Tội vi phạm quy định về điều khiển phương tiện Giao thông đường bộ.
PHẦN THỨ NHẤT
MỞ ĐẦU
1. Tính cấp thiết và lý do chọn đề tài:
Giao thông nói chung và giao thông đường bộ nói riêng đóng một vai trò hết sức
quan trọng trong đời sống kinh tế, xã hội của đất nước. Giao thông là một hoạt động
mang tính xã hội cao vì nó gắn liền với cuộc sống của con người, thông qua kết cấu
hạ tầng giao thông vận tải và trật tự an toàn giao thông. Việt Nam là một nước đang
phát triển, vì vậy giao thông đóng vai trò quan trọng và có ý nghĩa to lớn trong việc
phục vụ quá trình công nghiệp hóa hiện đại hóa đất nước. Khi giao thông phát triển và
tình hình trật tự an toàn giao thông được đảm bảo thì sẽ có tác dụng mạnh mẽ, là tiền
đề thúc đẩy xã hội phát triển; ngược lại, nếu nó lạc hậu thì sễ kìm hãm sự phát triển
của xã hội.
Trong những năm gần đây, tình hình trật tự an toàn giao thông có những diễn
biến phức tạp, số vụ tai nạn giao thông ngày càng gia tăng về cả số lượng và mức độ
nghiêm trọng. Theo thống kê, mỗi năm trên cả nước xảy ra hàng chục ngàn vụ tai nạn
giao thông lớn nhỏ, làm chết và bị thương hàng ngàn người, thiệt hại về tài sản hàng tỉ
đồng. Trong đó, số vụ tai nạn xảy ra trên lĩnh vực giao thông đường bộ luôn chiếm
trên 90% tổng số vụ tai nạn giao thông, gây nên những thiệt hại hết sức nghiêm trọng
về người và tài sản.
Giữ vững an ninh chính trị và trật tự an toàn xã hội luôn được coi là nhiệm vụ
chiến lược của Đảng và Nhà nước ta, là yều tố quyết định cho sự phát triển của đất
nước. Do đó, công tác phòng ngừa và đấu tranh phòng chống tội phạm là hết sức quan
trọng, nhất là trong tình hình diễn biến tội phạm nói chung, tội phạm vi phạm về trật
tự an toàn giao thông đường bộ nói riêng là hết sức phức tạp. Trước diễn biến phức
tạp của tình hình tai nạn giao thông đường bộ hiện nay, Chính phủ đã đề ra nhiều giải
pháp và biện pháp xử lý nhằm hạn chế tai nạn và hậu quả do tai nạn gây ra. Song song
với việc xây dựng hệ thống cơ sở hạ tầng giao thông đường bộ, cơ cấu, phân luồng
giao thông, tổ chức thi sát hạch cấp bằng lái xe, kiểm định phương tiện, cấm các loại
xe không đủ thông số kĩ thuật lưu hành, Chính phủ và các cấp ngành liên quan cũng
chú trọng tăng cường công tác giáo dục ý thức chấp hành pháp luật trong nhân dân.
Chương XIX Bộ luật Hình sự 1999 quy định các tội xâm phạm an toàn công
cộng và trật tự công cộng, có thể chia các tội này thành hai nhóm chính là: Các tội
xâm phạm an toàn giao thông và các tội phạm khác. Đối với nhóm tội xâm phạm an
toàn giao thông đường bộ, Bộ luật Hình sự 1999 quy định sáu tội, bao gồm:
1/ Tội vi phạm quy định về điều khiển phương tiện giao thông đường bộ ( Điều
202_Bộ luật Hình sự 1999 ).
2/ Tội cản trở giao thông đường bộ ( Điều 203_Bộ luật Hình sự 1999 ).
3/ Tội đưa vào sử dụng các phương tiện giao thông đường bộ không đảm bảo
an toàn ( Điều 204_Bộ luật Hình sự 1999 ).
SVTH: LÊ PHAN LỘC NHUNG 2 GV HD: THẠC SĨ. NGUYỄN THỊ XUÂN
Tội vi phạm quy định về điều khiển phương tiện Giao thông đường bộ.
4/ Tội điều động hoặc giao cho người không đủ điều kiện điều khiển các
phương tiện giao thông đường bộ ( Điều 205_Bộ luật Hình sự 1999 ).
5/ Tội tổ chức đua xe trái phép ( Điều 206_Bộ luật Hình sự 1999 ).
6/ Tội đua xe trái phép ( Điều 207_Bộ luật Hình sự 1999 ).
Từ tình hình thực tế về tội xâm phạm an toàn giao thông đường bộ, việc nghiên
cứu một cách đầy đủ, toàn diện các tội phạm thuộc nhóm này là rất cần thiết bởi
những hành vi phạm tội đó gây những hậu quả hết sức nghiêm trọng về tính mạng,
sức khỏe và tài sản của nhân dân. Tuy nhiên, trong phạm vi giới hạn của một bài niên
luận tội chỉ chọn nghiên cứu một loại tội: “Tội vi phạm quy định về điều khiển
phương tiện giao thông đường bộ” theo quy định của Bộ luật Hình sự 1999 và liên
hệ thực tế diễn biến tình hình vi phạm quy định pháp luật về điều khiển phương tiện
giao thông đường bộ trên địa bàn huyện Lệ Thủy_Quảng Bình.
3. Mục đích nghiên cứu của đề tài:
Việc nghiên cứu và viết báo cáo kiến tập thực tế là một nhiệm vụ của sinh viên
Luật năm thứ 3 trong chương trình đào tạo Đại học Luật. Qua đó, giúp cho sinh viên
hình thành phương pháp nghiên cứu khoa học pháp lý, hệ thống hóa những kiến thức
đã được truyền đạt của giảng viên qua những bài giảng, giáo trình và các tài liệu tham
khảo khác. Đồng thời, việc nghiên cứu cũng sẽ giúp sinh viên có sự liên hệ giữa lý
luận và thực tiễn nhằm thực hiện tốt phương pháp học tập “học phải đi đôi với hành”
nhóm tội xâm phạm an toàn giao thông đường bộ được quy định tại chương XIX của
Bộ luật hình sự 1999 là những tội có khách thể chung là trật tự an toàn giao thông
đường bộ, quan hệ tính mạng, sức khỏe và quan hệ tài sản. Điều này có nghĩa là
những tội xâm phạm an toàn giao thông đường bộ là những hành vi vi phạm quy định
về an toàn giao thông đường bộ, gây thiệt hại cho tính mạng, thiệt hại nghiêm trọng
về sức khỏe, tài sản của người khác, hoặc hành vi vi phạm đó có khả năng thực tế dẫn
đến hậu quả đặc biệt nghiêm trọng nếu không được ngăn chặn kịp thời. Sự gây thiệt
hại này phải phản ánh được đẩy đủ tính chất nguy hiểm cho xã hội của hành vi phạm
tội.
SVTH: LÊ PHAN LỘC NHUNG 4 GV HD: THẠC SĨ. NGUYỄN THỊ XUÂN
Tội vi phạm quy định về điều khiển phương tiện Giao thông đường bộ.
Việc giữ gìn an toàn giao thông đường bộ không chỉ để bảo vệ, đảm bảo sự hoạt
động bình thường của các phương tiện giao thông đường bộ mà qua đó còn bảo vệ
tính mạng, sức khỏe và tài sản của người tham gia giao thông. Trong điều kiện đất
nước phát triển nền kinh tế thị trường và mở rộng giao lưu hợp tác quốc tế, các
phương tiện giao thông đường bộ ngày càng gia tăng về cả số lượng, chủng loại và cả
mật độ lưu thông. Một trong những nhiệm vụ cấp bách của Nhà nước và toàn xã hội
hiện nay là đảm bảo an toàn giao thông đường bộ, hạn chế các vụ tai nạn giao thông
nhằm hạn chế những thiệt hại về tính mạng, sứ khỏe và tài sản do nó gây ra.
Cũng như các tội xâm phạm an toàn giao thông đường bộ khác, tội phạm vi
phạm quy định về điều khiển phương tiện giao thông đường bộ theo quy định tại Điều
202 Bộ luật Hình sự 1999, Bộ luật Hình sự sửa đổi bổ sung năm 2009 trực tiếp xâm
phạm đến sự hoạt động bình thường của các phương tiện giao thông đường bộ, xâm
phạm đến quan hệ tính mạng, sức khỏe của nhân dân, tài sản của nhà nước, của các tổ
chức và công dân.
Điều 202 là một quy phạm viện dẫn, nó không trực tiếp chỉ ra những quy định
cụ thể nào về an toàn giao thông đường bộ có thể bị vi phạm. Do đó, để truy cứu trách
nhiệm hình sự đối với người vi phạm thì các cơ quan tố tụng cần phải xác định rõ
những quy định cụ nào về an toàn giao thông đường bộ đã bi xâm hại theo quy định
tại “ Điều lệ trật tự an toàn giao thông đường bộ và trật tự an toàn giao thông đô thị”.
giao thông đường bộ":
Hành vi khách quan của tội phạm là hành vi vi phạm quy định về điều khiển
phương tiện giao thông đường bộ. Điều khiển phương tiện giao thông đường bộ là
hành vi trực tiếp thực hiện các chức năng điều khiển sự vận động của phương tiện
giao thông đường bộ. Do đó, vi phạm quy định về điều khiền phương tiện giao thông
đường bộ là hành vi của người trực tiếp tham gia giao thông vi phạm các quy định
trực tiếp nhằm bảo đảm sự an toàn trong hoạt động của các phương tiện giao thông
đường bộ.
Hành vi vi phạm các quy định về điều khiển phương tiện giao thông đường bộ
thường được biểu hiện ở những vi phạm sau đây: Vi phạm về tốc độ ( đi quá tốc độ
cho phép hoặc không đúng tốc độ quy định ); chở quá trọng tải; vượt trái phép ( vượt
ẩu khi chưa có điều kiện an toàn ); đi không đúng phần đường quy định. Bên cạnh
những vi phạm về kỹ thuật an toàn giao thông đường bộ nêu trên thì những hành vi vi
phạm các quy định về an toàn giao thông đường bộ còn thể hiện ở những hành vi như:
Điều khiển phương tiện giao thông vận tải đường bộ mà không có giấy phép lái xe;
điều khiển phương tiện trong khi đang say rượu hoặc say do dùng chất kích thích
mạnh khác; gây tai nạn rồi bỏ chạy để trốn tránh trách nhiệm, hoặc cố ý không cứu
giúp nạn nhân hoặc không chấp hành hiệu lệnh của người đang làm nhiệm vụ điều
khiển, hướng dẫn giao thông. Điều 202 Bộ luật Hình sự 1999 không nêu rõ những
hành vi như thế nào là vi phạm quy định về điều khiển phương tiện giao thông đường
bộ, do đó, để truy cứu trách nhiệm hình sự về tội "Vi phạm quy định về điều khiển
phương tiện giao thông đường bộ" theo Điều 202 Bộ luật hình sự 1999 thì cần phải
xác định những quy định cụ thể nào bị vi phạm văn cứ vào “Điều lệ trật tự an toàn
giao thông đường bộ và trật tự an toàn giao thông đô thị”. Như vậy nghĩa là việc xác
định hành vi vi phạm các quy định về điều kkhiển phương tiện giao thông đường bộ
không chỉ căn cứ vào các quy định của Bộ luật Hình sự mà còn phải căn cứ vào các
SVTH: LÊ PHAN LỘC NHUNG 6 GV HD: THẠC SĨ. NGUYỄN THỊ XUÂN
Tội vi phạm quy định về điều khiển phương tiện Giao thông đường bộ.
quy định của Luật Giao thông đường bộ và các văn bản hướng dẫn khác của cơ quan
có thẩm quyền.
SVTH: LÊ PHAN LỘC NHUNG 7 GV HD: THẠC SĨ. NGUYỄN THỊ XUÂN
Tội vi phạm quy định về điều khiển phương tiện Giao thông đường bộ.
đến 40%và còn gây thiệt hại về tài sản có giá trị từ ba mươi triệu đồng đến dưới năm
mươi triệu đồng;
e. Gây thiệt hại về tài sản có giá tị từ năm mươi triệu đồng đến dưới năm trăm
triệu đồng.
2.2.3 Mối quan hệ nhân quả giữa hành vi vi phạm quy định về điều khiển
phương tiện giao thông đường bộ với hậu quả tai nạn:
Nếu hành vi khách quan là nội dung biểu hiện thứ nhất, hậu quả là nội dung biểu
hiện thứ hai thì nội dung biểu hiện thứ ba trong yếu tố mặt khách quan của tội phạm
là mối quan hệ nhân quả giữa hành vi vi phạm và hậu quả nguy hiểm cho xã hội.
Trong một cấu thành tội phạm, nếu hậu quả đã được phản ánh là một dấu hiệu bắt
buộc trong mặt khách quan thì mối quan hệ nhân quả giữa hành vi khách quan và hậu
quả cũng sẽ là dấu hiệu bắt buộc trong mặt khách quan của cấu thành tội phạm. Do
đó, việc áp dụng cấu thành tội phạm đối với tội “Vi phạm quy định về điều khiển
phương tiện giao thông đường bộ” không chỉ đòi hỏi phải xác định được hậu quả
nguy hiểm cho xã hội mà còn phải xác định được mối quan hệ nhân quả giữa hành vi
và hậu quả.Ví dụ, theo Điều 9 Luật giao thông đường bộ qui định qui tắc đường bộ:
“Người tham gia giao thông phải đi bên phải theo chiều đi của mình, đi đúng làn
đường, phần đường qui định và phải chấp hành hệ thống biển báo đường bộ” …
Không tuân thủ quy định trên, Nguyễn văn B điều khiển xe ô tô đi vào phần đường
bên trái theo chiều đi của mình để đầu xe ô tô đâm vào chị A làm chị A chết tại
chỗ.Mối quan hệ nhân quả của vụ tai nạn là hành vi không chấp hành Luật giao thông
đường bộ của B, thể hiện về mặt khách quan đó là B đã điều khiển xe ô tô đi sai quy
định đâm vào chị A, hậu quả là chị A tử vong. Hậu quả chị A tử vong nhưng đồng
thời là mặt khách quan do tội phạm gây ra.
Tội “Vi phạm quy định về điều khiển phương tiện giao thông đường bộ” có cấu
thành tội phạm vật chất, hậu quả phải là đấu hiệu bắt buộc của mặt khách quan. Việc
xác định hậu quả có ý nghĩa quan trọng trong việc xác định tội danh và quy định hình
phạt. Vì vậy khi định tội, định khung hình phạt cần xác định mối quan hệ nhân quả
Năng lực trách nhiệm hình sự là điều kiện cấu thành để có thể xác định con
người có thể có lỗi khi thực hiện hành vi nguy hiểm cho xã hội. Chỉ những người nào
có năng lực trách nhiệm hình sự mới có thể là chủ thể của tội phạm.
Luật Hình sự Việt Nam không trực tiếp quy định như thế nào là có năng lực
trách nhiệm hình sự mà chỉ quy định độ tuổi chịu trách nhiệm hình sự ( Điều 12
BLHS 1999 ) và quy định thế nào là trường hợp trong tình trạng không có năng lực
trách nhiệm hình sự ( Điều 13 BLHS 1999 ). Do đó có thể hiểu rằng: Người có năng
lực trách nhiệm hình sự theo luật Hình sự Việt Nam là người đã đạt độ tuổi chịu trách
nhiệm hình sự và không thuộc trường hợp ở trong trạng thái không có năng lực trách
nhiệm hình sự. Theo đó thì người chưa đủ 14 tuổi và người ở trong tình trạng không
có năng lực trách nhiệm hình sự không phải là chủ thể của tội phạm nói chung.
Đối với tội “Vi phạm quy định về điều khiển phương tiện giao thông đường bộ”,
chủ thể của tội phạm là chủ thể thường. Bất kỳ người nào từ đủ 16 tuổi trở lên và có
năng lực trách nhiệm hình sự, trực tiếp điều khiển phương tiện giao thông đường bộ,
trong đó bao gồm cả người trực tiếp điều khiển các phương tiện thô sơ đường bộ.
SVTH: LÊ PHAN LỘC NHUNG 9 GV HD: THẠC SĨ. NGUYỄN THỊ XUÂN
Tội vi phạm quy định về điều khiển phương tiện Giao thông đường bộ.
2.4 Mặt chủ quan của tội “Vi phạm quy định về điều khiển phương tiện
giao thông đường bộ” :
Tội phạm là thể thống nhất của hai mặt khách quan và chủ quan. Nếu mặt khách
quan là những biểu hiện ra bên ngoài của tội phạm thì mặt chủ quan của tội phạm lại
là những hoạt động tâm lý bên trong của người phạm tội, thể hiện những nội dung
khác nhau như lỗi khi thực hiện hành vi, động cơ thúc đẩy hoặc mục đích mong muốn
đạt được khi thực hiện hành vi vi phạm.
2.4.1 Lỗi:
Lỗi là thái độ tâm lý của con người đối với hành vi nguy hiểm cho xã hội của
mình và đối với hậu quả do hành vi đó gây ra, được biểu hiện dưới hình thức lỗi cố ý
hoặc lỗi vô ý.
Đối với tội “Vi phạm quy định về điều khiển phương tiện giao thông đường bộ”,
người phạm tội thực hiện hành vi vi phạm do lỗi vô ý, có thể là vô ý do quá tự tin
phạm tội đặt ra phải đạt được khi thực hiện hành vi phạm tội. Tội “Vi phạm quy định
về điều khiển phương tiện giao thông đường bộ” được thực hiện với lỗi vô ý, người
phạm tội hoàn toàn không mong muốn cho hậu quả xảy ra. Khi xem xét động cơ, mục
đích của người phạm tội đối với tội này, chúng ta chỉ có thể xem xét dưới khía cạnh
động cơ xử sự và mục đích của hành vi bởi người phạm tội khi thực hiện hành vi
phạm tội hoàn toàn không mong muốn thực hiện tội phạm, họ hoàn toàn không có
mục đích phạm tội và động cơ phạm tội. Người phạm tội hoặc không biết hành vi của
mình có thể trở thành tội phạm, hoặc biết nhưng không mong muốn nó trở thành tội
phạm.
*Khái niệm tội “Vi phạm quy định về điều khiển phương tiện giao thông
đường bộ” :
Điều 202 Bộ luật Hình sự 1999 không miêu tả dấu hiệu và không nêu khái niệm
tội “Vi phạm quy định về điều khiển phương tiện giao thông đường bộ”, tuy nhiên
qua sự nghiên cứu, phân tích cấu thành tội phạm và qua thực tiễn xét xử thì có thể
hiểu: “Tội vi phạm quy định về điều khiển phương tiện giao thông đường bộ” là hành
vi điều khiển phương tiện giao thông đường bộ mà vi phạm quy định về an toàn giao
thông đường bộ, gây thiệt hại cho tính mạng, hoặc gây thiệt hại nghiêm trọng cho sức
khỏe, tài sản của người khác.
3. Đường lối xử lý và chính sách hình sự đối với tội “Vi phạm
quy định về điều khiển phương tiện giao thông đường bộ”.
Nhìn chung các quy định về hình phạt đối với nhóm các tội xâm phạm an toàn
giao thông đường bộ thể hiện đầy đủ chính sách xử lý kiên quyết của Nhà nước ta đối
với hành vi vi phạm gây hậu quả nghiêm trọng. Bộ luật Hình sự 1999 đã quy định các
loại hình phạt chính áp dụng đối với các tội thộc nhóm tội xâm phạm an toàn giao
thông đường bộ: Phạt tiền, phạt cải tạo không giam giữ, phạt tù có thời hạn và tù
không thời hạn. Ngoài những hình phạt chính còn có những hình phạt bổ sung như
cấm đảm nhiệm chức vụ, cấm hành nghề hoặc làm công việc nhất định.
SVTH: LÊ PHAN LỘC NHUNG 11 GV HD: THẠC SĨ. NGUYỄN THỊ XUÂN
Tội vi phạm quy định về điều khiển phương tiện Giao thông đường bộ.
Tội “Vi phạm quy điịnh về điều khiển phương tiện giao thông đường bộ” theo
3. Gây tai nạn rồi bỏ chạy để trốn tránh trách nhiệm hoặc cố ý không cứu giúp
người bị nạn:
SVTH: LÊ PHAN LỘC NHUNG 12 GV HD: THẠC SĨ. NGUYỄN THỊ XUÂN
Tội vi phạm quy định về điều khiển phương tiện Giao thông đường bộ.
Là trường hợp người phạm tội sau khi gây tai nạn nghiêm trọng đã cố ý bỏ chạy
khỏi hiện trường với mục đích che giấu tội phạm hoặc người phạm tội cố ý bỏ mặc
không cứu giúp người bị nạn mà lẽ ra họ có trách nhiệm phải áp dụng những biện
pháp cần thiết để hạn chế đến mức thấp nhất những thiệt hại do họ gây ra về người và
tài sản. Thực trạng trên đang gây ra những khó khăn rất lớn cho công tác điều tra,phát
hiện tội phạm. Trên thực tế, trong nhiều trường hợp, nếu người phạm tội sau khi gây
tai nạn mà có hành vi cứu giúp người bị nạn thì hậu quả gây ra sẽ không ở mức độ
nghiêm trọng.
4. Không chấp hành hiệu lệnh của người đang làm nhiệm vụ điều khiển hoặc
hướng dẫn giao thông:
Là trường hợp người điều khiển phương tiện giao thông đường bộ cố ý không
chấp hành hiệu lệnh của những người đang làm nhiệm vụ điều khiển, hướng dẫn giao
thông, gây nên hậu quả nghiêm trọng. Hoặc sau khi vi phạm, mặc dù đã có hiệu lệnh
của người đang làm nhiệm vụ nhưng người vi phạm vẫn cố tình tiếp tục điều khiển
phương tiện giao thông đường bộ mà không dừng lại.
5. Gây hậu quả rất nghiêm trọng:
Việc xác định hậu quả rất nghiêm trọng căn cứ vào Mục 4.2 Nghị quyết số
02/HĐTPTANDTC ngày 17/04/2003 của Hội đồng thẩm phán Tòa án nhân dân tối
cao hướng đẫn áp dụng một số quy định của Bộ luật hình sự 1999 bao gồm những
trường hợp sau:
a. Làm chết hai người;
b. Làm chết một người và còn gây hậu quả thuộc một trong những trường hợp
được hướng dẫn tại các điểm b, c, d, đ và e tiểu mục 4.1 mục 4 này.
c. Gây tổn hại cho sức khỏe của ba đến bốn người với tỷ lệ thương tật của mỗi
người từ 31% trở lên;
d. Gây tổn hại cho sức khỏe của nhiều người với tổng tỷ lệ thương tật của tất cả
từ ba tháng đến hai năm áp dụng đối với người phạm tội trong trường hợp hành vi vi
phạm về điều khiển phương tiện giao thông đường bộ nếu không được ngăn chặn kịp
thời thì có khả năng thực tế dẫn đến hậu quả đặc biệt nghiêm trọng. Đó là khả năng rõ
ràng, tất yếu đối với hành vi vi phạm đó. Trong hoàn cảnh cụ thể ấy, nếu không được
ngăn chặn, khắc phục kịp thời thì hậu quả nghiêm trọng tất yếu sẽ xảy ra.
Hình phạt bổ sung: Ngoài những hình phạt chính được nêu ở trên, người phạm
tội “Vi phạm quy định về điều khiển phương tiện giao thông đường bộ” còn có thể bị
cấm đảm nhiệm chức vụ, cấm hành nghề hoặc cấm làm công việc nhất định từ một
năm đến năm năm.
SVTH: LÊ PHAN LỘC NHUNG 14 GV HD: THẠC SĨ. NGUYỄN THỊ XUÂN
Tội vi phạm quy định về điều khiển phương tiện Giao thông đường bộ.
4. Phân biệt tội phạm và vi phạm hành chính trong lĩnh vực An
toàn giao thông đường bộ:
Luật Hành chính và luật Hình sự có nhiều điểm tương đồng nhau và có nhiều
mối quan hệ bởi cả hai ngành luật này đều là luật công. Trong cùng một lĩnh vực quản
lý Nhà nước về an toàn giao thông đường bộ, cả hai ngành luật đều được áp dụng để
xử lý hành vi vi phạm. Người phải chịu trách nhiệm hành chính hay bị truy cứu trách
nhiệm hình sự đều là chịu trách nhiệm trước Nhà nước. Về nguyên tắc, một cá nhân
không đồng thời bị truy cứu cả hai loại trách nhiệm trên về cùng một hành vi vi phạm.
Hành vi vi phạm hành chính trong lĩnh vực An toàn giao thông đường bộ và
hành vi “vi phạm quy định về điều khiển phương tiện giao thông đường bộ” đều là
hành vi nguy hiểm cho xã hội, nhưng điểm khác nhau cơ bản giữa hai hành vi này là
tình chất và mức độ nguy hiểm của hành vi vi phạm và hậu quả do hành vi đó gây ra.
Nếu một hành vi vi phạm về điều khiển phương tiện giao thông đường bộ mà không
gây thiệt hại về tính mạng, thiệt hại nghiêm trọng về sức khỏe, tài sản của người khác
thì chỉ bị xử phạt hành chính chứ không phải là tội phạm.
SVTH: LÊ PHAN LỘC NHUNG 15 GV HD: THẠC SĨ. NGUYỄN THỊ XUÂN