Anh hùng Phạm Tuân - Thi “trượt” thợ máy lên làm
phi công
2 Phạm Tuân khao khát được có mặt bên họ. Và số phận đã mỉm cười với anh.
Một số học viên Việt Nam không theo nổi chương trình học hoặc sức khỏe kém
nên bắt đầu bị sàng lọc.
Và nguồn bổ sung cho các học viên phi công có thể là các học viên thợ máy.
Chàng trai đến từ làng Quốc Tuấn là một trong số mười người gặp vận may ấy.
“Người ta trượt phi công xuống làm thợ máy, còn tôi “trượt” thợ máy lên làm phi
công”, Phạm Tuân nhớ lại.
Ước mơ cháy bỏng được trở thành phi công bay trên bầu trời với chiếc máy bay
chiến đấu của Phạm Tuân đã được nhiều người thầy, người bạn Liên Xô “chắp
cánh”. Đặc biệt là vị huấn luyện viên đầu tiên mà các học viên đã gọi bằng cái tên
đơn giản: Misa.
Anh hùng Phạm Tuân hôm nay
Thế rồi trung tâm huấn luyện bay đã ở lại phía sau. Phạm Tuân cùng các học
viên được tập trên các loại máy bay kiểu Iak -18, UTI - MIG 15 và bay trên loại
máy bay MIG-17.
Trong số những người tốt nghiệp đó, có 10 phi công đạt trình độ kỹ thuật khá
giỏi, được huấn luyện bay ban đêm. Phạm Tuân là phi công tiêm kích đầu tiên
được bay đêm trên MIG -17 ở Liên Xô.
Ra đi để học làm thợ máy nhưng khi về nước Phạm Tuân đã là một phi công
được đào tạo cơ bản. Nhưng ở Việt Nam anh và các bạn đồng môn lại tiếp tục
được đào tạo lại để điều khiển những chiếc máy bay MIG -21, một trong những
loại máy bay tiêm kích hoàn hảo nhất thế giới.
Và một lần nữa những huấn luyện viên Liên Xô lại tận tình hướng dẫn. Họ làm
công việc ấy không chỉ trên sa bàn mà còn bên cạnh những phi công Việt Nam
trong các chuyến bay thật.
hạ cánh khẩn cấp. Phạm Tuân đã quyết định vẫn hạ cánh ở sân bay vừa bị đánh
bom.
Quyết định này được báo lên đài chỉ huy binh chủng không quân. Và được
phép. Đêm tối, không hề có đèn pha trên sân bay, Phạm Tuân hạ cánh chỉ nhờ ánh
sáng phát ra từ chiếc đèn pha máy bay.
Khi máy bay vừa chạm đất thì lập tức bị tụt xuống hố bom. Tốc độ hạ cánh của
MIG - 21 khá cao và chiếc máy bay đã lộn nhào, rồi trượt đi khoảng 300 mét.
Bụng máy bay hướng lên trời và quay trở lại 180 độ. Chiếc máy bay gần như đã
bị phá hủy. May mắn là nó nhanh chóng dừng lại và không bốc cháy.
Phạm Tuân thoát ra khỏi buồng lái đã hư hỏng hoàn toàn. Sáng hôm sau, anh
thấy đường băng cất cánh giống như bề mặt của mặt Trăng vẫn từng được miêu tả
trong phim viễn tưởng, hết hố bom này đến hố bom khác.
Anh đã thoát chết nhờ một phép màu nào đó. Nhưng sau đó chính anh đã tự
mình làm nên một phép màu gây chấn động dư luận khi bắn hạ pháo đài bay B52.
“Vào ngày 27/12/1972, số phận đã dành cho tôi một cơ hội…”, Phạm Tuân
kể…