Kiến thức lớp 10
Ca dao Việt Nam –phần24
Tướng Mạo Qua Ca Dao
Ăn uống khoan thai là người thanh cao
Ăn uống nhồm nhoàn là người thô tục
Ăn uống nhồm nhoàm là phàm phu tục tử
Bàn tay đỏ ửng như son
Không người danh tướng cũng con học hành
Bàn tay ngang lại lắm lông
Là người nhục dục ắt không phải vừa
Bụng bí rợ ở đợ mà ăn
Bước chân thình thịch, cúi đầu
Bôn ba đây đó, dãi dầu nắng mưa
Cá tươi xem lấy đôi mang
Người khôn xem lấy đôi hàng tóc mai
Tóc mai sợi vắn sợi dài
Có đâu mặt rỗ đá mài không trơn
Cái sọ trọc như không có tóc
Kém công danh lao lực về sau
Chẳng tham nhà ngói rung rinh
Tham vì một nỗi anh xinh miệng cười
Miệng cười em đáng mấy mươi
Chân đi đáng nén miệng cười đáng trăm
Dái tai như hột châu thòng
Có thành, có quách, dày, hồng sắc tươi
Thiệt người phú quý thảnh thơi
Phong lưu tao nhã trên đời chẳng sai 4
Đàn bà chân thẳng ống đồng
Khó con mà lại sát chồng, nguy nan
Đàn bà chưa nói đã cười
Lương duyên vất vả, cuộc đời truân chuyên
Đàn bà không biết nuôi heo là đàn bà nhác
Đàn ông không biết buộc lạt là đàn ông hư
Đàn bà lanh lãnh tiếng đồng
Một là sát chồng, hai là hại con
Đàn bà tốt tóc thì sang
Đàn ông tốt tóc thì mang nặng đầu
Đàn bà vú lép, to hông
Đít teo bụng ỏng, cho không chẳng cầu
Đàn bà yếu chân mềm tay
Làm ăn chẳng được lại hay nỏ mồm
Đàn ông gân trán nổi cao
Tánh tình nóng nảy, dạt dào ái ân
Đàn ông gối dụm, chân chàn
Mặt rỗ hoa hòe mà ăn nói có duyên
Giọng nói răm rắp tiếng dư
Trai thì can đảm, gái ư gan lỳ
Gò má mà chẳng cân phân
Cuộc đời cam chịu lắm phần lao đao
Hai môi không giữ kín răng
Là người yểu tướng, nói năng hỗn hào
Hàm rộng, miệng cọp: anh hùng
Hàm rắn, miệng chuột: bất trung vô nghì
Kẻ nào trống giữa bàn chưn
Hổng không đụng đất thì đừng chơi xa
Khao khao giọng thổ tiếng đồng,
Quăn quăn tóc trán là dòng khôn ngoan.
Lờ đờ như người say rượu
Mắt đỏ hoe, phải liệu mà chơi
Lỗ mũi mà hỉnh ngửa lên
Bạc tiền chồng chất một bên chẳng còn
Lỗ mũi mỏng, đầu cong, nhọn hoắc
Ắc lòng tham, hiểm độc gian phi
Tướng này đức đã suy vi
Nếu không tu thiện, hậu thì khó toan
Người nhiêu lông bụng: vô nghì chớ thân
Mắt tròn dưới mí láng sưng
Là tên tửu bác, Không ngừng chơi đêm
Mi nhỏ như sợi chỉ mành
Tình trong chưa thắm, ngoại tình đã giao
Miệng mà môi dưới trề ra
Trai thì chung thủy, gái là đào hoa
Miệng rộng, môi mỏng, liếc ngang
Con gái như thế chẳng màng làm chi
Miệng tu hú, ăn lở rú lở rí
Môi dày, miệng rộng cân phân
Nhơn trung sâu rộng, tánh chơn khoan hòa
Môi mỏng hay hớt, môi trớt hay thừa
Môi mỏng nói điều sai ngoa
Mai sau sinh nở con ra hoang đàng
Móng tay mỏng, nhọn: cơ cầu
Tâm tư hiểm độc, hay xâu của người
Mụt ruồi màng tang cả làng ăn thép.
Mụt ruồi bên mép, ăn thép cả làng,
Nhơn trung sâu tợ như đào
Thung dung trần thế, ai nào dám đương
Những cô chưa nói đã cười
Chưa đi đã chạy là người vô duyên
Những người béo trục béo tròn
Ăn vụng như chớp đánh con cả ngày
Những người chép miệng thở dài
Chỉ là sầu khổ bằng ai bao giờ
Những người con mắt lá răm
Lông mày lá liễu đáng trăm quan tiền
Những người mặt nạc, đóm dày
(Như) Mo nang trôi sấp, biết ngày nào khôn
Những người mặt nặng như mo
Chân đi bậm bịch, có cho chẳng màng (thèm)
Những người râu mép ngoảnh ra
Mép dày môi mỏng, ấy là tinh khôn
Những người tai mỏng mà mềm
Là phường xấc láo, lại thêm gian tà
Những người tai ngửa ra sau
Tướng hèn mà lại cứng đầu, chậm nghe
Răng thưa, da trắng: gái hay
Răng thưa, mặt sẫm: đổi thay chuyện tình
Râu rìa, lông ngực đôi bên
Chẳng phường phản bạn, cũng tên nịnh thần
Tai dài như Phật, quả thật sống lâu
Tai quặp về trước bủm tròn
Không cháu tể tướng cũng con anh tài
Tay chiêu, móc niêu chả rồi
Thông minh, học giỏi, anh tài
Ngón (tay) nhỏ mà dài tựa đọt hành non
Thực tốc hành trì: quý nhân chi tướng
Tiếng nói rít qua kẽ răng
Là người nham hiểm sánh bằng hổ lang
Tóc đen, thưa, rộng mà dài
Vuông tròn sắc mặt là trai anh hùng
Tóc mai dài xuống mang tai
Là người khó tánh ít ai vừa lòng
Tóc thưa, dài, mướt, trắng da
Ở hàng lầu các, dung hòa phu nhân
Tốt tóc nặng đầu, tốt râu nặng cằm
Xoáy trâu: không giàu cũng sướng
Xoáy ngựa hiện tượng: là tướng điêu ngoa