Để lành bệnh tự nhiên
Chương 2 (tt)
Những Gương Mặt Của Sự Lành Lặn:
Harvey Và Phyllis
Vào mùa hè năm 1992, lúc ông được năm mươi lăm tuổi và sáu tháng
và đang sống trong hạnh phúc của cuộc hôn nhân thứ hai, Harvey Sander có
một số vấn đề bệnh tật phát sinh. Thị lực của ông mờ đi, đôi lúc ông chợt
thức giấc nửa đêm trong khi mồ hôi đầm đìa, ông bắt đầu đi tiểu thường
xuyên, và ông trở nên bất lực (impotent). Sự thay đổi sau cùng là khó chịu
nhất, vì ông và bà vợ Phyllis mới của ông, đã có những quan hệ sinh lý mặn
nồng vào một khoảng thời gian nào đó. Ông nói, "Tôi càng ngày càng khó
làm công việc của một người đàn ông trong chuyện chăn gối, nên tôi không
vào giường ngủ nữa". Ông đổ hết mọi chuyện là do căng thẳng và không đi
khám bác sĩ.
Bà Phyllis nói, "Tôi không muốn áp lực ông, nhưng qua một thời gian
ngắn nó làm cho tôi xuống dốc." Công việc của Harvey là một người quản lý
về tiền bạc đã làm cho ông bị phần nào căng thẳng; nhưng theo lời của bà
Phyllis thì, "Thật tình cuộc sống của chúng tôi tương đối tốt." Sau chừng vài
tháng, Harvey tới tìm một bác sĩ tâm thần chuyên trị về chứng sinh dục rối
loạn (sexual dysfunction). Bà vợ thì đòi thử máu, mà một trong cuộc thử đó
là thử hóc-môn ở tuyến yên (pituitary hormone) và kết quả cho thấy là bất
bình thường. Rồi một bác sĩ về mắt bắt đi chiếu loại MRI cho bộ óc, và cuộc
thử nghiệm này cho biết có một khối u nằm sau cặp mắt của Harvey. Ở vị trí
này nó đè nặng lên trên một trung tâm quan trọng (hypothalamus) vốn kiểm
soát tuyến yên, và qua tuyến này, kiểm soát nhiều nhiệm vụ không tùy ý
(involuntary function) của cơ thể. Nó cũng làm ảnh hưởng tới hệ thần kinh
của mắt.
Từ vị trí cũng như vẻ biểu hiện, những bác sĩ của Harvey cho rằng
mụt nhọt này thuộc loại lành (benign)- có thể thuộc loại glioma hay
craniopharyngioma. Loại đầu là một loại mụt cứng lớn lên từ tế bào vốn hỗ
mù, làm cho ông không thể đọc được gì hay nhìn được gì trên màn ảnh
truyền hình. Để ngăn ngừa cho mắt khỏi bị sưng, bác sĩ cho uống thuốc
Decadron, là một loại steroid mạnh; nó làm cho Harvey lên 40 cân (pounds)
và thay đổi tính khí của ông. Bà Phyllis nói, “Ông trở nên giận dữ, hiếu
chiến, và khó chịu và ngủ hoài" Harvey chỉ nói, "Tôi không nhớ gì về nó
cả." Ông ấy bắt đầu mất trí nhớ và tâm trí. Ông có thể lạc trong chung cư
ông đang sống, ông diễn tả về những biến cố chưa từng xảy ra. Phyllis nhớ
lại, "Tôi không biết người này là ai nữa." Cứ theo lời bác sĩ thì không thể
những chuyện này có thể xảy ra, nhưng họ cũng không có lời nào giải thích
về bệnh tình ngày càng trở nên tệ hại. Phyllis nói, "Không ai muốn nhìn
nhận trách nhiệm cả. Bác sĩ giải phẫu (surgeon) nói, Tôi giống như người
thợ mộc ở đây; công việc tôi xong rồi , Bác sĩ nội tiết (endocrinologist) nói
chúng tôi đi gặp Bác sĩ thần kinh (neuroiogist) và Bác sĩ thần kinh lại bảo
chúng tôi đi gặp Bác sĩ nội tiết. Tôi thật cảm thấy sợ quá."
Vào khoảng thời gian này, có một chuyên viên cố vấn tên Deborah,
vốn có kinh nghiệm làm việc giỏi với những người đau ốm nặng, đem
Phyllis đi nghỉ mát vào cuối tuần, để rồi dàn xếp cho con trai của Harvey
đến và chăm sóc ông. Anh của Deborah là một bác sĩ giải phẫu kiệt xuất ở
Philadelphia, và ông được hỏi để cho thêm ý kiến thứ hai về trường hợp của
Harvey. Sau khi xem xét lại lịch sử bệnh lý, người bác sĩ này nói với bà chị
ông, “Harvey Sander sẽ không bao giờ có một quyết định độc lập nữa trong
đời ông ta. Ông ta sẽ không bao giờ bình phục. Bà phải cố gắng chuẩn bị cho
bà Phyllỉs chấp nhận điều kiện của ông chồng bà; thật là may mắn nếu ông
ta cứ giữ nguyên tình trạng và không tệ hại hơn nữa. "
Phyllis trở nên hoảng sợ khi nghe Deborah nói lại cuộc đối thoại, như
Deborah kể lại như sau, "Phyllis rú lên. Anh ấy không thể không trở lại
được! Tôi nói, ‘Đừng lo, tôi sẽ ở cùng bà, nhưng trong thâm tâm tôi cũng
không tin chuyện ấy."
Phyllis trở về nhà và cảm thấy rằng bà không thể phung phí thì giờ
thêm được nữa. Bà nói, "Tôi gọi tất cả những người khôn ngoan và thân
lấy lại sức khỏe và trí nhớ được phục hồi dù chậm chạp. Ông ấy phải phát
triển một cách suy nghĩ mới toàn bộ để tiếp cận với cuộc sống. Ông ấy phải
học những gì đã xảy ra cho ông, để rồi phải kinh sợ về nó, và rồi được sinh
trở lại. "
Deborah nhớ lại sự bực bội của Harvey trong thời gian ấy. Bà ấy nói,
"Mọi người đều mong muốn ông ta sẽ chuyển biến bởi kinh nghiệm này.
Nhưng dường như mọi người chứ không phải là ông được chuyển biến."
Harvey có đủ rồi. Ông ấy đã từng giàu có, thành công, đẹp trai, tận hưởng
cuộc sống một cách đầy đủ. Những bạn bè của ông bị chấn động vì những gì
đã xảy ra. Chỉ qua một đêm, ông đã trở thành một trong những bất hạnh của
cuộc đời: óc bị hư hại, lên cân, giận dữ và muốn hành hạ kẻ khác, dửng dưng
xa lạ với mọi người, có nhiều triển vọng chết hay sống vất vưởng không ra
gì. Mọi người đều nói, Nếu chuyện đó có thể xảy ra cho ông ấy, thì nó cũng
có thể xảy ra cho tôi. Nó thật sự làm cho mọi người nghĩ về những sự yếu
đuối của họ và thúc dục họ tẩy rửa những hành động của họ. Giờ đây, sau
cuộc giải phẫu thứ hai, Harvey càng nghe nhiều về ảnh hưởng mà ông gây ra
cho kẻ khác, ông càng cảm thấy hối tiếc là không có gì kỳ diệu xảy ra cho
ông cả.
Phyllis bỏ ra thì giờ hàng ngày để tập cho Harvey bước đi trở lại ông
ấy muốn gây lộn với bà nhiều lắm và nhớ chuyện bà luôn hỏi ông câu, "Sự
khác biệt bây giờ là gì? Đời của anh thay đổi như thế nào vì kết quả này?”
Tất cả những gì ông ta có thể nói là, “Tôi chỉ muốn trở lại với cái sân tennis
của tôi. "
Chừng một năm sau cuộc giải phẫu lần thứ hai, sự kỳ diệu xảy ra.
Theo lời của Harvey, "Tôi bắt đầu suy nghĩ. Tôi đã để cho bà vợ Phyllis suy
nghĩ thay cho tôi, và tôi luôn luôn ngại ngùng tránh né quyền lực và trách
nhiệm. Giờ đây dường như mụt nhọt và cuộc giải phẫu đã tái đánh thức một
số phần của tôi vốn đã im ngủ và đồng thời đã làm suy yếu những bộ phận
khác của tôi. Khả năng tình dục chăn gối của tôi trở lại chừng sáu tuần sau
cuộc giải phẫu, nhưng khả năng sinh lý nói chung của tôi có phần suy giảm.
Phyllis cho tôi biết rằng đây không phải là lần lành lặn ngoạn mục đầu
tiên mà bà đã chứng kiến. Bà nói, "Bảy năm trước đây, tôi bị đau hông
khủng khiếp. Tôi bị đau trong vòng hai năm rưỡi và đi hơn hai mươi bác sĩ
nhưng không có kết quả gì khi dùng những toa thuốc họ đã cho tôi. Rồi khi
đứa cháu đầu tiên của tôi được sinh ra, và tôi thật sự muốn ở với bé. Tôi biết
là tôi phải làm sao cho tôi khỏe mạnh hơn để có thể có được cái vui thú làm
bà. Tôi lắng nghe âm nhạc, dệt mộng, châm cứu, ăn thực phẩm tốt lành, và
uống vitamins. Chỉ trong vòng bốn tuần tôi không còn đau đớn nữa, một
trăm phần trăm khỏe khoắn. Tôi nghĩ điều quan trọng nhất mà tôi đã làm là
đã mường tượng có nhiều máu thêm chạy vào lưng của tôi. Chuyện đó cùng
với chuyện tôi luôn nói với tôi, Tôi thật sự muốn lành lặn. ".