11: Sự tinh tế trong cảm nhận của Hữu Thỉnh về những biến chuyển trong
không gian lúc sang thu?
+ Hương ổi lan vào không gian, phả vào gió se.
+ Sương đầu thu giăng mắc nhẹ nhàng, chuyển động chầm chậm nơi đường
thôn ngõ xóm.
+ Dòng sông trôi một cách thanh thản gợi lên vẻ đẹp êm dịu của bức tranh
thiên nhiên; những cánh chim bắt đầu vội vã ở buổi hoàng hôn.
+ Cảm giác giao mùa được diễn tả thú vị qua đám mây mùa hạ “vắt nửa mình
sang thu”
+ Nắng cuối hạ vẫn còn nồng, còn sáng nhưng nhạt dần. Những ngày giao
mùa này đã ít đi những cơn mưa rào ào ạt bất ngờ .
+ Lúc này cũng bớt đi những tiếng sấm bất ngờ gắn cùng những cơn mưa rào
mùa hạ thường có.
Biến chuyển không gian lúc sang thu được Hữu Thỉnh cảm nhận qua nhiều
yếu tố, bằng những giác quan và sự rung động tinh tế qua hương vị qua sự vận
động của gió, sương, của dòng sông, cánh chim, đám mây, qua nắng, mưa, tiếng
sấm và những từ ngữ diễn tả cảm giác, trạng thái: bỗng, phả vào, chùng chình, hình
như, dềnh dáng, vắt nửa mình
12: Mượn lời nói với con trong bài thơ “Nói với con” của Y phương, nhà thơ
gợi về cội nguồn sinh dưỡng con người, gợi về sức sống mạnh mẽ, bền bỉ của
quê hương mình. Bố cục của bài thơ thể hiện ý đó như thế nào?
- Lòng yêu thương con cái, ước mơ thế hệ sau tiếp nối xứng đáng, phát huy
truyền thống của tổ tiên, quê hương vốn là một tình cảm cao đẹp của con người
Việt Nam ta đi suốt bao đời nay. Bài thơ “Nói với con” cũng nằm trong cảm hứng
rộng lớn, phổ hiến ấy nhưng Y Phương đã có cách nói xúc động của riêng mình.
Mượn lời nói với con, Y Phương gợi về cội nguồn dinh dưỡng mỗi con người, bộc
lộ niềm tự hào với sức sống mạnh mẽ, bền bỉ của quê hương mình. Bài thơ được
bố cục thành hai đoạn:
+ Đoạn 1: (Từ đầu đến Ngày đầu tiên đẹp nhất trên đời) Con lớn lên trong
tình yêu thương, sự nâng đỡ của cha mẹ, trong cuộc sống lao động nên thơ của quê
nước qua hình ảnh đẹp đẽ của những cô gái thanh niên xung phong ở một tổ trinh
sát phá bom trên tuyến đường Trường Sơn. Đó là những cô gái trẻ trung tâm hồn
trong sáng, giàu mộng mơ, và trong cuộc sống chiến trường đầy gian khổ, hy sinh
họ luôn luôn hồn nhiên, yêu đời, dũng cảm. Cuộc sống riêng và những kỷ niệm đẹp
thời niên thiếu đã giúp họ vươn lên trong cuộc chiến đấu và làm ngời sáng thêm
gương mặt của tứng người trong chiến trận. Phải là người trong cuộc, phải hiểu,
phải yêu thương và cảm phục họ đến thế nào thì nhà văn mới viết về họ những
trang đẹp và thấm tình đến thế .
- Đặc sắc nghệ thuật:
+ Về phương thức trần thuật: truyện được trần thuật từ ngơi thứ nhất, cũng
l nhn vật chính. Cch ny tạo điều kiện thuận lợi để tc giả tập trung miu tả thế giới
nội tm của nhn vật v tạo ra một điểm nhìn ph hợp để miu tả hiện thực cuộc chiến
đấu ở một trọng điểm trn tuyến đường Trường Sơn.
+ Một nét đặc sắc nổi bật l nghệ thuật xy dựng nhn vật chủ yếu l miu tả tm
lí.
+ Ngơn ngữ v giọng điệu: ngơn ngữ trần thuật ph hợp với nhn vật kể
chuyện – cô gái thanh niên xung người H Nội – tạo cho tc phẩm cĩ giọng điệu v
ngơn ngữ tự nhin, gần với khẩu ngữ, trẻ trung v cĩ chất nữ tính. Lời kể thường dng
những cu ngắn, nhịp nhanh, tạo được khơng khí khẩn trương trong hoàn cảnh chiến
trường. Ở những đoạn hồi tưởng, nhịp kể chậm lại , gợi nhớ những kỉ niệm của
tuổi nin thiếu hồn nhiên, vô tư và không khí thanh bình trước chiến tranh.
15: Bài học cần rút ra cho bản thân qua bức chân dung tự họa của “Rô-bin-
xơn Cru-xô” trích tác phẩm cùng tên của nhà văn Anh Đi-phô?
Qua những chi tiết về bức chân dung tự họa, ta còn thấy hiện lên thấp thoáng
cuộc sống vô cùng gian khổ của Rô-bin-xơn ngoài đảo hoang. Anh đã lâm vào
cảnh thiếu thốn nghiêm trọng (chuyển trang phục, trang bị bằng vải sang trang
phục, trang bị bằng da) phải đối mặt với sự khắc nghiệt của thời tiết (nắng mưa thất
thường) các trang bị mà Rơ-bin-xơn mang trên người chứng tỏ cuộc sống của Rô-
bin-xơn trên đảo hoang rất vất vả, anh vừa phải lao động, chăn nuôi, săn bắn, vừa
phải tự bảo vệ mình không chỉ có vậy chân dung tự họa và giọng kể của Rô-bin-