Tài liệu Một chuyến về thăm quê - Pdf 99


111
bao giờ thay đổi, là tất cả các vật thể đều Vô thường
(tiếng Pali là ANICCA, tiếng Anh là impermanent),
khổ nảo (Dukkha) và tất cả đều không có Linh hồn
(ANATTA). Như Lai (đức Phật) đã chứng ngộ và thấu
triệt điều đó. Như Lai quảng bá, truyền dạy, tuyên bố,
xác định, phân tách và chỉ dẩn rành mạch rằng tất cả
các vật cấu tạo đều vô thường, khổ não và vô ngã" (2)

Sắc thành Không.
Như vậy từ một cái Không rất sinh động này nó
tạo ra mọi thứ vật chất. Nhưng còn một câu hỏi mà
loài người thường đặt ra và đã từng trăn trở từ ngàn
xưa là vật chất có bị hủy diệt, tan biến hay không? và
bằng cách nào ? Nói một cách triết lý hơn, là làm thế
nào vật chất lại trở thành cái Không trống rỗng của vũ
trụ ?
Đến đ
ây nhà bác học A. Einstein đã cung cấp cho
nhân loại một lời giải thích mà khoa học ngày nay đã
nhiều lần chứng nghiệm được, đó là cái công thức nổi
tiếng trong thuyết Tương đối của ông: E = mc2 . Tức
là Năng lượng = khối lượng x (nhơn với) bình
phương của vận tốc ánh sáng .
Theo công thức này thì khối lượng (vật chất quan sát
được) và năng lượng (ở dưới một trong những dạng
không nhìn thấy được, như cái Không trống rỗng) đều
như nhau, là hai loại biểu hiện của một thực tại duy
nhất .
Để hiểu được ý nghĩa sâu sắc của mối liên hệ này,

ằng tích số của khối lượng hạt đó với bình phương
vận tốc ánh sáng (E = mc2 ).
Sự hình thành và phá hủy của vật chất là một trong
những hệ qủa quan trọng mà công thức này diển đạt.
Trong vật lý của năng lượng ở mực độ cao, các hạt va
chạm nhau bị phá hủy, khối lượng của chúng một
phần biến trở lại thành khối lượng nhỏ hơn, mộ
t phần
khác biến thành dạng năng lượng. Nhờ công thức này
mà các qủa bom nguyên tử đã được chế tạo ra, tức là
từ một cái nhân (nucleus) cùa một nguyên tử Uranium
nó bị phá vở ra (fìssion) thành hai cái nhân (two
nuclei) có khối lượng tổng cộng nhỏ hơn khối lượng
của cái nhân ban đầu cộng thêm với một số lượng
năng lượng rất cao được tỏa ra đi đôi với sự sinh phát
không biết bao nhiêu là phóng xạ nguy hi
ểm. Từ một
cái "Sắc" to biến thành một cái "Sắc" nhỏ hơn cộng
với cái "Không" rất to và nguy hại (3).
Có phải đó là điểm tương đồng trong quan niệm của
triết lý Phật Pháp và khoa học hiện đại về vũ trụ và vật
chất? Ở đây không có sự cố ý gượng ép chứng minh
Phật giáo là một khoa học, và cũng không dám nghĩ
rằng khoa học có thể giải thích được h
ết những gì đức
Phật đã dạy. Nhưng càng ngày với đà phát triển của
khoa học hiện đại, nhất là với thuyết Tương đối của
ông Einstein, với quan niệm không gian bốn chiều, thì
người ta càng ngày càng cảm thấy Phật Pháp gần gũi
với chúng ta hơn.

ng 4 giờ
chúng tơi vội vã tiếp tục đi viếng hai chùa Campuchea
nữa : Ch Hang trên con đường đi Trà Cú và chùa
Dơi trên con đường đi Cầu ngang. Cả hai chùa đều
khơng nguy nga nhưng rất rộng lớn, mỗi ngơi chùa
chiếm cả 15, 20 mẫu đất tồn là cổ thụ rậm mát. Vào
đây thấy cảnh chùa tịch mịch, khơng khí n lặng tu
trì. Các chùa Khmẻ hơn các chùa Phật giáo V.N. ở
chỗ khơng thấy khơng khí bn thần bán thánh, khơng
thấy q trần tục, q màu mè son phấn đĩ thõa. Ngồi
kiế
n trúc thẩm mỹ, chạm trổ tinh vi, còn có những
tượng gỗ tượng đồng rất thanh khiết, màu sắc rất tao
nhã. Các bạn đồng hành cũng cùng cảm nhận như tơi,
nhưtù là sau khi đã viếng các đền Thánh Mẫu ở ngồi
Bắc.
Chùa Dơi
Chỉ có một cái hơi tiếc là khơng còn giờ để
ghé viếng chùa Dơi thật lâu, ở đây có bức tượng Phật
ngồi cao trên 8 thước, cũng như khơng viếng được
chùa Ơng Meck, kế bên nhà thờ CG, ở đó có một
tượng Phật vàng, nhưng khơng rõ còn hay mất.
Đi thăm các chùa Khmẻ, tơi thấy những dân
cư chung quanh các chùa Campuchea và hai bên
đường đi Trà cú, đường đi Cầu ngang, cũng như
đường đi Tiểu cần, người dân nh
ứt là nơng dân còn

khơng bao giờ hồn thành được như ý muốn, vì ở nhà
q làng Nhị long khơng thể nào tìm được một ê-kíp
làm thợ hồ chun mơn có thể hồn tất những phù
điêu những nóc cột kiểu Hy lạp, nếu khơng có cha cho
mượn ê-kíp thợ chun mơn đang trùng tu nhà thờ Trà
vinh để mừng lễ Bách niên. Nh
ờ đó mà phần mộ gia
đình họ Huỳnh mới được chỉnh trang khang trang như
bây giờ.
Sáng hơm sau, chúng tơi dậy 7 giờ để 8 giờ
phải đi Tảo mộ ở Nhi long, cách Trà vinh chỉ 14 cây
số thơi. Gần 8 giờ rưỡi chúng tơi đã đến cầu Cây Cách
để vào ấp Long thuận . Từ tỉnh lộ, muốn vào phải đi
xe ơm và đã có những chiếc xe ơm đang chờ chở
chúng tơi đi vào, trên con đường dài hơn 1 cây số

phải qua một cây cầu nhỏ bắc ngang qua kinh Đùng
Đình, gọi là kinh Đùng Đình vì trước kia lục bình rau

113
mát đùng lại trên con kinh nầy làm cho thuyền bè khó
qua lại, nhưng có lẽ phải gọi là kinh Đền Đình, vì
ngay đầu kinh hiện có Đền hay Đình thờ ông Huỳnh
công Sách, chông mặt với “Huỳnh gia chi mộ” của
chúng tôi.
Về việc tảo mộ hằng năm nầy là một truyền
thống xưa nay trong gia đình: mỗi năm, ngày 25 Tết
Nguyên đán bà con xa gần tựu tập về phần mộ ở làng
Long Thuận để
làm cỏ hay sơn phết, làm cho mới, cho

tựu trước bàn thờ, khi nhang đèn đã lên khói, nhìn lên
bàn thờ thấy có con heo quay lớn và một con heo sữa,
cùng hoa quả đầy đủ. Anh bảy tôi là anh Huỳnh kim
Chánh và chú hai Huỳnh kim Đãnh là người cao tuổi
nhứt (86) đứng ra làm chủ tế. Rất tiếc là anh Huỳnh
kim Quang (93) là người hiện lớn tuổi nhứt có đến,
nhưng đã bỏ về trước. Hôm đó tôi cũng có mấ
y lời gởi
gấm mộ ông bà lại, trông bà con chăm nom, chúng tôi
đã có công chỉnh trang, nhưng việc bảo trì chỉ trông bà
con trong làng tiếp tục lưu ý và đại diện cho tất cả, tôi
tha thiết đọc lời cầu nguyện, xin ông bà phù hộ cho
con cháu được mọi sự tốt lành.
Nhang hương vừa tàn, chúng tôi được bà con,
nhứt là anh chị Huỳnh kim Chiến mời vào bàn ăn, một
bữa tiệc thịt quay bánh bò, có cả cháo lòng. Và bánh
ngọt trái cây đầy đủ. M
ột bữa ăn tất niên thật là vui và
thân tình. Tình gia đình luôn luôn là đậm đà, cảm
động, vì mỗi năm hội về đây đều có một hai người
thân đã ra đi.
Hang đá nhà thờ Bải Xan

Ăn xong rồi cũng có màn lì-xì (lộc tài) cho bà
con nhứt là trẻ nhỏ và tâm sự với nhau, ai ai cũng gửi
cho nhau những lời bảo trọng! Trông còn có ngày gặp
lại nhau ở đây, trước sự chứng kiến của cha mẹ ông

ÔNG THẾN 100.00
THỦY CON THẾN 100.00
VĨNH TRƯỜNG 100.00
NGUYỄN VĂN NHỰT $500.00
DIỆP THANH $ 50.00
LÂM SÔ $ 50.00TỔNG CỘNG $1000.00

ĐÃ GỞI VỀ VIỆT NAM NGÀY MÙNG 9 TẾT 2/6/2006

IV TRÙNG TU THÁNH THẤT CAO ĐÀI:
LÂM MỸ KÉO( CON SỐ
LẠI. CHÁU NGOẠI HUỲNH NGHÉ) $200.00
DIỆP THANH $100.00
TRẦM GIÁP $100.00
THỦY (CON THẾN) $100.00
LÂM SÔ $ 50.00
NGUYỄN VĂN NHỰT $450.00
(TẠM ỨNG TRƯỚC)______________


Anh Phương, Chị Mai, Chị Ánh ở Texas Anh Tường và gia đình Anh Trung- chị ThúyNguyễn tại Dallas
Gia đình Ông Trần Văn Xinh ở Portland OR Ông và Bà Nguyễn Ngọc Phúc ở North Carolina Chị Mai Dallas

118
TRUYỆN NGĂN KINH DỊ
MA HỜI
PHẠM PHONG DINH

Hai chàng thanh niên thở hổn hển đi
từng bước một lên con dốc cao lổn
nhổn đá sỏi. Họ oằn người dưới sức
nặng của những chiếc ba lơ căng cứng.
Cái dốc khơng hẳn là cao lắm, độ
nghiêng của nó chỉ khoảng trên dưới ba
mươi độ là cùng, nhưng sau một ngày
lặn lội trong khu rừng thẳm nên họ đã mệt nhồi.
Trong buổi chiều vùng sơn lâm, những nhi
ễu xạ của
ánh sáng đã biến mặt trời thành một chiếc nia đỏ nhạt
treo lơ lửng trên đầu núi, ẩn hiện trong đám mây mù
lãng đãng trắng xố tạo thành một cảnh quang vừa
hùng vĩ vừa kỳ bí.
Chàng thanh niên đi phía hậu thở phì phò như
tiếng người ta thụt ống bể lò rèn. Mỗi lần đạp chân lên
mấy viên đá nhọn, gan bàn chân của chàng thốn nhức,
như có ai cầm búa đ

bên đuờng. Hoa hồng được biểu trưng như là người
thiếu nữ đài các và rất khó tán, có gai có góc ghê gớm
như thế nào chẳng biết. Hoa trinh nữ gai mặc dù là
loại hoa đồng cỏ nội, như những người con gái q
mùa mộc mạc, nhưng là những cơ gái kinh khủng, vì
gai chẳng những nhọn mà còn có móc như móc lưỡ
i
câu. Cho nên anh chàng đi rừng té lộn nhào vào giữa
bụi hoa, những cái móc hoa bấu sâu vào da thịt làm
chàng kêu lên oai ối. Chàng càng dãy dụa thì những
chùm hoa tím càng bám chặt lấy. Minh hối hả níu mấy
nhánh cây trượt xuống, chàng rút cây dao rừng ra chặt
đứt mấy mảng bụi gai, vừa kéo bạn ra vừa lo lắng hỏi
dồn :
-Tấn, mày có sao khơng ?
Tấn vừa gỡ những chiếc gai bám trên áo vừa thở :
- Cũng tả tơi hoa lá cành Vậy mà có thằng
cha nhạc sĩ nào đó c
ứ rống lên cái gì mà nhưng hoa
trinh nữ đẹp tựa chuyện tình hai chúng ta. Rồi cái gì là
thấy hoa nhớ người u rất xa Người u tao mà
khủng khiếp như thế này, chẳng thà tao ở giá còn
hơn !
Minh cười phì dìu bạn ngồi xuống tảng đá lớn bên
đuờng :
-Mày là nhà khoa học mà mày khơng nhớ, hoa
trinh nữ của ổng là loại hoa trinh nữ thuộc lại con gái
thùy mị đoan trang mọc bò dưới đất và ít gai, hễ ai
đụng tới là e ấ
p khép lá lại em chả em chả thèm

dốc. Họ là hai sinh viên nghèo theo đoàn tổng hợp địa
chất, khảo cổ của trường đại họ
c lên vùng giáp giới
của hai tỉnh Bình Thuận và Khánh Hòa để vẽ bản đồ
địa chất quặng mỏ, quý thạch và tìm kiếm vết tích của
nền văn minh Champa. Chương trình thám hiểm là
một phần quan trọng của khóa học, sinh viên ban địa
chất và khảo cổ cần phải có tín chỉ này mới có thể
trình luận án cử nhân. Ban địa chất chỉ lèo tèo chừng
một tá sinh viên nghèo, có một nữ sinh viên nhan sắc
cũng thuộc loạ
i xấu đẹp tùy người đối diện, vậy mà
bọn chàng cũng đã thấy nàng đẹp như hằng nga tái
thế. Bọn chàng nào dám mơ mộng những cô nha sĩ,
dược sĩ hay bác sĩ xinh như mộng, bám chung quanh
là những gã sinh viên với những chiếc xế nổ láng
bóng. Hoặc vả có thỉnh thoảng thả qua trường sư
phạm gần bên trường khoa học, sau khi nghe bọn địa
chất giới thiệu nguồ
n gốc, bọn con gái liền hướng cặp
mắt xanh của họ về phía mấy cậu giáo sữa đứng
dưới những cây phượng vĩ. Bọn địa chất bèn rút quân
về căn cứ buồn thiu của mình. Hai chàng sinh viên
tình nguyện ở lại giữ trại cho vị giáo sư trưởng đoàn
và bạn bè về quê ăn Tết. Ông xã trưởng tốt bụng đã
cho đoàn chất chứa đồ đạc trong m
ột cái kho cũ bên
cạnh trụ sở ủy ban xã. Ông giáo sư được ưu ái dành
cho một giường trong phòng trực ủy ban. Bọn sinh
viên thì dựng lều trên khoảnh đất trống phía sau.

vàng ối tỏa hương thơm bát ngát cả một vủ
ng đất trời.
Dọc theo triền dốc chỗ bọn chàng đang đứng trải dài
xuống vùng thấp, rồi vuợt trở lên suờn núi phía trước,
toàn mai là mai. Núi đá gập ghềnh hùng vĩ, những bụi
cây xanh thẫm xen lẫn vào giữa những gốc mai tạo
thành một bức tranh thủy mặc đẹp như đang đứng
giữa cơn mơ. Ngày xưa Từ Thức hay Lưu Thần
Nguyễn Triệ
u có lạc vào chốn đào nguyên thiên thai,
thì cũng đến như thế này là cùng. Dường như cứ mỗi
một tảng đá là có một gốc mai mọc tựa vào, như tìm
kiếm sự chở che của người quân tử. Có thể là những
hạt mai già rụng lăn long lóc xuống triền, khi chạm
phải những tảng đá, hay rớt vào trong những cái hốc
có nhiều đất và ẩm ướt, hạt mai nẩy mầm v
ươn lên.
Người Thượng vốn không có cái thú chặt và chơi mai
ngày xuân, nên trong chốn núi rừng hoang dã mai nẩy
nở dần thành cả
cánh rừng mai.
Thân cây mảnh
khảnh, dáng đẹp
dịu dàng và ẻo lả.
Diễn tả một cô gái
mảnh mai, hay
mảnh như mai,
chắc chắn người
thiếu nữ đó phải
đẹp trang nhã và thùy mị như những cánh mai vàng

-Mầy có thấy cái cây đó không, cùng lắm thì
bọn mình leo lên đó !
Có tiếng chim hót lục khục trong dãy rừng thẩm phía
trước. Tấn co rúm người lại :
-Minh, mày có nghe tiếng chim, có phải tiếng
con chim gì mà nó đi theo ăn có và xỉa răng cho mấy
con cọp
Minh bật cườ
i :
-Thì là chim xỉa răng cọp
-Không, để tao nhớ. À, con chim đỗ quyên.
Mẹ ơi, mỗi lần nó hót cứ y như là có cọp tới !
-Suỵt, im cái mồm mày một chút. Mày có
nghe tiếng rít the thé giống như tiếng khèn không ?
Tấn nhìn quanh ngơ ngác :
-Có, rồi sao ?
Minh nhìn chăm chăm vào đám lửa than nghi ngút
khói, chàng giật tay bạn :
-Ê, Tấn, có hai con rắn trong đám lửa kìa
Tấn giật tay ra :
-Thì mặc mẹ chúng nó. Tao là tao không ưa
cái lũ ăn gì nhờn nhợt màu da đ
ó. Cứ để cho tụi nó
cháy thành món rắn rô ti là nhất.
-Không, mày nhìn kỹ xem, tụi nó đang cầu
cứu đấy !
Tấn nghểnh cổ nhìn vào mảnh đất. Bọn chàng
nhìn thấy có hai con rắn hoa lớn đang cuống cuồng
chạy loanh quanh giữa đám lửa, thỉnh thoảng chúng rít
lên những âm thanh kinh dị, the thé, đùng đục như

xu
ống nhìn hai con rắn nối đuôi nhau bò ra khỏi đám
lửa. Hai con rắn trườn đến đối diện với hai chàng trai,
chúng cố ngẩng cao đầu lên. Tấn thì thào :
-Minh, mày có thấy là tụi nó muốn mổ tụi
mình không ?
-Không, nó chào từ biệt tụi mình đó. Thú vật
chúng có nghĩa lắm.
Hai con rắn hoa đứng
lắc lư nhìn hai người
bạn một lúc lâu rồi mới
chịu rạp xuống thong
thả bò đi. Nhưng chỉ
đ
uợc chừng mươi
thuớc, chúng quày đầu
nhìn lại một lần nữa tỏ
vẻ quyến luyến. Sau cùng, chúng biến mất vào đám cỏ
tranh rậm.
Loanh quanh một chút, Minh tìm thấy mấy
dấu chân của những người đốt rẫy, chàng cùng bạn lần
theo con đường mòn ngoằn ngoèo trong khu rừng mai.
Đi đuợc vài trăm thước, bọn chàng đã có thể nhìn thấy
xa xa bên kia sườn núi có mấy nếp nhà sàn. Những làn
khói mỏ
ng quyện ẻo lả trên những mái tranh màu nâu
vàng nhỏ xíu như những cái hộp quẹt. Hai người bạn
hăm hở buớc. Nhưng thật kỳ lạ, bọn chàng nhớ là đã
đi hàng giờ rồi mà vẫn thấy cứ còn ở trong khu rừng
mai. Những mái nhà sàn trên triền núi vẫn cứ nhỏ xíu


Nhờ tải bản gốc
Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status