Cấu Trúc Vốn & Những Tác Động của nó.
Nhìn vào bảng cân đối tài sản doanh nghiệp thì bên tay trái là tài sản có, bên tay
phải là nguồn gốc tạo ra tài sản có: gồm nợ (các loại) và vốn chủ sỡ hữu cùng với
lợi nhuận được giữ lại của chủ sỡ hữu. Tỷ lệ giữa nợ và vốn chủ sỡ hữu gọi là
cấu
trúc vốn
. Phần đông doanh nghiệp chúng ta, nhất là doanh nghiệp vừa và nhỏ,
nhìn nhận về tỷ lệ này khá đơn giản. Thường thì chúng ta tự nhẩm tính khi nào thì
nên mượn nợ, khi nào thì kêu gọi thêm vốn chủ sỡ hữu. Dĩ nhiên những tính tóan
đó phần nào cũng có “lý” của người quyết định. Tuy vậy, nếu chúng ta biết rằng,
việc xác định một cấu trúc vốn để đạt hiệu quả cao nhất cho một doanh nghiệp là
một vấn đề lớn, rất quan trọng trong tài chánh doanh nghiệp, làm tốn không biết
bao nhiêu bút mực của giới học thuật lẫn các nhà quản lý tài chánh kinh nghiệm,
thì có lẽ chúng ta sẽ bỏ nhiều thời gian nghiên cứu và sẽ thận trọng hơn trong
quyết định của mình.
Bài này tác giả sẽ bàn đến cấu trúc vốn và
những tác động chung quanh cấu trúc vốn.
Bài viết kết tiếp tác giả sẽ trình bày một số
phương pháp xác định cấu trúc vốn để đạt
hiệu quả cao nhất.
Nợ: Ưu và khuyết điểm
Một trong những ưu điểm lớn nhất của việc dùng nợ thay cho vốn chủ sỡ hữu đó
là
lãi suất mà doanh nghiệp phải trả trên nợ được miễn thuế. Tong khi đó thì cổ tức
hay các hình thức thưởng khác cho chủ sỡ hữu phải bị đánh thuế. Trên nguyên tắc
mà nói, nếu chúng ta thay vốn chủ sở hữu bằng nợ thì sẽ giảm được thuế doanh
nghiệp phải trả, và vì thế tăng giá trị của doanh nghiệp lên. Một điều cần lưu ý, với
những nước mà nhà đầu tư phải trả thuế thu nhập cá nhân với mức cao thì ưu điểm
này của nợ sẽ bị giảm hay trở thành yếu điểm.
Ưu điểm thứ hai của nợ, đó là thông thường nợ rẻ hơn vốn chủ sỡ hữu. – nói đơn
giản là lãi suất
chánh cho công ty, và thực chất là tăng phần lãi nhuận cho những nhà đầu tư hiện
hữu.
Nợ giúp cho các nhà điều hành thận trọng hơn khi đầu tư:
Thực tế từ các thị trường cho thấy, đối với các công ty dồi dào tiền mặt, và không
có khả năng tăng trưởng nhanh, các nhà quản lý hay có khuynh hướng đầu tư tiền
vào những dự án “ồn ào” nhưng không hiệu quả, hoặc dùng tiền, tăng chi phí để
tạo ra tăng trưởng. Dĩ nhiên những đồ án này không tạo ra giá trị cao cho công ty.
Thuật ngữ tài chánh gọi việc này là overinvestment – đầu tư thái quá. Nếu công ty
không có hội đồng quản trị giám sát chặt chẽ thì hiệu ứng đầu tư thái quá này này
sẽ xảy ra nhiều. Nhưng nếu công ty mượn nợ để tài chánh cho những khoản
đầu
tư
, thì việc phải trả lãi định kỳ, cũng như trả vốn theo định kỳ sẽ ngăn, hoặc giảm
việc đầu tư thái quá này.
Nợ tạo ra chi phí “hao mòn’ doanh nghiệp và phá sản
Tỷ lệ nợ cao sẽ dẫn đến nguy cơ
phá sản. Một công trình nghiên cứu tại Mỹ cho
thấy chi phí phá sản chiếm khỏan 3% thị giá của tất cả các công ty niêm yết.
Nghiên cứu còn cho thấy chi phí “hao mòn” doanh nghiệp (cost of business
erosion) còn cao và nghiêm trọng hơn nhiều. Những công ty có tỷ lệ nợ cao, sẽ
"nhát tay” trong việc nắm bắt những cơ hội đầu tư. Chúng cũng có khuynh hướng
giảm bớt những chi phí tạo ra hiệu quả trong tương lai như chi phí nghiên cứu và
phát triển, huấn luyện, xây dựng thương hiệu. Kết quả là những doanh nghiệp này
đã bỏ qua những cơ hội để tăng giá trị của doanh nghiệp. Mức nợ cao còn dẫn đến
những nguy cơ mất khách hàng, nhân viên và nhà cung cấp. Nguy cơ càng cao hơn
khi sản phẩm của công ty có vòng đời phục vụ và bảo hành lâu dài. Một ví dụ rõ
nhất là công ty xe hơi Chrysler đã bị giảm 40% doanh số khi phải đối diện nguy cơ
phá sản vì nợ nần vào năm 1979.
Ngoài ra công ty có mức nợ cao còn tạo ra
sự mâu thuẫn giữa các chủ nợ và nhà đầu t