Báo cáo thực tế tại trung tâm giáo dục lao động xã hội phước bình – xã phước bình – huyện long thành - Pdf 25

Họ tên sinh viên: Nguyễn Thị Thuỳ Linh
MSSV: 0856090085
Báo cáo thực tế
1. Giới thiệu
HIV/AIDS là một trong những mối hiểm họa lớn nhất trong lich sử của nhân
loại trong suốt 2 thế kỉ qua. Theo thống kê của trung tâm phòng chống HIV/AIDS
Việt Nam tính đến 30-9-2010, cả nước có 228.680 người nhiễm HIV/AIDS được
phát hiện và báo cáo, trong đó 48.368 người đã chết và 180.312 người nhiễm HIV
đang còn sống (42.339 bệnh nhân còn sống đã chuyển qua giai đoạn AIDS). Hình
thái lây nhiễm HIV trên toàn quốc chủ yếu qua đường máu (do tiêm chích ma túy
không an toàn). Việt Nam là một trong những quốc gia có tỷ lệ lây nhiễm HIV qua
con đường tiêm chích ma túy cao nhất thế giới. Trong những năm gần đây, tỷ lệ
này tăng theo cấp số nhân. Theo số liệu giám sát trọng điểm gần đây, tỷ lệ người
nhiễm HIV trong nhóm người nghiện chích ma túy là 22,5%.
Việc ngăn chặn và đẩy lùi căn bệnh thế kỉ này luôn được xem là mối quan
tâm hàng đầu của mỗi quốc gia trên thế giới. Năm 2001, Trong phiên họp của Đại
Hội Đồng Liên Hiệp Quốc, qua “Bản thông điệp nhân ngày phòng chống
HIV/AIDS 1/12/2003”,Tổng thư kí Liên Hiệp Quốc Cô phi an nan đã khẳng định
phòng chống HIV/AIDS phải là mối quan tâm hàng đầu của nhân loại và chỉ rõ
những ảnh hưởng tiêu cực của sự kì thị, phân biệt đối xử đối với những nạn nhân
của HIV. Ông cũng tha thiết kêu gọi các quốc gia và toàn thể nhân dân thế giới
“Hãy sát cánh cùng tôi, bởi lẽ cuộc chiến chống lại HIV/AIDS bắt đầu từ chính các
bạn.” Cho đến ngày nay, Thông điệp ấy vẫn có sức tác động mạnh mẽ đến suy nghĩ
và hành động của mỗi cá nhân và toàn xã hội trong cuộc chiến chống lại căn bệnh
thế kỉ này.
Vừa qua, ngày 09/11/2010, Khoa xã hội học - Trường Đại học khoa học xã
hội và nhân văn – Đại học Quốc Gia Tp.HCM đã tổ chức cho nhóm sinh viên lớp
K14 đi thưc tế tại Trung tâm Giáo dục Lao động Xã hội Phước Bình – xã Phước
Bình – huyện Long Thành – Tỉnh Đồng Nai với mục đích giúp sinh viên hiểu thêm
những kiến thức và kỹ năng trong công tác phòng chống HIV/ AIDS.
2. Mục tiêu

2005, Ủy Ban nhân dân Thành phố đã điều chuyển trung tâm về tại xã Phước bình
– huyện Long thành – tỉnh Đồng nai.
Cũng giống như các trung tâm khác, Trung tâm ở Phước Bình đều mang chung
một cái tên là Trung tâm Giáo dục Lao động Xã hội – là những trung tâm cai
nghiện ma túy/mại dâm, tuy nhiên, trung tâm Giáo dục Lao động Xã hội Phước
Bình chỉ có nhiệm vụ điều trị, cai nghiện ma túy, phục hồi tâm sinh lý đối tượng,
tư vấn và giáo dục dạy nghề, hướng nghiệp tạo việc làm cho đối tượng và đưa đối
tượng tái hòa nhập cộng đồng. Như đã trình bày ở trên thì ở Việt Nam, tiêm chính
ma túy chính là nguyên nhân chính dẫn đến lây nhiễm HIV/AIDS, do đó, Trung
tâm Giáo dục Lao động Xã hội Phước Bình còn có nhiệm vụ khám, xét nghiệm và
điều trị, chăm sóc ở giai đoạn đầu cho các bệnh nhân có H.
Tọa lạc trên diện tích rộng 39 ha, nằm ngay bên cạnh những dòng kênh, không
khí thoáng mát trong lành bởi những rừng bạch đàn và cọ dầu trải rộng, trung tâm
thực sự là một nơi lý tưởng để cai nghiện, chữa bệnh, điều trị, giáo dục nhân phẩm
và đào tạo dạy nghề cho các học viên – là những người nghiện ma túy, nhiễm HIV
(có thể là từ gia đình tự nguyện gửi vào hoặc cũng có thể là những người bị bắt vì
hút, chích ma túy). Không chỉ thuận lợi về vị trí, trung tâm còn được đầu tư hệ
thống trang thiết bị cần thiết cho việc điều trị và phục hồi sức khoẻ và một đội ngũ
cán bộ, y bác sỹ tận tụy với công việc, yêu nghề, có tinh thần trách nhiệm cao với
xã hội và vững vàng về chuyên môn nghiệp vụ.
Trung tâm đã được Thành phố đầu tư xây dựng trên 20 tỷ đồng với các hạng
mục được hoàn chỉnh như: 4 dãy nhà nội trú với các phòng ở khép kín, trang thiết
bị hiện đại có sức chứa khoảng trên 600 học viên, một phòng tập thể hình và bếp
ăn tập thể đạt tiêu chuẩn của Bộ Y tế, một phòng y tế đạt chuẩn theo quy định và 3
nhà xưởng đào tạo nghề… Hiện nay, trung tâm đã có trên dưới 60 cán bộ, nhân
viên (bao gồm cán bộ hành chính, tâm lý, y tế, phục hồi nhân phẩm…) và 395 học
viên (cả nam và nữ).
Theo ông Lê Hoàng Đáo, giám đốc trung tâm, trung tâm có tất cả 5 phòng ban
chức năng:
- Phòng tổ chức hành chính

Phước Bình là dạy nghề cho các học viên và rèn luyện cho các học viên có kiến
thức và kỹ năng sống để các học viên có thế tái hòa nhập cộng đồng. Vì vậy, khi
các học viên vào trung tâm thì sẽ được trung tâm sắp xếp học nghề theo chính
nguyện vọng của các học viên đã đăng ký như sửa xe gắn máy, gò hàn nguội, may
công nghiệp, đan lát… Các phòng thực hành của các nghề này cũng được trang bị
khá đầy đủ về trang thiết bị để các học viên có thể học tập và thực hành tốt.
Hiện nay trung tâm có ký hợp đồng với 80 trung tâm nghiệp vụ việc làm tại
Thành phố: các khu công nghiệp, các khu chế xuất, hội Công đoàn, hội Phụ nữ…
Khi các học viên chuẩn bị ra khỏi trung tâm thì trung tâm sẽ cho mời các trung tâm
nghiệp vụ việc làm, các đại diện doanh nghiệp, khu công nghiệp, các hội đó tới tư
vấn cho các học viên về việc đăng ký việc làm để sau khi các học viên ra khỏi
trung tâm thì có thể liên hệ với chính các trung tâm nghiệp vụ việc làm đó để vào
làm việc.
Sau khi trở về với cộng đồng, các học viên được làm việc như một người
bình thường. Trung tâm sẽ can thiệp cho các học viên nếu các học viên có nhu cầu
vay vốn, và phối hợp với địa phương nơi học viên sinh sống để đảm bảo cuộc sống
sinh hoạt sau này cho các học viên. Như vậy các học viên sẽ dần xóa được quá khứ
của mình.
Cuộc sống sinh hoạt của các học viên trong trung tâm cũng có kế hoạch cụ
thể. Một ngày trong trung tâm có lịch học và sinh hoạt riêng cho mỗi học viên,
trung tâm có giao ban từng khu với nhau. Các cán bộ, nhân viên có sinh hoạt
chuyên đề với từng học viên
Theo ông giám đốc trung tâm thì mọi kinh phí sinh hoạt trong trung tâm đều
do nhà nước cấp từ tiền ăn cho tới các chi phí sinh hoạt. Mỗi học viên sẽ được cấp
250 ngàn/tháng. Theo như nhận xét của một số học viên thì cuộc sống sinh hoạt
của họ ở đây khá thoải mái, hằng ngày học được sinh hoạt, chơi thể thao( bong
chuyền, bong bàn…) với nhau. Trung tâm tạo sân để cho các học viên gần gũi với
nhau và gần gũi với đời thường. Trong phòng nội trú của các học viên được trang
bị tivi, thông tin về báo chí đầy đủ. Ngoài ra trung tâm cũng có thư viện để các học
viên có thể vào đọc sách, truyện … Tuy cách ly nhưng các học viên vẫn cảm thấy

HIV/AIDS, cách phòng tránh như thế nào, vfa cho các học viên biết rằng tại trung
tâm cũng có những người nhiễm HIV nhưng không cung cấp thông tin về người bị
nhiễm để tránh sự bất bình đẳng xảy ra trong trung tâm.
Các học viên khi vào trung tâm đều được khám và xét nghiệm, những
nguwoif phtas hiện bị nhiễm ở giai đoạn đầu sẽ được khám, điều trị thường xuyên
của phòng y tế, tuy nhiên họ vẫn được ăn, ở và sinh hoạt bình thường tại trung tâm.
Khi bệnh nặng thì trung tâm sẽ chuyển học viên đó qua bệnh viện đề điều trị theo
như quy định của nghị định số 94 của Chính phủ.
Kết luận
Qua những tiêu chí đã đặt ra từ trước, khi quát sát, tham gia nói chuyện với
cán bộ, nhân viên, học viên của trung tâm tôi thấy rằng trung tâm vẫn còn gặp một
số khó khăn nhất định.
Thứ nhất, cuộc sống sinh hoạt của các học viên tuy khá thoải mái nhưng có
vẻ như vệ sinh trong trung tâm chưa được sạch sẽ, các học viên sống chung trong
một nhà khá chật hẹp, mà lại quá đông học viên nên khá phức tạp, dễ dẫn tới có
những xích mích, bất đồng trong các học viên.
Thứ hai, các cán bộ làm việc tại trung tâm tuy không có khó nhọc nhưng
phải ở lại trung tâm 12 ngày mới được về nhà được 2 -3 ngày nhiêu lúc tâm lý
không được thoải mái có thể sẽ dẫn tới làm việc với học viên mà tâm lý không ổn
định sẽ dẫn tới sai lầm.
Thứ ba, tuổi đời của cán bộ trong trung tâm còn trẻ, tuy dễ tiếp xúc với học
viên nhưng còn thiếu nhiều kinh nghiệm để giải quyết vấn đề nhất là đối với cán
bộ tư vấn tâm lý, giáo dục viên đồng đẳng.
Thứ tư, các học viên có mối liên hệ, có mạng lưới kết nối rất bền và chặt nên
có thể khi mà người thủ lĩnh bị nhốt riêng, cách ly tạ một nơi rất xa với các học
viên nhưng vẫn có thể điều khiển được các học viên bên ngoài.
Thứ năm, Trung tâm có hệ thống bảo vệ kiểm soát chặt chẽ, khi người nhà
học viên lên thăm gặp buộc phải qua một quy trình bất di bất dịch là vào phòng
chờ, gửi lại toàn bộ vật dụng, trừ một số đồ dùng cho phép như thức ăn, nước
uống, quần áo cho học viên. Trước khi vào phòng thăm gặp, toàn bộ trang phục


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status