Tài liệu Lục Tiểu Phụng - tập 1 - Pdf 90

Đệ Nhất Ngũ Đại Truyền Kỳ-Lục Tiểu Phụng - Nguyên tác: Cổ Long - Dòch thuật: Hàn Giang Nhạn

Typed by Lư Hải –
-26-
HỒI THỨ NHẤT
NẰM CỰ ĐỊCH QUẦN MA KHIẾP VÍA Lục Tiểu Phụng nằm duỗi dài trên giường, trước mặt đặt một chung lớn đầy rượu.
Rượu không rớt ra ngoài chút nào vì chàng nằm yên không cử động, coi như người
chết rồi. Cặp mắt chàng nhắm lại, thủy chung không mở ra.
Lông mày chàng rất rậm, lông mi cũng dài. Trên môi chàng để hai hàng râu cắt
xén rất chỉnh tề.
Lão bản nương ngồi đối diện với Lục Tiểu Phụng ngắm nghía bộ râu mép của
chàng.
Mụ quả là thiếu phụ xinh đẹp phi thường với cặp lông mày cong vút, đôi mắt to lớn,
đôi môi mọng mà tươi thắm chẳng khác trái đào chín. Bất luận là ai ngó thấy cũng
không nhòn được muốn ngoạm một miếng.
Nhưng chỗ khêu gợi nhất trong người mụ chẳng phải là gương mặt, cũng không
phải ở thân hình mà ở cái phong vận rất thành thuộc.
Đã là trai mà ngó thấy người đàn bà như mụ là nẩy lòng ham muốn.
Nhưng hiện giờ dường như mụ lại khoái hai hàng râu mép của Lục Tiểu Phụng. Mụ
ngắm nghía hồi lâu, lâu lắm, bỗng nổi lên tràng cười khanh khách nói :
-Hai hàng râu mép của Lục đại thiếu gia hoàn toàn giống hệt hai hàng lông mày.
Không trách người ta nói đại thiếu gia là người có bốn hàng lông mày.
Mụ cười tươi như hoa nở nói tiếp :
-Ai chưa nhìn thấy đại thiếu gia, nhất đònh không nghó ra được hai hàng lông mày
mọc ở trên môi.

-Vì hắn ư ? Chẳng lẽ đại thiếu gia tưởng hắn thích làm con rùa sống ?
Lục Tiểu Phụng đáp :
-Dù sao con rùa sống còn hơn con rùa chết.
Lục Tiểu Phụng không để lão bản nương mở miệng, chàng nói tiếp :
-Con người như hắn bất cứ chỗ nào và nơi đâu đều có thể bò người ta chặt đầu. Hắn
quen biết rất nhiều người lại hiểu nhiều chuyện bí mật.
Lão bản nương chẳng thể không thừa nhận những điều này. Chu Đình quả là làm
lắm chuyện bí mật và kỳ quái cho nhiều người. Những người đó tuy tin hắn kín tiếng
nhưng dù sao miệng người chết vẫn yên ổn hơn là người sống.
Giết người bòt miệng, hủy thi diệt tích là việc thông thường xảy ra như cơm bữa.
Lục Tiểu Phụng lại nói :
-Sau khi hắn chết rồi, tại hạ không tin rằng nương tử thủ tiết với hắn được một năm.
Lão bản nương giương cặp lông mày lên, cười lạt hỏi :
-Lục đại thiếu gia coi tiện thiếp là hạng người nào ? Phan Kim Liên trong chuyện
Thủy Hử chăng ?
Lục Tiểu Phụng thản nhiên đáp :
-Đáng tiếc là dù nương tử có làm Phan Kim Liên, tại hạ cũng chẳng phải là Tây
Môn Khánh.
Đệ Nhất Ngũ Đại Truyền Kỳ-Lục Tiểu Phụng - Nguyên tác: Cổ Long - Dòch thuật: Hàn Giang Nhạn

Typed by Lư Hải –
-28-
Lão bản nương trợn mắt lên nhìn chàng rồi đột nhiên đứng phắt lên cắm đầu chạy
đi ngay.
Lục Tiểu Phụng vẫn nằm yên không nhúc nhích mà cũng không tỏ ý giữ mụ lại.
Nhưng lão bản nương vừa ra tới cửa, bỗng quay trở lại đứng gần đầu giường, hai tay
chắp để sau lưng, mụ cười lạt hỏi : Typed by Lư Hải –
-29-
Lão bản nương trong mắt lộ vẻ quan thiết, mụ hỏi :
-Bọn chúng muốn kiếm đại thiếu gia thật ư ? Kiếm để làm gì ?
Lục Tiểu Phụng lạnh lùng đáp :
-Cái đó chính tại hạ muốn hỏi chúng, không thì tại hạ cũng chẳng để bọn họ đến
kiếm mình.

oOo

Chu Đình ngồi trên ghế thái sư ngơ ngẩn xuất thần, chẳng hiểu hắn đang nghó vơ
vẫn điều chi?
Phải chăng nghó xem điều kỳ quái gì rồi sẽ xảy ra ?
Lão bản nương thoăn thoắt tiến vào. Mụ bọc hai ngón tay bằng tấm khăn nhỏ vừa
uốn éo tấm lưng thon vừa cau mặt hai lần.
Chu Đình lờ đi như không nhìn thấy.
Lão bản nương không nhòn được lên tiếng :
-Tiện thiếp đã về đây.
Chu Đình đáp :
-Ta đã ngó thấy rồi.
Lão bản nương cố làm ra vẻ thần bí nói :
-Tiện thiếp vừa uống rất nhiều rượu ở trong quán với Tiểu Phụng, bây giờ vẫn còn
choáng váng.
Chu Đình đáp :
-Ta biết rồi.
Lão bản nương chuyển động mục quang nói :

-Đương nhiên ta tín nhiệm cả mụ.
Lão bản nương nói :
-Nhưng lão tín nhiệm gã hơn ta.
Chu Đình đáp :
-Mụ nên nhớ giữa chúng ta đã có một thời kỳ nối khố.
Lão bản nương cười lạt hỏi :
-Hai người là bạn hữu mấy chục năm, sao bây giờ lại trở mặt thành thù, thậm chí
chẳng ai nhìn đến ai hay nói với nhau một lời nào cả ?
Chu Đình thản nhiên đáp :
-Vì gã là quân khốn kiếp mà ta cũng là quân khốn kiếp.
Lão bản nương nhìn Chu Đình rồi không nhòn được bật lên tiếng cười khúc khích,
mụ lắc đầu cười nói :
-Hai vò là quân khốn kiếp như thế nào, ta chẳng biết tí gì mà càng nghó lại càng hồ
đồ.
Chu Đình đáp :
-Vụ chúng ta là quân khốn kiếp dó nhiên mụ không hiểu được, vì mụ chẳng phải là
quân khốn kiếp.
Lão bản nương mỉm cười nói :
-Lão nói câu này thì con nghe được.
Chu Đình cười xòa nói:
-Mụ có là quân khốn kiếp thì cũng chỉ là quân khốn kiếp nhỏ xíu mà thôi.


Nhờ tải bản gốc
Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status