Những câu chuyện ở đầu
giường
Elaine Pondant Như tấm bia kỷ niệm, lớp mặt ván đầu giường cũ mang những nét khắc. Những
cái tên người. Những ngày tháng năm. Ngần ấy thứ sẽ chỉ là những vết xước làm
xấu xí cái giường nếu như những vết khắc ấy không gắn liền với các biến cố và
sự kiện trọng đại của một đôi vợ chồng gắn bó. Rồi chiếc giường trở thành di sản
thừa kế cho con gái. Những nét khắc đã dẫn dắt người con trở về với hoài niệm,
hồi ức của mẹ. Câu chuyện lạ lùng của Elaine Pondant cho thấy những nỗi buồn
vui, được mất của gia đình trong quá khứ lại là chất keo kỳ dị gắn chặt các thành
viên của gia đình lại với nhau, và nối thế hệ này tiếp với thế hệ sau; miễn là biết
tìm một cách nào đó để lưu giữ và truyền lại cho nhau những kỷ niệm khó quên
của cha mẹ và con cái.
Vài tháng sau khi ba qua đời, má giao lại cho tôi cái giường thì nó đã khoảng bốn
mươi lăm tuổi rồi. Tôi quyết định tân trang lại để tặng con gái là Melanie. Ở đầu
giường, mặt gỗ đầy những vết xước.
Ngay trước khi bắt đầu cạo sơn, tôi nhận ra một trong các vết xước là một ngày:
18.9.1946. Rồi tôi nhớ ra - đây là giường cưới của ba má!
Ngay phía trên ngày cưới đó là một cái tên và một ngày khác: "Elizabeth,
22.10.1947".
Má trả lời điện thoại. Tôi hỏi: "Elizabeth là ai? và ngày 22.10.1947 có ý nghĩa
gì?"
"Chị con đó".
Trong bữa ăn trưa, má kể tôi nghe về ngày 14.1.1951, là ngày má đánh mất cái
bóp tiền nhỏ cầm tay tại một cửa hang bách hóa. Ba ngày sau, cái bóp trở về qua
đường bưu điện. Lá thư của người phụ nữ nào đó tên Amy viết: “Tôi lấy năm đô
la trong bóp để gửi trả nó về với bà. Tôi hy vọng bà sẽ hiểu.”. Chẳng có địa chỉ
hồi âm, vì thế má không thể cám ơn người ấy, và ngoài năm đô la ra má không
mất gì hết.
Rồi là George. Ngày 15.12.1967, George bắn chết con rắn chuông đang chực mổ
anh Dominick của tôi. Ngày 18.9.1971, ba má tôi kỷ niệm đám cưới bạc và lập lại
lời thề chung sống bên nhau sau hai mươi lăm năm hương lửa.
Tôi biết về một y tá tên là Janet. Cô đã ở bên má tôi và cùng má tôi cầu nguyện
sau khi chị Patricia của tôi chơi xích đu té suýt chết.
Tôi hỏi: “Còn Ralph là ai?”.
“Ngày 18.2.1966, Ralph đã cứu sống anh con ở Đà Nẵng, Việt Nam. Hai năm
sau, trong chuyến công vụ thứ hai, Ralph đã thiệt mạng”.
Anh tôi chẳng bao giờ nói về cuộc chiến tranh ở Việt Nam. Những ký ức đã được
chôn vùi sâu kín. Đứa con của anh tôi tên là Ralph. Giờ thì tôi đã hiểu vì sao.
Tôi nói: “Con suýt nữa đã cạo sạch những câu chuyện lạ lùng nọ. Sao má lại cho
con cái giường này?”.
“Ba má đã khắc cái ngày đầu tiên trên đầu giường vào đêm tân hôn. Từ đó về sau,
nó là quyển nhật ký cuộc đời bầu bạn bên nhau. Khi ba con mất đi, cuộc sống
chung của ba má không còn nữa. Nhưng ký ức chẳng bao giờ tàn lụi”.
Khi tôi thuật lại cho chồng tôi nghe về cái đầu giường, ảnh nói: “Vẫn còn chỗ