I.Đặt vấn đề
Nhìn từ thưc tế, chúng ta có thể nhận thấy, văn bản pháp luật là phương
tiện quan trọng và chủ yếu trong hoạt động quản lý của Nhà nước. Việc soạn
thảo và ban hành các văn bản pháp luật để giải quyết các vấn đề kinh tế - xã
hội đang là nhu cầu rất lớn nên việc soạn thảo và ban hành các văn bản pháp
luật luôn được chú trọng và kiểm tra. Tuy nhiên, vì nhiều nguyên nhân khác
nhau mà trong số các văn bản pháp luật hiện hành luôn tồn tại những văn
bản pháp luật khiếm khuyết, không đảm bảo về chất lượng mà Nhà nước yêu
cầu. Để hiểu rõ hơn vấn đề này, em đã lựa chọn tìm hiểu đề tài:“Nêu quan
điểm cá nhân về nguyên nhân dẫn đến những khiếm khuyết của văn bản
pháp luật” làm đề tài cho bài tập cá nhân.
II.Giải quyết vấn đề
1. Khái quát về văn bản pháp luật khiếm khuyết.
Văn bản pháp luật khiếm khuyết được hiểu là văn bản “còn thiếu sót
chưa hoàn chỉnh” không đảm bảo về chất lượng mà nhà nước yêu cầu.
Văn bản pháp luật khiếm khuyết là văn bản có những biểu hiện sau đây :
Thứ nhất, văn bản pháp luật không dáp ứng yêu cầu về chính trị: Trước
hết, đó là các văn bản pháp luật có nội dung không phù hợp với đường lối,
chính sách của Đảng, văn bản pháp luật có nội dung không phù hợp với ý
chí và lợi ích chính đáng của nhân dân và buộc cơ quan có thẩm quyền phải
tiến hành xử lí.
Thứ hai, văn bản pháp luật không đáp ứng yêu cầu về pháp lý: Đó là văn
bản pháp luật vi phạm về thẩm quyền ban hành bao gồm vi phạm thẩm
quyền về hình thức và vi phạm thẩm quyền vi phạm về nội dung; văn bản
pháp luật có nội dung trái với quy định của pháp luật hay văn bản có nội
dung không phù hợp với các điều ước quốc tế mà Việt Nam kí kết hoặc tham
gia và văn bản pháp luật có sự vi phạm các quy định về thể thức và thủ tục
ban hành.
Thứ ba, văn bản pháp luật không đáp ứng yêu cầu về khoa học : đó là văn
bản pháp luật có nội dung không phù hợp với thực trạng và quy luật vận
động của đời sống xã hội hay không phù hợp với đạo đức, thuần phông mỹ
đản tính hợp lý của văn bản.
Thứ tư, hoạt động phối hợp ban hành văn bản pháp luật giữa các cơ quan
chưa được thực hiện tốt: Đối với những văn bản pháp luật, đặc biệt là các
văn bản quy phạm pháp luật, do nhiều cơ quan phối hợp soạn thảo và thẩm
tra nhưng các bộ ngành liên quan lại không tập trung giải quyết thấu đáo,
không làm rõ trách nhiệm phối hợp, tất yếu dẫn đến các quy định khập
khiễng, thiên về lợi ích cục bộ nên tính khả thi thấp. Từ tình trạng này, việc
triển khai sẽ có nhiều vướng mắc, đùn đẩy, không rõ trách nhiệm chính.
Một ví dụ mới đây là trong phiên họp của Uỷ ban thường vụ Quốc hội
cho ý kiến về dự thảo Luật trọng tài thương mại có nhiều vấn đề liên quan
đến thẩm quyền hoạt động của toà án nhưng lại không có đại diện của toà án
tham dự, như vậy thì sẽ khó có thể đảm bảo được tính hợp lý của các quy
định pháp luật về vấn đề này.
Thứ năm, trong quá trình soạn thảo văn bản pháp luật, đôi khi các cơ quan
còn lồng ghép lợi ích cục bộ của từng cấp, từng ngành vào nội dung văn bản.
Điều này sẽ khiến văn bản pháp luật thường có nội dung không phù hợp với
quyền lợi của đối tượng chịu sự tác động trực tiếp, hoặc không phù hợp với
thực trạng kinh tế xã hội .
Ngoài ra, các quy định của pháp luật hiện hành về công tác ban hành
văn bản pháp luật nhất là văn bản áp dụng pháp luật còn chưa đầy đủ và nhà
nước chưa ban hành văn bản pháp luật có hiệu lực cao để quy định đầy đủ về
hình thức và nội dung của văn bản pháp luật cho nên trên thực tế hình thức
của văn bản pháp luật không thống nhất.
Như vậy có thể thấy việc xác định trách nhiệm của các cơ quan nhà
nước hữu quan chưa được quan tâm đúng mức nên văn bản khiếm khuyết
tiếp tục ra đời.
III.Kết thúc vấn đề.
Xuất phát từ những nguyên nhân trên đây, nên trong thực tế việc ban
hành văn bản pháp luật khiếm khuyết đã sảy ra khá phổ biến ở nhiều cấp,
nhiều ngành buộc các cơ quan nhà nước có thẩm quyền phải sử dụng biện