Tại sao nhân viên cũng cần học quản lý? doc - Pdf 15

Tại sao nhân viên cũng cần học
quản lý?

Trong một công ty, dù là xếp hay là nhân viên có người trợ giúp chỉ bảo cho mình bên
cạnh đều quý giá biết bao, lại có người cùng nhau lo cho hoàn thành công viêc, thì đó
mới là những đồng nghiệp tốt. Những lúc khó khăn, là một ông chủ nếu được sự động
viên bằng tinh thần hăng say làm việc của nhân viên thì trong lòng ông chủ nào muốn cắt
giảm biên chế đâu. Dưới đây là câu chuyện tả về một nhà quản lý Quốc Tuấn với vợ
mình đối chất với nhau tại sao nhân viên cũng cần học quản lý để các bạn hiểu hơn về
điều này
1. Dùng thuật lái xe quản lý ông chủ

Tuấn được mời vào làm quản lý cho công ty Đại Phát. Hiềm một nỗi phải đi
xa, mang cả vợ con theo nên tuấn về hỏi ý kiến vợ, hai vợ chồng tranh luận tới
khuya rồi ngủ mất lúc nào không hay.
Sớm hôm sau, Hiền (vợ) làm bữa sáng, gọi Tuấn dậy. Vừa nhìn chồng ăn, cô
vừa nói: Tôi đã suy nghĩ cả đêm qua, mình đã muốn đi, tôi cũng không cản. Mình
cũng phải theo đuổi mục đích của mình, nhưng chỉ xin mình hãy nhớ tám chữ:
"Quản tốt ông chủ, mở rộng cơ nghiệp".
Tuấn sửng sốt: Quản tốt ông chủ? Mình có nhầm không?
Hiền nói: Tôi không nhầm đâu. Mình chẳng muốn làm nên sự nghiệp hay sao?
Mình không quản ông chủ, để ông chủ lầm lẫn, ai sẽ còn phụ trách sự nghiệp của
mình nữa?
Tuấn vẫn cảm thấy mơ hồ, nói: Đúng vậy, ai cũng phải chịu trách nhiệm về
tương lai sự nghiệp của mình. Song, một nhân viên đi quản lý ông chủ nghe ra
không hợp lý lắm?
- Xem ra mình không muốn hiểu vấn đề. Hiền đẩy đĩa táo đã gọt tỉa về phía
Tuấn, nói tiếp: Trước tiên chúng ta phải hiểu nguồn gốc vấn đề, bắt đầu tư khoa
học quản lý của Taylor. Mình nói đi, cống hiến của Taylor đối với khoa học quản
lý là gì?
Tuấn nói: Điều này ai cũng biết. Ông ta đề ra khoa học quản lý và tiêu chuẩn

Tuấn cười: Tôi hiểu vấn đề nằm ở đâu rồi. Trong một thời gian dài, người ta
nhấn mạnh vị trí chủ đạo và sự quản lý đơn phương của ông chủ, cho rằng nhân
viên chỉ có thể chịu sự quản lý một cách thụ động. Trong công ty, nếu nhân viên
làm sai, người ta sẽ yêu cầu công ty xử lý. Thế nhưng, nếu ông chủ làm sai, nhân
viên sẽ phản ứng rất tiêu cực, hoặc im lặng, hoặc bỏ đi. Nó giống thái độ của một
số chị em "lấy gà theo gà, lấy chó theo chó ".
Chồng họ lầm lẫn, thậm chí gây họa thì họ hoặc cam chịu, hoặc ly dị.
Tuấn cười khổ sở: Hình tượng hay lắm, nhưng mình bảo họ phải làm thế nào?
Hiền nói: Họ phải ý thức rằng, nghĩ tiêu cực đó là sự vô trách nhiệm rất lớn, họ
đã không có trách nhiệm với bản thân, lại cũng không có trách nhiệm với ông chủ,
họ giống như những bà vợ không cách gì làm chủ được vận mệnh và bảo vệ hạnh
phúc gia đình. Một nhân viên muốn công ty ổn định và phát triển phải học cách
quản lý ông chủ, cũng như người vợ đảm đang phải học cách quản lý chồng.
Tuấn ngẫm nghĩ mãi, vẫn thấy không thỏa đáng: So sánh của mình vẫn không
thích hợp. Ông chủ có quyền sở hữu tài sản công ty, không như vợ chồng cùng sở
hữu gia sản, nhân viên không thể cùng hưởng tài sản công ty như ông chủ.
Hiền nói: Ông chủ sở hữu tài sản công ty cũng giống như đàn ông đi công
chứng tài sản gia đình trước hôn nhân. Cũng giống vợ chồng cùng hưởng tài sản
gia đình, ông chủ và nhân viên cũng cùng hưởng tài sản công ty.
Tuấn phản đối: Vợ ly hôn có thể đòi tòa án chia gia sản, nhân viên bỏ việc làm
sao đòi chi tài sản công ty được.
Hiền nói: Hiện giờ phổ biến cái gọi là "hợp đồng hôn nhân", công ty và nhân
viên ký hợp đồng lao động cũng vậy. Ngoài ra còn có cổ phần ưu đãi, lợi nhuận
cùng chia cho nhân viên. Người vợ lúc ly hôn có thể căn cứ theo hợp đồng để đòi
chia tài sản, nhân viên cũng có thể theo các điều khoản hợp đồng lao động mà đòi
lợi ích tương ứng. Ngoài ra, luật pháp quy định công ty phải đóng bảo hiểm cho
nhân viên, nó cũng như trong gia đình, người làm ra tiền phải nuôi những thành
viên khác.

2. Vì sao nhân viên cần quản lý ông chủ?

chế lương hưu cũng biến động, ông chủ không còn như bậc cha mẹ chăm sóc nhân
viên nữa. Nhân viên bắt buộc phải tự lo bản thân, đồng thời tương trợ lẫn nhau.
Chồng và vợ cùng chia sẻ và phấn đấu vì hạnh phúc; nhân viên và ông chủ, cấp
trên và cấp dưới cũng cần tổ chức thành một chính thể phấn đấu vì mục tiêu
chung. Do xã hội yêu cầu về nghề nghiệp ngày một cao, nhân viên cũng cần thay
đổi, từ những người nhu nhược, phục tùng, không cách gì thể hiện mình, trở thành
những người biết thiết lập mối quan hệ tương tác trên – dưới, tự phụ trách và hỗ
trợ, hợp tác.
Với một người chồng, có vợ đảm là hạnh phúc. Cũng như vậy, nhân viên giỏi
giang cần giỏi quản lý ông chủ, không chỉ vì lợi ích nhân viên mà còn có lợi ích
cho cả ông chủ. Bởi vì, rốt cuộc chúng ta đều sống trong một "nhà".
Hiền nói: Mình xem hết chưa? Ý tứ của tôi rất rõ ràng, nếu mình không thể
quản lý ông chủ một cách hiệu quả thì đừng đi nữa. Nhân viên thất bại cũng đáng
thương như người vợ thất bại.
Tuấn cười khổ sở, nói: Lời mình làm tôi sáng mắt, sáng lòng, song thực hiện
có dễ đâu!
Hiền nói: Về thực hiện, nên nhìn cả hai góc độ, một mặt là nên làm những gì,
mặt kia là không nên làm những gì.
* Nên làm những gì?
Hiền nói: Một nhân viên chân chính nên làm những gì? Tôi cho rằng đầu tiên
là hiểu rõ quyền của mình, sau đó là sử dụng thật tốt quyền đó như thế nào. Do
tính chất dây chuyền trong một công ty, quyền thực tế của một nhân viên thường
lớn hơn họ hình dung rất nhiều. Song, có thể vì mơ hồ, có thể vì sợ hãi, nhiều
nhân viên đã vứt bỏ quyền của mình.
Tuấn nói: Điều đó tôi hiểu, trách nhiệm liên quan đến quyền lợi, càng có nhiều
quyền, càng phải gánh vác nhiều trách nhiệm.
Hiền mỉm cười: Ý của mình có thể phát biểu như thế này. Nếu một người hiểu
rõ trách nhiệm bản thân thì cũng phải nắm chắc quyền của bản thân. Đối với nhân
viên, phấn đấu vì "hiệu quả vượt bậc" chính là tự gánh vác trách nhiệm. Em nói có
đúng không?

được?
Hiền nói: Trên thực tế, trong một gia đình đa thê, không một bà vợ nào dám
gây bất ngờ cho chồng. Trong công ty, ông chủ cũng như một ông chồng có nhiều
thê thiếp.
Tuấn cười ranh mãnh: Hóa ra công ty là đại gia đình phong kiến.
Hiền nói: Thứ ba, tuyệt đối không được coi thường ông chủ.
Tuấn nói: Ai bị coi thường cũng phát cáu, đương nhiên ông chủ cũng thế rồi.
Hiền nói: Ông chủ không cùng nhóm với nhân viên. Để đảm bảo quyền uy
quản lý, ông chủ quyết không tha cho nhân viên nào xúc phạm mình, vì thế có câu
"gần vua như gần hổ". Với lẽ đó, không nên vì thấy ông chủ thiếu tư chất mà xem
thường. Cách ứng xử thông minh là: tâng bốc ông chủ (hoặc người khác) miễn sao
chẳng có hại gì.

3. Làm cấp dưới dũng cảm

Tuấn xoa đầu, nói: Theo lời mình, quản lý ông chủ như đi trên dây, không chỉ
cần kỹ thuật, mà phải bạo gan hơn người. Gặp ông chủ biết nghĩ thì không sao;
chẳng may gặp ông chủ đồng bóng hay tư cách hủ bại thì quản lý thế nào? Làm
sao ngăn chặn quyền lực đen? Toàn lời xuông!
Hiền cười: Mình nói rất đúng, vấn đề nhân viên quản lý ông chủ chỉ có hai lựa
chọn: hoặc là trốn tránh vấn đề, hoặc là đương đầu với vấn đề.
Hiền vẫn không chịu: Song, mình biết không, trong rất nhiều trường hợp, dũng
khí chỉ chuốc hiểm nguy!
Hiền nói: Mình lại nói đúng, dũng khí kéo theo nguy hiểm, và nếu không có
nguy hiểm thì dũng khí cũng không cần. Song mình cần hiểu: Im lặng là giải pháp
an toàn, nhưng nó sẽ tổn hại cả nhân viên và ông chủ. Trên thực tế, dũng khí là
trọng lực để cân bằng cán cân quyền lực.
Tuấn hỏi lại: Lẽ nào mình không sợ chọc giận ông chủ, làm hỏng hết việc?
Hiền không nhịn nổi, cười to rồi nói: Thì ra đây là vấn đề chính khiến mình lo
lắng nhất. Kỳ thực, vấn đề mình muốn lý giải là làm cấp dưới dũng cảm như thế


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status