I. Giới thiệu sơ lược về tỉnh Quảng Ngãi:
Quảng Ngãi là một tỉnh nằm ở duyên hải nam trung bộ ,Việt Nam. Biểu tượng của tỉnh
đó chính là “núi ấn-sông trà”
Vị trí địa lý của tỉnh: Quảng Ngãi trải dài từ 14°32′ đến 15°25′ Bắc, từ 108°06′ đến
109°04′ Đông, tựa vào dãy núi Trường Sơn hướng ra biển Đông, phía bắc giáp tỉnh
Quảng Nam, phía nam giáp tỉnh Bình Định, phía tây giáp tỉnh Kon Tum, phía đông giáp
biển Đông.
Về hành chính : Tỉnh Quảng Ngãi bao gồm 1 thành phố trực thuộc và 13 huyện trong đó
có 1 huyện đảo, 7 huyện đồng bằng, 6 huyện miền núi.
Khí hậu: Quảng Ngãi có khí hậu nhiệt đới và gió mùa. Nhiệt độ trung bình 25-26,9°C.
Thời tiết chia làm 2 mùa rõ rệt: mùa mưa và mùa nắng.
Dân số tỉnh đang có xu hướng hơi giảm về cơ học, theo kết quả điều tra chính thức ngày
01/04/2009, dân số tỉnh Quảng Ngãi chỉ còn 1.217.159 người. Hơn 1.3 triệu (2007).
Về kinh tế:
Cơ cấu kinh tế:
Nông lâm ngư nghiệp: 29-30%
Công nghiệp - xây dựng: 36-37%
Dịch vụ: 33-34%
Tăng trưởng kinh tế: GDP: 13-13,5%
Toàn tỉnh có 4 khu công nghiệp là:
Khu công nghiệp Quảng Phú (Thành phố Quảng Ngãi)
Khu công nghiệp Tịnh Phong (huyện Sơn Tịnh)
Khu công nghiệp Phổ Phong (huyện Đức Phổ)
Khu kinh tế Dung Quất (tiền thân là khu công nghiệp Dung Quất, huyện Bình
Sơn)
II. Phân tích ma trận SWOT (chỉ liên quan tới vấn đề thu hút dân cư)
1. Điểm mạnh (S)
Quảng Ngãi có mật độ dân số rất thấp chỉ khoảng 254 người/Km
2
nơi có mật độ dân
cư cao nhất tỉnh là thành phố Quảng Ngãi với mật độ 3390 người/ Km
Hội nhập quốc tế góp phần giúp lượng hàng hóa xuất khẩu của tỉnh tăng lên do đi đến
nhiêu nước hơn dẽ dàng hơn, góp phần tạo ra nhiều việc làm hơn.
4. Thách thức (T)
Việc thu hút nhân tài ngày càng trở nên gây gắt hơn khi gần tỉnh có các khu kinh tế
mở Chu Lai và thành phố năng động nhất miền trng Đà Nẵng.
Những người về hưu có tài sản lớn ở tỉnh có xu hướng đến những nơi có hệ thống y
tế, giao thông tốt hơn để sinh sống.
Sử dụng nhân tài để tạo ra giá trị gia tang là một thách thức không nhỏ. Những thành
tựu tạo ra không phải chỉ do cá nhân con người mà còn do mội trường khoa học công
nghệ và môi trường kinh doanh. Nên nếu các doanh nghiệp không thành công thì khó giữ
người và tỉnh có nguy cơ mất nhân tài
II. Sự thất bại của Quảng Ngãi trong việc marketing địa phương đến thị
trường cư dân và công nhân:
Theo thống kê của tỉnh thì dân số của tỉnh đạt 1.306.307 người (2007) với tốc độ tang
dân số bình quân 1.21%/Năm(2000-2007) thì dự đoán dân số hiện nay đạt 1.331.578
người nhưng theo thống kê mới nhất của tỉnh thì dân số Quãng Ngãi đã có một sự giảm
cơ học và chỉ đạt 1.217.000 người (4-2009). Nguyên nhân của sự sụt giảm cơ học này là
do tình trang di cư của nhiều hộ gia đình vào các tỉnh Đông Nam Bộ sinh sống và làm
việc. Theo thống kê của khu kinh tế Dung Quất thì hiện nay có khoảng 300 - 500 ngàn
lao động người Quảng Ngãi đang lao động tại Tp Hồ Chí Minh. Đây là nguồn lao động
có tay nghề và chất lượng cao.
Tại sao lại có một thực trạng như vậy ta có thể phận tích như sau:
Thứ nhất: Đó chính là mức thu nhập thấp và việc làm không ổn định Thực tế đầu
năm 2009 khi cuộc khủng hoảng kinh tế xảy ra một lượng lớn lực lượng lao động vế
quê xin việc làm và sau 1 thời gian ngắn họ lại trở lại thành phố Hồ Chí Minh làm
việc do mức lương trả cho họ quá thấp và công việc lại không ổn định. Các doanh
nghiệp ở đây chỉ đồng ý kí kết hợp đồng trong thời gian ngắn thường thì từ 3-6 tháng
và 1 số doanh nghiệp sử dụng thâm dụng lao động phá sản dẩn tới tình trạng thất
nghiệp hang loạt.
Thứ hai: Không có môi trường làm việc tốt cho người có trình độ cao: Khi tỉnh
để thu hút dân cư và chỉ đưa ra các chiến lược mang tính tất thời đơn lẽ không có đồng
nhất. Hay nói một cách khác là Quảng Ngãi không có một chiến lược Marketing địa
phương nào rỏ ràng để thu hút dân cư cả.
Tỉnh không tạo ra được một thương hiệu nào của tỉnh cả để làm cho nhiều người
biết đến tỉnh hay một lời tuyên bố định vị nào để thấy rằng đây là miền đất hứa hẹn
sẽ mang tới cho họ khi tới định cư ở tỉnh một việc làm với mức thu nhập ổn định và
môi trường sống tốt cả hầu như không có.
Trách nhiệm và hiểu biết của các cơ quan chức năng về vai trò của tiếp thị địa
phương tương đối mờ nhạt. Khi cần thu hút nguốn nhân lực có trình độ về tỉnh làm
việc sở nội vụ của tỉnh đã đưa ra các chiến lược mang tính chất nhất thời, tình thế chứ
không mang tính chất phối hợp nhiều biện pháp.Điển hình là chích sách ưu đãi đối về
vật chất với người có trình đô về tỉnh làm việc.
Không sử dụng hiệu quả phương tiện thông tin để thực hiện kế hoạch tiếp thị địa
phương
Không thực hiện hài hòa các nhóm giải pháp sau để thực hiện tiếp thị là: về nhà ở,
dịch vụ gia đình, công việc thích hợp, cộng đồng và lối sống, thông tin, thuế thu nhập