng thn lng nghe, nghe đ nghim xác li phê đoán
ca Châu Phng, ch không nghe đ hòa mình vào cái du dng phiêu phng
ca điu đàn.
Nghe mt lúc hn th dài hi:
- Chc tin bi cng là mt tay có bit tài nhã thao cho nên lng nghe ting
đàn mà hiu đc tâm nim ca k do đàn?
Châu Phng cau mày trm ging:
- Ting đàn hàm n cái ý sát pht quá mnh, cái ý đó càng phút càng tng
trng điu đó chng t ngi do đàn đang b khích đng tt đ, lòng vô cùng
xao xuyn, nu c đàn tip hn giây đàn phi đt, vì điu đàn cng thng quá
chng. Ta suy ra ngi nào đó, đã thy rõ, lúc giao th, nm chc cái l tt bi.
Phng Bu Nhi tr mt:
- ã th sao y chng dng tay?
Châu Phng th dài:
- Hin ti, thì nim khích đng ni y đang cun cun dâng lên, y còn làm sao
c ch ni?
Phng Bu Nhi kêu lên:
- Nh vy thì làm sao? Làm sao?
Châu Phng mm ci:
- Còn làm sao? Ch còn có cách là ta vi ngi tip tr y mt tay, bi y là
mt nhã s. Tip tr y, là làm sao cho y dng tay, mà làm cho y dng tay là phi
làm cho đt giây đàn.
Lão ly mt chic sào ngn đa cho Phng Bu Nhi bo:
- Ngi cm chic sào ny đánh vào ct bum, nu ting đánh ca ngi
làm đt đon đc ting đàn thì y s ngng đàn lin.
Phng Bu Nhi vâng li.

- Khi giao đu thy đi phng có kim pháp cht ch thì mình cho rng hn
đã đt đn mc ti thng, nhng thc ra vn còn có ch s h đ mình tha
gian, công kích. Bng vào kt qu s thu trit huyn c thô nh ngi, ngi
không th dùng ting chm ca chic sào vi ct bum làm nhiu lon ting
đàn, ch ta thì làm đc, mc dù ta chng dám khoe khoang là mình thu trit
huyn c.
Lão vi tay, ly chic sào trong tay Phng Bu Nhi, tai lão lng nghe ting
đàn bt thình lình đp sào vào ct bum.
L thay, ting chm va vang lên, thì điu đàn cng va lon, ngi áo vàng
hú vng mt ting dài, vén vt áo đng lên ngng mt tri, ngây ngi xut
thn.
Phng Bu Nhi dù mun dù không, cng b Châu Phng hp dn mê man
qua các li ging gii v v hc, nhân giòng nc chy mà dn gii ting đàn
cm, hn nhìn nhn là bình sanh mi nghe đc nhng gì hn cha h tng
tng, hn b kích thích mnh, hn say sa vi nim kích thích đó, cha kp đ
ý đn ngi áo vàng.
www.vuilen.com
390
Tác Gi: C Long ÂN THÙ KIM LC Ngi Dch: Thng Lan

Châu Phng ging tip:
- Ting đàn chm ct bum, thô bo, cc lc, ting đàn du dng, nh ái t
nhiên hai loi âm thinh tng phn, không dung nhau, li nhân cái s h ca
đàn, dùng ting sào chm vào, trc chn thanh, bo chn nhã, ting đàn phi
đt bi quân t tránh tiu nhân, đúng vào cái lúc tiu nhân chen mình vào đnh
phá hoi.
Phng Bu Nhi vt đng lên gng mt sáng r, reo lên:
- Nh vy thì chng cn có v công hn ngi, ch cn thu trit đc huyn
c, thy rõ ch s h ca mi s vic trong cái l sanh sanh hóa hóa, bi mi
cuc chuyn tip nào nhanh đn đâu, liên tc đn đâu, cng có s h, cng có


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status