Tài liệu sự tích hoa vạn thọ( người con có hiếu) - Pdf 92

Một người con có hiếu (Hay là sự tích hoa Vạn Thọ)
Chuyện hoa chuyện quả- Phạm Hổ

Ngày xưa có một em bé nghèo, mẹ mất sớm nên chỉ được sống với cha.
Cha là chỗ để em nương tựa, nhưng cũng là người em phải chăm sóc, vì
từ ngày mẹ không còn, cha em thường bị ốm đau luôn... Lúc mẹ còn
sống, em cũng được đi học dăm ba chữ. Sau khi mẹ mất, em đành học
nghề để kiếm tiền nuôi cha. Em rất khéo tay nên đến học chạm trổ với
một ông bác họ rất giỏi về nghề này.
Năm đó cha em ốm khá nặng. ông bác họ đã hết sức giúp đỡ nhưng sau
đó đành chịu vì ông cũng nghèo. ông mách cho em bé biết là ở vùng dưới
có một tên nhà giàu đang cất nhà mới, cần thợ chạm trổ cột kèo. Em liền
nhờ ông bác họ chăm sóc cha hộ rồi xách đồ nghề đi ngay. Em mong sẽ
kiếm được một ít tiền về thuốc thang cho cha. Gặp em, tên nhà giàu cho
biết là hắn đã thuê đủ thợ rồi. Nhưng hắn lại hỏi em:
-Bây giờ tao không cần thợ chạm trổ mà cần một người giúp tao chuyện
khác.
-Thưa ông chuyện gì?
-Mày biết ai có tài, cây chết rồi, vật chết rồi, người chết rồi, vẫn làm sống
lại được thì mách cho tao, tao sẽ thưởng tiền và cho một ít thóc gạo.
Tên nhà giàu này tiền của thì nhiều, nhưng lại không có một tí tẹo thông
minh nào. Đã thế hắn lại thích tỏ ra ta cũng là người có chút ít chữ nghĩa
và tài trí. Vì vậy, hắn thích chơi với những người có tài để học điều này
điều nọ rồi đi khoe với bà con họ hàng hoặc với người này người kia.
Nghe hắn bảo cần có một người có tài, cây chết rồi, vật chết rồi, người
chết rồi, vẫn làm sống lại được, em bé liền nhìn ra sân, nhìn lên bàn thờ
nhà hắn ta, ngẫm nghĩ một giây lâu rồi nói:
-Thưa ông, những việc ấy, ông có thể giao cho con...
-Con ông nào? Con nhà ai?
-Con chứ còn con nhà ai nữa?
-Mày ấy à?

mang theo một con gà trống tơ, đưa cho tên nhà giàu xem và nói:
-Con đã làm phép cho nó sống lại rồi. ông xem có phải đúng là con gà nhà
ông đã bị giết thịt hôm qua không? Tên nhà giàu đần độn ngu si càng trố
mắt ra mà nhìn em bé, hắn nói:
-Hi! Hi! Đúng là nó rồi! Giỏi thật! Mày làm cách nào mà lại cứu sống
được nó. Nói ngay cho tao nghe đi.
-Con đã nói từ đầu là xong cả ba việc, cứu cây, cứu vật, cứu người, nhận
xong tiền thưởng, thóc thưởng con mới nói kia mà! Tên nhà giàu đành
phải nhượng bộ lần nữa. Em bé liền nhìn lên bàn thờ tên nhà giàu nói:
-Bây giờ ông cho con mượn cái bức vẽ ông cụ nhà, để con đem về một
ngày, sáng mai con sẽ mang ông cụ sống lại đến cho ông.
Tên nhà giàu ngu ngốc lại làm đúng theo lời em bé. Hắn ta vừa bàng
hoàng, vừa kinh ngạc hỏi lại:
-Ngày mai, chú sẽ đưa ông cụ tôi sống lại đến đây à?
-Dạ! Tên nhà giàu cứ đứng ngẩn người ra mà nhìn em bé mang cái bức vẽ
ra về... Hôm sau em bé cầm bức vẽ trở lại, tên nhà giàu hỏi ngay:
-ông cụ nhà tôi sống lại chưa?
-Dạ rồi!
-Sao chưa thấy ông cụ đâu cả! Em bé liền chỉ vào cuộn giấy nói:
-Dạ, ở trong này rồi! Nói xong em bé mở cuộn giấy ra. Tên nhà giàu trợn
mắt hỏi:
-Thế này mà gọi là sống à?
-Dạ!
-Mày điên à?
-Dạ không! Thưa ông vậy ông bảo cụ này chết à?
-Không chết thì sống đấy? Em bé điềm tĩnh trả lời:
-Dạ, sống thật đấy chứ! Bởi vì người chết thì phải nhắm mắt. Mắt ông cụ
vẫn mở to thế này, sao lại bảo là chết! Và người chết thì làm sao cười
được. ông cụ cười thế này mà lại bảo là chết rồi sao?
Như thế là em bé đã vẽ lại bức tranh, ông cụ trong bức vẽ mới lại hơi

Em định vậy nhưng chưa nghĩ ra được cách nào. Trước mắt em phải lo
giỗ mẹ cái đã. ừ thì một bát cơm, một đĩa cá, nhưng cũng có tí hương hoa
cho mẹ vui lòng. Em sẽ gắng tìm mua một nén hương. Còn hoa? Đang
mùa cây khô, lá vàng, cả xóm chẳng thấy cái hoa nào để xin cả. Không có
thì phải làm ra vậy! Em bé vốn khéo tay lại vô cùng thông minh ấy liền
chọn những lá lúa to đẹp nhất, cắt ra thành những sợi thật nhỏ rồi bó túm
lại, bên dưới thắt thật chặt, còn bên trên thì cho xòe ra. Em lấy kéo tỉa thật
đẹp, thật tròn. Sau đó em lại đi hái mấy cái lá xanh, buộc thêm vào ở dưới
nhìn như cái đài hoa. Em làm một chùm năm cái, cắm vào ống tre, đặt lên
bàn thờ cúng mẹ. Người cha thấy thế liền hỏi con:
-Con có thứ hoa gì mà lạ vậy? Em bé mỉm cười, ngẫm nghĩ một lát rồi
đáp:
-Hoa trăm tuổi đó mà cha! Hoa để cúng mẹ rồi mẹ sẽ phù hộ cho cha sống
thật lâu với con đó!
-Mới nhìn, cha cứ tưởng là hoa thật. Lời nói của người cha bỗng làm cho
em bé này sinh ra một ý mới. Vậy là sau khi cúng mẹ, em liền đem một
bông hoa kia đến tên nhà giàu và nói:
-Tôi có bông hoa lạ mang đến để biếu ông và cám ơn ông đã thưởng cho
tôi tiền, thóc dạo nào. Tên nhà giàu vui vẻ nhận hoa rồi hỏi lại:
-Hoa này là hoa thật hay hoa giả?
-Muốn thật thì nó thật mà muốn giả thì nó giả.
-Vì sao lại thật? Vì sao lại giả?
-Thật vì nó có thật mà giả vì nó không phải từ cây mà từ tay người làm ra.
Em bé trả lời xong tiếp luôn:
-Lần trước ông ra bài cho con làm. Lần này con xin phép được đố ông
một câu vì con nghe nói ông giỏi về chuyện giải các câu đố lắm. Tên nhà
giàu nghe nói, gan ruột cứ nở nang cả ra.
-ừ, đố đi!
-Con đố ông hoa này có bao nhiêu cánh. ông mà đoán trúng, con sẽ đến ở
giúp việc không công cho ông ba tháng.


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status