Website: Email : Tel : 0918.775.368
LỜI CẢM ƠN
Đặc biệt, chúng tôi xin bày tỏ lòng biết ơn chân thành và sâu sắc tới quý
Thầy, Cô chủ nhiệm lớp, quý thầy cô giáo trong nhà trường đã tận tình giúp đỡ,
hướng dẫn, chuyển tải những kiến thức, kinh nghiệm quý báu và động viên chúng
tôi thực hiện và hoàn thành đề tài này.
Trong khoảng thời gian hạn hẹp, đề tài không tránh khỏi những thiếu sót,
những hạn chế về cả nội dung lẫn hình thức. Chúng tôi rất mong nhận được những
góp ý của quý thầy cô giáo, các bạn đồng nghiệp đối với đề tài.
Xin trân trọng cảm ơn!1
Website: Email : Tel : 0918.775.368
LỜI NÓI ĐẦU
Nền kinh tế nước ta đang tiến hành hội nhập với nền kinh tế khu vực và quốc
tế bằng việc gia nhập tổ chức thương mại quốc tế (WTO) vào năm 2006, và với
mục tiêu đưa nước ta trở thành nước công nghiệp vào năm 2020, vấn đề phát triển
nguồn lực là yếu tố cơ bản cho sự phát triển nhanh và bền vững, trong đó giáo dục
và đào tạo là con đường quan trọng nhất trong việc phát huy nguồn lực con người.
Trong lý luận và thực tiễn, đội ngũ nhà giáo và cán bộ quản lý giáo dục luôn
được xem là lực lượng cốt cán của sự nghiệp phát triển giáo dục và đào tạo, là nhân
tố quan trọng nhất quyết định việc nâng cao chất lượng giáo dục. Nghị quyết Hội
nghị Ban chấp hành Trung ương 2 khoá VIII đã xác định: “Giáo viên là nhân tố
quyết định chất lượng giáo dục”. Chỉ thị 40-CT/TW của Ban Bí thư Trung ương
Đảng về xây dựng, nâng cao chất lượng đội ngũ nhà giáo và cán bộ quản lý giáo
dục cũng chỉ rõ: “Nhà giáo và cán bộ quản lý giáo dục là lực lượng nòng cốt, có vai
trò quan trọng”. Do vậy, muốn phát triển giáo dục – đào tạo, điều quan trọng trước
tiên là phải chăm lo xây dựng và phát triển đội ngũ giáo viên và cán bộ quản lý.
không hề đơn giản, nó đòi hỏi chúng ta phải nhận biết một cách chính xác nguồn
gốc nảy sinh xung đột và đưa ra hướng giải quyết hợp lý.
Chúng ta biết rằng nếu xung đột – Nhất là trong vấn đề đánh giá thi
đua khen thưởng – không được giải quyết một cách có khoa học và hiệu quả, chúng
có thể gây nên những hậu quả khôn lường. Xung đột này có thể nhanh chóng dẫn
đến sự ganh ghét cá nhân. Công việc của nhà trường có thể bị phá vỡ, tài năng bị
bỏ phí, và dễ kết thúc bằng việc phản đối và đổ lỗi lẫn nhau và những điều này rất
không có lợi cho nhà trường trong quá trình xây dựng và phát triển. Chính vì những
lý do trên nên tôi mạnh dạn chọn đề tài: “ Giải quyết xung đột trong Hội nghị thi
đua bằng tâm lý học quản lý ”
I. Mô tả tình huống
3
Website: Email : Tel : 0918.775.368
Trong bài diễn văn khai mạc lớp lý luận khoá I Trường Nguyễn Ai Quốc vào
ngày 7 tháng 9 năm 1957 Chủ Tịch Hồ Chí Minh đã căn dặn: “ Các đồng chí cần
nhận thức sự quan trọng của học tập lý luận để hăng hái học tập, đồng thời trong
khi học tập phải đem những điều học được để phân tích và giải quyết các vấn đề
thực tế trong công tác, trong tư tưởng của bản thân mình và của Đảng, có như thế
việc học tập của các đồng chí mới thu được kết quả tốt ”.
Thực hiện lời dạy đó của Chủ tịch Hồ Chí Minh, cán bộ Quản lý Giáo dục là
những người phải biết thường xuyên vận dụng mọi kiến thức về quản lý nhà nước
để giải quyết các vụ việc phát sinh trong hoạt động quản lý, nhất là giải quyết các
thực trạng hiện nay ở các cơ quan, đơn vị công tác.
Thực trạng tất yếu trong các cơ quan là luôn luôn có xung đột, chúng chỉ
khác nhau về quy mô tính chất. Tuy nhiên, không phải lúc nào khái niệm xung đột
cũng đều được hiểu theo nghĩa xấu. Xung đột là quá trình trong đó một bên nhận ra
rằng quyền lợi của mình hoặc đối lập hoặc bị ảnh hưởng tiêu cực bởi một bên khác.
Xung đột có thể mang đến những kết quả tiêu cực hoặc tích cực, phụ thuộc vào bản
chất và cường độ của xung đột.
danh sách đề nghị khen thưởng, thì thầy Phó Hiệu trưởng phụ trách cơ sở vật chất
4
Website: Email : Tel : 0918.775.368
kiên quyết phản đối với hàng loạt lý do bôi đen và phủ nhận những kết quả cũng
như những thành tích mà thầy Phó Hiệu trưởng chuyên môn đạt được. Thầy Phó
Hiệu trưởng chuyên môn lập tức phản ứng lại với ý kiến của Thầy Phó Hiệu trưởng
phụ trách cơ sở vật chất. Thầy bác bỏ mọi ý kiến mà thầy Phó Hiệu trưởng phụ
trách cơ sở vật chất đưa ra và lớn tiếng công bố những khuyết điểm về công tác
quản lý của thầy Phó Hiệu trưởng phụ trách cơ sở vật chất. Và đến đây, đã xảy ra
xung đột dữ dội giữa hai thầy Phó Hiệu trưởng. Người có quyền lực duy nhất để xử
lý xung đột giữa hai thầy Phó Hiệu trưởng lúc này là thầy Hiệu trưởng, nhưng thầy
Hiệu trưởng lại tỏ ra lúng túng chỉ tập trung vào việc dàn hòa. Và cuộc khẩu chiến
gay gắt giữa hai thầy Phó Hiệu trưởng tiếp tục kéo dài. Kết quả là Hội nghị thi đua
của nhà trường tan vỡ không bình xét được cá nhân đề nghị khen thưởng năm học .
Điều quan trọng hơn là từ đó những tình tiết về lỗi lầm của cả hai thầy được
lan truyền trong Hội đồng Sư phạm nhà trường, thậm chí cả những lời nói của cả
hai thầy – Xung đột – trong Hội nghị thi đua cũng được đưa ra bàn tán nửa kín nửa
hở. Vai trò của Hiệu trưởng nhà trường bắt đầu mờ nhạt, hình ảnh Ban giám hiệu
cũng bị mờ nhạt đi trong hoạt động của Hội đồng nhà trường. Cũng từ đây, các
hoạt động thi đua bị đình trệ - vi họ mất niềm tin vào Ban Giám hiệu nhà trường -
chỉ còn lại hoạt động dạy học theo quy chế tồn tại nhưng mất hết linh hồn vốn có
của nó, nên nhiều năm, nhà trường chấp nhận chịu những vết trượt dài tụt hậu so
với các trường bạn trong cụm thi đua. Đó là một câu chuyện buồn, một thất bại của
nhà trường trong phong trào thi đua.
Điều này đòi hỏi người Hiệu trưởng cần có giải pháp tích cực để giải quyết
tình huống xung đột giữa hai Phó hiệu trưởng, để từ đó từng bước phục hồi lại uy
tín của Ban Giám Hiệu trong lòng của CBGV nhà trường, cũng như từng bước
phục hồi lại vai trò, vị trí của nhà trường trong cụm thi đua.
II. Xác định mục tiêu xử lý tình huống