Tài liệu Chờ đợi cũng là một cách yêu - Pdf 10


Chờ đợi cũng là một cách yêu Nó cũng không còn nhớ nổi nó và anh đã bắt đầu như thế nào nữa, và nó cũng
không còn rõ là đã chờ đợi, lẽo đẽo theo đằng sau anh tất cả là bao nhiêu thời gian.
Nó không biết và cũng không muốn biết. Chỉ sợ khi nó biết thì cái chút chút hi
vọng nhỏ xíu về tình yêu của nó dành cho anh sẽ tan biến thành khói bụi.

Anh – người mà nó thương yêu không có gì là quá đẹp trai nhưng ở anh nó cảm
thấy có một nét gì đó rất tin tưởng, rất ngưỡng mộ. Và cũng là một người khá lạnh.
Sự thờ ơ và hững hờ của anh dành cho nó cứ như là một định lý vạn năm chẳng thể
nào thay đổi. Chưa bao giờ dù chỉ là nửa giây thôi anh dành cho nó một ánh mắt
mang đúng nghĩa yêu thương. Giữa anh và nó chẳng hề xảy ra bất cứ kỉ niệm đẹp
nào, nếu như không muốn nói trắng ra là giữa nó và anh không hề có kỉ niệm.
Ngày nó bệnh, anh bận đi “công tác” ở một nơi xa lắc xa lơ nào đó mà nó chẳng
thể thấu. Ngày mưa bão nó không có ai đón, nó cũng chẳng thấy anh đâu. Thậm
chí, nhà anh ở đâu, nó cũng chẳng biết. Thứ duy nhất nó biết được từ anh là tên và
số điện thoại, còn lại tất cả đều chỉ là những dấu chấm hỏi kéo dài. Anh chẳng
bao giờ thỏa mãn những câu nghi vấn của nó, riết rồi nó cũng chẳng buồn hỏi, mỗi
ngày nó chỉ lặng lẽ đi bên anh như một cái bóng. Anh lạnh lùng với nó như thế
đấy, cứ như hệt nó cũng chỉ là một con người xa lạ với anh. Thế nhưng, cứ như sự
trêu đùa của số phận, nó chẳng thể rời bở anh để đến với một người con trai khác
được. Nó luôn tin rằng mỗi người sinh ra đều có một người dành riêng cho mình
và tất nhiên anh sẽ là dành cho nó.

Xung quanh anh có rất nhiều cô gái xinh đẹp theo đuổi, vì thế nó đã rất phải vất vả
để có thể khiến anh chú ý đến mình. Trời đúng là không phụ lòng người, cuối cùng

- Mau nhìn đi!

Nó ngơ ngác thực hiện đúng theo lời anh bảo. Xém chút nữa là nó lăn đùng xuống
sàn. Tiếng hét the thé của nó chẳng mấy chốc được kéo lên tột cùng khiến mấy
người nam trong nhà về sinh phát hiện ra ngay bên trong này có con gái liền vội
vàng đỏ mặt bỏ đi. Chẳng mấy chốc, chỉ còn mỗi anh và nó ở lại nơi này.

Nó kinh hoàng nhìn hình ảnh mình trong gương. Mắt mũi tèm lem những vệt đen
dài, phấn đành loang lổ, đầu tóc rối bù. Nhìn hình ảnh mình trong gương, nó chẳng
thể đoán nổi đó là ma quỉ phương nào nữa? Nó còn chẳng dám nhìn chính mình,
thảo nào mà lúc nãy, anh nhìn nó kinh hãi đến vậy. Trong lúc nó còn đang bàng
hoàng trước vẻ đẹp “nghiêng thùng đổ nia” của mình, thì nó cảm nhận thấy một
chiếc khăn ướt mềm mại cùng với hương thơm thoang thoảng của mùi hoa cúc,
nhẹ nhàng lau trên mặt nó.

Nó ngơ ngác nhìn anh như không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Còn anh, vẫn lẳng
lặng tiếp tục công việc của mình, đôi mắt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nó. Ánh
mắt đó vẫn vậy, nhưng nó cảm thấy dường như nó đã bớt xa cách hơn.

- Cô làm tôi sợ chết khiếp! Lần sau đừng vậy nữa.

Sau lần đó, nó và anh chính thức quen nhau. Anh không lên tiếng nói rõ ràng nó là
bạn gái của anh nhưng nó cũng không ngu đến nỗi mà không hiểu sự dồng ý ngầm
từ anh. Anh đã cấp nhận nó bước chân vào cuộc sống của anh. Thật ra nó cũng rất
phiền phức, suốt ngày líu ríu, nói không ngừng bên cạnh anh. Nhiều lúc nó thấy
anh chau mày, nhưng tuyệt nhiên chưa có lần nào mà anh không chịu đựng nổi nữa
mà đuổi nó đi. Mỗi lần đi bên nhau, tuy hầu hết vẫn là nó nói – anh nghe, thế
nhưng vẫn là cùng sánh đôi bên nhau như một đôi tình nhân thật sự. Chưa bao giờ
anh bỏ mặc nó đi một mình đằng sau. Nếu nó đi nhanh, anh cũng sải chân dài hơn
1 chút, nếu nó mệt mỏi, đi uể oải đằng sau, anh sẽ không đỡ nó, nhưng anh sẽ đi

người mà đã từng yêu nó, thế nhưng nó không thể không biết số điện thoại và tên
của anh. Vì đó là hai thứ duy nhất thuộc về anh mà anh đã cho nó.

Ngày nó tốt nghiệp, nó thấy vui vẻ ghê lắm, vì cuối cùng một người tưởng chừng
như vô dụng như nó cũng có thể tốt nghiệp rồi. Tuy nhiên, khi nhìn thấy các bạn
mình trên tay cầm những đóa hoa nở rộ, nó cũng có chút mủi lòng. Nó đảo mắt
nhìn xung quanh, ai ai cũng có người mình thương yêu bên cạnh, còn nó thì không.
Ba năm trôi qua, nó cứ tưởng nó đã quên anh, nhưng thật ra thì nó vẫn còn yêu anh
rất nhiều. Cứ ngỡ một tình yêu ồn ào, sôi nổi mới khiến con người ta nhớ nhiều, ai
dè một tình yêu lặng lẽ giống như anh cũng có thể lưu lại trong tâm trí nó lâu đến
thế. Ba năm rồi, nó chẳng biết bất cứ tin tức gì về anh hết. Anh đến rồi đi nhanh và
im lặng như chưa hề từng bước qua cuộc đời nó vậy. Nó rất muốn mình hận anh
như thể đó là một cách có thể khiến tâm trạng nó nhẹ nhàng hơn, thế nhưng nó có
thể hận anh không? Không thể! Bởi vì anh đâu có làm tổn thương nó, chỉ là anh
chưa hề yêu nó cho nên lúc anh muốn đi thì anh sẽ đi thôi. Tất cả tình yêu của anh
và nó có lẽ đều là do ảo tưởng của một mình nó dệt thành. Anh chưa bao giờ nói
anh yêu nó, càng không thể có câu “Anh sẽ mãi mãi bên em”. Anh không phải là
của nó. Anh là của tự do! Biết là thế, vậy mà sao nó vẫn chờ đợi anh đến tận 3 năm
liền. Sao lúc nào trong tư tưởng của nó cũng có suy nghĩ rồi 1 ngày anh sẽ trở lại
bên cạnh nó. Nó thấy ghét bản thân mình quá đi. Sao lại có nhiều mâu thuẫn trong
đó đến thế?

Cuối cùng thì lễ tốt nghiệp cũng kết thúc, vậy là những năm tháng phải bon chen
một mình nơi đất khách cũng đã kết thúc. Nó có thể trở về với ngôi nhà yêu dấu
của mình rồi. Nó cảm thấy Thời gian quả thật là thứ đáng sợ nhất trên đời. Chớp
mắt một cái, nó đã để mất đi tuổi thanh xuân của mình rồi, đáng sợ nhất là nó chưa
hề có cơ hội để hưởng thụ, mà đã đê tuổi thanh xuân của mình trôi qua trong nhạt
nhẽo. Thế thì có khác nào thừa nhận rằng tuổi trẻ của mình đã chết.

- Khoan đã!

Câu nói nhẹ tênh của nó như một cú sốc lớn dành cho tinh thần của anh. Đôi tay
đang trên bả vai nó đột nhiên buông thõng. Nó đã rời anh đi như thế đấy! Trong
suốt ba năm qua, nó luôn chờ đợi đến ngày này, thế nhưng sao khi ngày này thật sự
đã xuất hiện, nó lại có thể dễ dàng buông xuôi đến như vậy??? Nó đã mong chờ
được gặp lại anh biết bao, vậy mà sao khi gặp lại thật rồi, nó lại chỉ muốn bỏ
chạy
Lúc nó ngước đầu lên nhìn anh, nó thấy anh thay đổi nhiều quá. Đẹp trai, phong độ
và mạnh mẽ hơn trước rất nhiều. Vì thế có lẽ số lượng vệ tinh quanh anh chắc hẳn
phải tăng lên đáng kể. Nó sẽ còn đủ sức chống chọi nữa không? Không thể nào! Có
lẽ nó đã nhầm, nhầm trầm trọng. Anh sinh ra thật sự không phải là để dành cho nó.

Tối về khi nó mở yahoo để xem tin nhắn của bạn bè, nó thấy mình có một lá mail.
đã lâu lắm rồi nó không còn lên mạng nữa, nó sợ nó sẽ vướng phải cảm giác thất
vọng khi nó không nhìn thấy bất cứ lá mail nào của anh. Thật ra thì anh đã từng
gửi mail cho nó, một năm một lá, tuy nhiên nó là một lá mail trắng, cho nên nó vẫn
cho là anh không gửi, anh vốn giỏi giang như vậy, nó làm sao có thể hiểu nổi dụng
ý của anh được chứ. Thật ngoài dự đoán của nó lá mail đó này là của anh, làn này
là mail có chữ. Nó phân vân mất 15phút không biết nó có nên xem hay không,
nhưng cuối cùng thì tính hiếu kì đã thắng. Nó nhấp chuột để đọc mail. Nó hơi ngỡ
ngàng khi đọc nội dung.

“ Gửi người con gái tôi yêu,

Anh đã sắp hoàn thành khóa học rồi. Vậy là chúng ta sẽ được gặp lại nhau trong
vòng 1 tháng nữa. Chỉ 1tháng nữa thôi, rồi chúng ta sẽ có hạnh phúc trọn vẹn. Anh
biết là em sẽ đợi được mà. Thật lòng không muốn nói ra câu xin lỗi giữa chúng ta
tuy nhiên anh vẫn phải xin lỗi vì anh đã bỏ đi mà không nói lời nào. Chỉ vì anh sợ
anh sẽ không thể bỏ đi sau khi nói lời tạm biệt. Anh không nói tạm biệt vì anh
không muốn hai chữ đõ có bất cứ cơ hội nào xuất hiện giữa hai chúng ta. Em đừng
lo, trái đất hình tròn, dù đi đến đâu, điểm cuối cùng của anh vẫn dừng lại nơi em.

anh tuyệt đối sẽ không phải là nhỡ tay gửi nhầm. Nó di di con trỏ khắp màn hình,
đột nhiên lại nhỡ tay vừa bấm vừa di, trên góc trái màn hình nó thấy một chữ
“ANH”
Vội vàng dở lá mail thứ 2, đấp vào mắt nó là chữ “ YÊU”
Đến là thứ 3, nó có thể đóan ra là chữ gì rồi, chữ “EM” như dang nhảy múa trước
mắt nó. Nó ngạc nhiên đến nỗi mắt chữ Ô mồm O. Nó biết anh rất kì lạ, nhưng
không cần phải dùng một cách tỏ tình khó như vậy để nói cho nó hiểu chứ. Nó rất
ngốc mà. Trong lúc nó vẫn đang vui sướng với lời tỏ tình theo kiểu đánh đố này,
thì nó thấy chiếc điện thoại bên cạnh rung lên, nó có tin nhắn. Là ai vậy nhỉ? Nó
thầm thắc mắc.

Một dòng chữ ngắn đến từ một số máy rất quen thuộc khiến mắt nó như nhòa đi.

“Ngốc ạ! Thật ra thì chúng ta không cách nào buông nhau ra được. Em đợi anh như
thế đủ rồi, bây giờ đến lượt để anh đợi em nhé. ANH – YÊU - EM”


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status