tuyen tap cac tan van hay - Pdf 18

MƯA THÀNH
PHỐ
Thứ năm, 29 Tháng 5 2008 15:04
Mấy năm nay, đôi mùa lại về mưa với thành phố. Thường là tôi cứ đội mưa xuân mà đi. Vì trời Âu ai dám đội
mưa? Như gặp lại người yêu xa cách bấy nay, chợt được hẹn hò tâm sự, mà vơi đi cái nhớ thao thức ở khi
phải yêu xa. Thế mà hè qua lại ngỡ ngàng mà thương mưa hè nơi tôi yêu dấu. Cơn mưa sầm sập như nhấn
chìm bao phố xá. Người xe có nơi ứ lại, vì nhiều dãy phố mưa ngập hết, có nơi hơn nửa mét. Nhớ cái cống
cái giữa phố Trần Cao Vân

NGUYỄN VĂN THỌVới tôi, mưa mỗi nơi một khác.
Mưa Hà Nội không dữ dội như mưa rừng, không bất chợt đi và tới như mưa Sài Gòn, không dai
dẳng mưa miền trung, không lạnh buốt như mưa ở Đức, nhưng chưa khi nào tôi quên được
những cơn mưa thành phố của tôi, với biết bao hình ảnh mà khi nhớ lại, lòng cứ xôn xao.
Mưa xuân Hà Nội đẹp. Lây rây hạt li ti giữa chợ hoa. Mưa lao xao trắng, chập chờn bay và đọng
lại trên các nhành hoa đón xuân và đón Tết. Mưa xuân nhỏ mà nao nao tuổi người. Tháng ba
mưa nàng Bân tới. Trong ánh điện đêm, mưa giăng giăng, cảm thấy lạnh lại trở về xuyên qua áo
mỏng. Cứ như thế rẽ mưa, dăm đứa rủ nhau tới góc phố Mai Hắc Đế. Tại đó có một quán bánh
trôi Tàu nước nâu ngọt sắc, xông lên mùi gừng mùi đồng mía, nóng cay thơm nhưng nhức. Nhẩn
nha ăn từng miếng nhìn mưa. Chợt thương đứa bạn thân vừa xa người yêu lên đường, lên lâm
trường tận Việt Bắc hôm qua. Nó vừa mười bảy tuổi trai, giờ ở đâu?
Tháng tư sấm rền. Mưa hạ bắt đầu rồi đây! Bắt đầu là sét xanh loằng nhoằng, làm lũ trẻ giật mình
khi dãy phố đêm đột ngột hiện ra trắng phớ. Rồi sấm rõ to, đùng đoành ầm ầm nổ, rung hết cả
ngói nhà. Đôi khi cốc chén trên khay cũng kêu lên khe khẽ: hè về.
Mưa chiều hè sau tuần oi tới ngột ngạt thì thú vị lắm. Sầm sập đổ xuống, mưa kéo dài tới hai ba
giờ đồng hồ. Lũ trẻ hàng phố chúng tôi rời nhà, chạy tóa ra cả đường. Cởi hết quần áo, lông
nhông từng đám chạy dọc phố thỏa thê hét, nô đùa, đá bóng. Ừ đá bóng, vì mưa rồi không còn
người lớn đi xe đạp trên đường mà có cớ la hét mắng mỏ lũ chúng tôi. Bao giờ cũng vậy, mẹ
nhắc con phải uống một ngụm nước mưa cho khỏi cảm. Tìm cái ống đang ồng ộc nhả nước chảy

dài trắng, đưa mùi xoa lên chấm mắt; hay ai kia, anh Hoàng, cô Tố lên nào của Vũ Hoàng
Chương đang tựa vào vai nhau; ai tựa vai người đàn ông cầm ô đứng bên nghe thu mưa hay
cảm tình người ở thu. Những mưa và nước mắt thương thu hay thương người nước mắt đầm
bên áo người trai Hà Nội. Ngoài hiên giọt mưa thu thánh thót rơi.Trời vắng u buồn mây hắt hiu,
gió ngừng trôi! Bài ca Giọt mưa thu ông Phong viết ở dưới Hải Phòng, lên gặp mưa thu Hà Nội.
Chợt biến thành bản tình ca buồn nhất thế kỷ. Và, thành máu thịt của một thu mưa buồn Hà Nội
xưa một thời. Mãi sau 1950 các ca sĩ như anh em Ngọc Báu, Ngọc Bảo còn ca mãi bài thu mưa
buồn này tới tận sau hòa bình cho ngay lòng lũ trẻ chúng tôi.
Thế mà có mùa mưa thu Hà Nội không buồn mà níu chân kẻ lên đường. Năm 1965 Hà Nội đưa
tiễn gần vạn chàng trai lên đường nhập ngũ, khi những trái bom ném bừa bãi xuống khu Tư và
Hải Phòng, Quảng Ninh. Đêm trung đoàn 220. Tôi yên lặng nghe bạn tôi khe khẽ hát bên tháp
pháo khi mưa thu giăng giăng cho đầy tình yêu Hà Nội của chúng tôi cần bảo vệ.
Mùa đông. Những cơn mưa thối đất, làm ẩm mốc những ngôi nhà cổ đã đầy rêu phong. Trên nóc
mái chùa Hai Bà. Những cây sứ dại lóng lánh trong mưa. Đường lép nhép. Nhà lép nhép. Thoắt
cái gió mùa đông bắc tràn về, khô cong làm đôi chân trần nứt nẻ của những người nghèo, lại
mong mưa.
Năm nào máy bay quần thảo đánh phá Hà Nội đêm ngày. Chúng tôi vừa đánh ngày ba trận cạnh
khu Cao Xà Lá, bên Trường Cảnh sát C.500. Trận địa 37 và 57 có hơn chục người trai Hà Nội hy
sinh. Mẹ nghe tin suốt đêm không ngủ, sớm ra cứ giục cha tôi, tìm xem nó còn sống không?
Ông có biết đâu rằng, đêm ấy đơn vị pháo 37 của con ông nổ súng lần nữa, đã di chuyển sang
bên kia cầu phao để bí mật thêm một trận địa chặn địch. Mưa mùa đông lê thê không sợ. Chỉ bực
nó làm dính vào xẻng mỏi ba đôi cánh tay đào công sự cả đêm. Người cha tới trận địa cũ gặp
đám hậu cần còn đang thu đồ nói, con bác đã sang bên kia cầu. Lại lóc cóc cái Pơrô cổ, đạp qua
mưa tới trận địa mới của con. Đánh một trận vào sớm tinh mơ. Chiều lại có lệnh di chuyển. Vừa
ngoắc pháo lên đường thì ông tới. Con đi đây cậu ơi! Nhẩy vội xuống ôm choàng lấy ông. Sao bố
gầy thế! Bần thần nghĩ mà chẳng dám nói ra. Nhẩy lên xe, ngồi giữa đống bao đồ, thùng đạn. Cái
bóng cha tôi cứ hút dần, hút dần giữa mưa đông lướt thướt. Tay ông còn tòng teo nải chuối đã
rụng hết một nửa cố giơ lên: Mợ gửi cho con mà cậu quên đi Thư vài ngày sau ông viết.
Mưa đông dai dẳng lắm. Nó cũng dẳng dai dấu mãi ở lòng ta, những kỷ niệm chẳng khi nào phai
nhòa, dù ta có đạp chân trên khắp cả thế gian

Bố tôi bỏ không theo nghề biển của ông nội. Ông đậu tú tài rồi đi làm công chức. Nhưng có điều
kì lạ là ông cũng rất yêu biển. Mấy lần dời nhà, ông đều nhất quyết chọn nơi ở gần bờ biển. Mẹ
tôi bảo: “Bố mày nghiện tiếng sóng!”. Cũng phải thôi, bố tôi lớn lên bằng lời ru êm đềm của sóng
biển. Hằng đêm, sóng hát ru cho những giấc mơ lấp lánh ánh sao của tuổi thơ ông… Có lần đi
công tác ở miền núi, mới hai ngày ông đã quay về, bảo: “Nhớ biển quá! Đêm thiếu tiếng sóng
không ngủ được…”. Mẹ nguýt dài: “Vớ vẩn!”. Nhưng trong mắt mẹ có chút màu tối thoảng qua
như cũng thầm ghen với biển…
Tôi không biết mình có “thừa hưởng” được lòng yêu biển như ông bà nội và bố tôi không. Biển
đẹp và hấp dẫn thật nhưng tôi thấy ngắm mãi cũng chán. Tôi chỉ ra biển mỗi khi lòng muộn phiền
muốn tìm sự thanh thản. Biển xanh biếc và trầm tư giúp tôi làm dịu đi tất cả… Khi tôi có mấy bài
thơ về biển được đăng báo, tụi bạn khen lắm, tôi tự hào: “Mình là dân biển mà!”. Nhưng mãi về
sau, tôi thấy chúng chỉ là những xác chữ vô hồn, dường như chưa có hơi thở của biển trong ấy…
Chiều nay tôi lại lang thang mãi trên bờ cát, cố tìm những cảm xúc đang trôi dạt đâu đó. Bất chợt
tôi bắt gặp một cô gái với dáng ngồi lặng yên trên ghềnh đá như bà nội tôi thuở nào. Tôi mon men
gợi chuyện: “Cô làm gì ở đây mà trầm ngâm vậy?”. Cô gái thản nhiên đáp: “Nói chuyện với biển”.
Tôi lắc đầu: “Tôi có nghe thấy biển nói gì đâu”. Cô gái bỗng nhìn tôi, giận dữ: “Người điếc như
ông làm sao nghe được!”.
Lòng tôi chìm trong khoảng lặng dù chung quanh vẫn đầy sóng và gió. Tôi thảng thốt nhận ra đã
bao năm mình sống bên biển nhưng chưa bao giờ nghe được tiếng biển. Tôi chỉ biết ngắm vẻ
đẹp bên ngoài của biển chứ không hoà được hồn mình vào biển, lắng nghe tiếng nói từ thẳm sâu
vời vợi của nó, như bà nội tôi, như bố tôi, như cô gái thâm trầm lặng lẽ kia…
Tôi biết mình thật khó có thể nghe được lời của biển khi mình chưa thật sự yêu biển. Chỉ những
người yêu nhau mới nghe được tiếng thầm của lòng nhau…
H.C
Thứ tư, 02 Tháng 4 2008 15:49
Chưa khi nào làng tôi vui và đẹp đến vậy. Trẻ con thì nhảy nhót, người lớn thì hỉ hả, vui mừng hiện ra trên từng nét mặt vốn
đã hằn lên sự lam lũ theo thời gian. Ánh đèn vàng leo lét âm u của thứ dầu loại ba được thay bằng ánh sáng trắng của
bóng nêông. Sáng từ nhà xuống bếp, từ sân ra ngõ. Cánh đồng làng cũng sáng bởi một hai bóng điện tròn lắc lư trong gió.
Đến cây si cũng được mắc bóng điện, gọi là cho người vào ra làng dễ hơn lúc đêm tối.
Đoạn văn ngắn . VĂN THÀNH LÊ

bóng điện, gọi là cho người vào ra làng dễ hơn lúc đêm tối. Ánh điện như đánh thức cả làng dậy. Lũ cào cào,
muồm muỗm, côn trùng cũng không yên, tối đến là bay loạn xạ như một lũ phải gió. Gốc si làng không còn là
nơi hò hẹn của những đôi lứa yêu nhau nữa, vì ánh điện chứ không phải ánh trăng. Ánh điện sáng quá!
Tôi buồn. Buồn không phải vì ánh điện làm thay đổi mọi trật tự vốn đã đi vào nếp ở cái làng thanh bình quê tôi.
Mà buồn vì mấy anh thợ điện, bởi tiếc mấy mét dây, không chịu kéo chệch đường dây điện tránh xa cây si, cứ
nhất quyết đòi chặt cành si cản đường điện vào làng. Thế là con chim Phượng đang bay lên của làng tôi mất
đầu. Nhìn xem: hai cánh nó vẫn xanh, dang rộng, vẫy vẫy nhưng cái đầu thì….
Rồi tôi vào đại học.
Hè về. Đến đầu làng, như một phản xạ, tôi ngẩng lên tìm bóng mát cây si. Tôi sững người. Cây si không còn
nữa. Thay vào đó là một hố sâu và rộng, trống huơ trống hoác. Về nhà hỏi bố, bố bảo: “Có người dưới thành
phố lên hỏi mua, nghe đâu mang về trồng trong nhà hàng hay quán xá gì đó, họ trả ba mươi triệu, thấy được
giá, các cụ bán, làm được cái nhà văn hóa của thôn đấy”. Trời! Tôi lại sững người thầm kêu trong lòng. Ba
mươi triệu. Rẻ ư? Đắt ư? Như thế nào thì gọi là được giá tôi không biết. Tôi chỉ thấy như thế là mất. Mất chút
gì trong mình. Mất chút gì trong làng. Tại sao lại bán cái văn hóa để xây nhà văn hóa, như vậy có phải là văn
hóa không?
Chim Phượng ơi! Chim Phượng hiến mình để cho làng bay lên ư?
Xuân Phú, 29/12/2007
V.T.L
CUỐI THU NGHE GIÓ ẤU
THƠ
Chủ nhật, 25 Tháng 11 2007 22:42
Gió cuốn vội vội vàng vàng với khe khẽ lạnh. Cỏ cây khép mình nép vào nhau cùng xuýt xoa run rẩy. Không
hiểu sao những cơn gió này, với thanh âm lào xào vội vã, luôn gợi về se sắt ấu thơ. Có lẽ một nỗi nhớ sẵn
mầm trong lành lạnh ấy, dành cho tất cả mọi người: Hoài niệm vòng tay của mẹ
Tản văn . NGUYỄN THỊ CẨM
Xạc xào xạc xào
Lào xào lào xào lào xào…
Nghe gió chạy quanh nhà. Cái điệu gió sao mà nghe đã lạnh. Gió chạy trong cái khuôn vườn nhỏ
có giàn mướp đương tàn. Thu đang về cuối. Gió trước mưa. Áp thấp và bão ngoài biển xa. Buổi
sáng tĩnh lặng ở nhà. Thật hiếm như quà quý. Giờ này trong bốn bức tường công sở chỉ nghe gió

nhân văn. Mời các bạn tìm đọc.
Dưới đây là một đoạn trích truyện ngắn Gã giáo gàn của Nguyễn Trung
… Y vào ngành giáo dục khá muộn, lúc 29 tuổi, vừa giải ngũ. Những năm
tháng mặc đồ lính, y là tay ghi-ta cự phách của đại đội và là một đảng
viên trẻ, năng nổ. Tấm bằng tốt nghiệp trung học phổ thông, sự hiểu biết
về nhạc lý và khả năng sử dụng các loại nhạc cụ đã giúp y có được chân
hợp đồng trong một trường trung học cơ sở: giáo viên nhạc. Công bằng
mà nói, nhờ Hoan – người bạn học cũ, tổ trưởng bộ môn toán nhà trường
– xin ban giám hiệu, y mới có nghề nghiệp ổn định.
Sự khốc liệt của cuộc chiến mà y đã trải qua trên chiến trường K. khiến y
thêm trân trọng cuộc sống, yêu thương học sinh và cả… dè sẻn niềm vui,
hạnh phúc riêng tư. Y dồn hết tâm trí vào chuyên môn, học hỏi về phương
pháp sư phạm. Mỗi tiết dạy, y cố giúp học sinh cảm nhận vẻ đẹp của nghệ thuật, của cuộc sống
và giá trị của hòa bình qua từng giai điệu lời ca và những mẩu chuyện cảm động đời lính. Rồi y
được đề bạt chức tổ trưởng chuyên môn. Sau đó y đăng ký học đại học từ xa ngành ngữ văn.
Năm 40 tuổi, y tốt nghiệp đại học, lập gia đình, và…. có thơ, nhạc đăng báo Trung ương. Thật là
một năm đầy ý nghĩa với y, người-giáo-viên-cựu-chiến-binh.
Vậy là y- nhà giáo, nghệ sĩ tương lai - với tờ báo biếu vừa nhận nâng niu trên tay, bước vào phòng
làm việc của ông trưởng phòng giáo dục theo lời “mời miệng” trong tâm trạng vô cùng thoải mái
và một thái độ kiêu hãnh quá mức cần thiết. Y gõ cửa. Trời mưa như trút nước. Năm nay lũ lụt dữ
đây. Y gõ mạnh tay hơn.
- Mời vào! - Giọng nữ chứ không phải nam.
Chẳng lẽ mình nhầm phòng? Y phân vân, song vẫn đẩy cửa bước vào. Ở bàn làm việc là một phụ
nữ đeo kính. Cặp kính trắng gọng đen làm lúc đầu y không nhận ra người đồng nghiệp trẻ vừa
được thăng chức phó trưởng phòng năm ngoái.
- Chào… c…ô! - Suýt nữa y lỡ lời nên chữ “cô” nghe không được rõ lắm. - Ông trưởng phòng…
- Đồng chí trưởng phòng xuống các trường giải quyết một số công chuyện - Bà phó phòng nói,
mắt vẫn không rời tập giấy trên bàn. - Tôi sẽ làm việc với anh.
Tuần trước, y tặng cho ông trưởng phòng cuốn tạp chí đăng các sáng tác mới của y. Thế là không
phải chuyện nhạc và thơ rồi. Cảm giác lâng lâng trong y bay đâu mất.


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status