Thế nào là một nhân vật điển hình trong văn học - Pdf 27

Thế nào là một nhân vật điển hình trong văn học?
BÀI LÀM
Thuở bé tôi đã ngủ say bên cuốn Nghìn lẻ một đêm, đã nằm trong giấc mơ có bàn tay
cô Tấm. Và lớn lên khi đã hiểu đôi chút về cuộc đời, tôi biết thấu hiểu nỗi đau của nàng
Kiều, của Chí Phèo rồi sự cực khổ của số phận chị Dậu. Tất cả những hình tượng điển hình
của một thời đại, một số phận đó in dấu mãi trong tôi và trong lòng người đọc. Những
nàng Kiều, Chí Phèo hay chị Dậu tôi nghe như quen lắm, gần gũi lắm và cũng lạ lắm, xa
cách lắm. Bởi vì họ là nhân vật trong văn chương, mà lại là một điển hình. Có phải điền
hinh như nhà phê bình văn học Nga Bê-ê-lin-xki viết “Tính điển hình là một trong những
dấu hiệu nổi bật của tính mới mẻ trong sáng tạo. Nếu có thể thì cũng nói được rằng : Tính
điển hình là huy chương của nhà văn. Điển hình là người lạ đã quen biết” không.
Văn học là mĩ học của ngôn từ. Văn học làm đẹp trái tim, tâm hồn con người. Nó khai
thác những tình cảm phong phú của con người. Đó là những cảm xúc tế nhị hay mãnh liệt
của con người vươn tới tự do, dân chủ, vươn tới thế giới của tình thương. Văn học nghệ
thuật hướng tự do,hạnh phúc và nhân phẩm của con người. Nhà văn thể hiện tất cả điều đó
thông qua hình tương. Và tác phẩm nào cũng thế, đều có hình tượng. Hình tượng đó là
những gì sinh động, cụ thể nhất, trực giác nhất, nơi đó tác giả gởi một thông điệp tinh thần,
tình cảm, một cách nhìn nhận hiện thực.... được thể hiện bằng ngôn từ....và ngôn ngữ vốn
dĩ là một cơ thể sống phức tạp, vận động, nhiều thanh âm, nhiều màu sắc, mỗi tiếng, mỗi
từ khi được nhà văn dùng để xây dựng hình tượng chúng đều có những lớp nghĩa mới,
những gía trị mới... Điều đó chứng tỏ hình tượng rất đa dạng. Nó thể hiện tài năng của nhà
văn ói lên đựơc phẩm chất và thành tựu xuất sắc của văn học, nó phản ánh một xã hội.
Điển hình ? Không phải nhà văn nào cũng làm được điều đó. Xây dựng hình tượng văn
học thì dễ dàng, song để đưa sản phẩm tinh thần của mình lên ngang mức điển hình phải đi
lên từ một hình tượng độc đáo, phải tâm trí người đọc những lăn sóng tình cảm nhiều, rộng
, có khi vô bờ bến, nó vang dội trong nhiều thế kỉ. Rõ ràng hơn điển hình chính là khái
quát. Khái quát đến mức có thể làm ta liên tưởng đến cái tương tự ở ngoài đời. Nguyễn Du
đã xây dựng thành công hình tưọng nhân vật Thuý Kiều, không chỉ thế Kiều đã trở thành
nhân vật điển hình trong văn học. Nhân vật này đã ăn sâu vào tiềm thức người đọc đến độ
người ta có thể hình dung tên Kiều để chỉ một số người có hoàn cảnh như thế trong xã hội.
Có khi người ta dùng tên Tú Bà hay Sở Khanh để chỉ bọn người sống bằng những nghề

nên rất thực, rất quen, Chí Phèo rất cá biệt, cá biệt từ tính cách đến hành động....Chí Phèo
vừa là con quỷ dữ trong mái nhà tranh với thú vui vườn ruộng. Chí Phèo vừa là cục sáp
trong bàn tay nóng của bọn thống trị vừa là một nô lệ thức tỉnh. Và chính nhờ những cá
tính cá biệt đó mà Chí trở thành điển hình của người dân thuộc địa tủi nhục, bần cùng. Đọc
Chí Phèo, ta như đang lật lại từng trang sử tâm hồn Việt Nam tràn ngập niềm đau khổ.
Môi trường hay hoàn cảnh là cái khuôn để nhà văn đúc nên những nhân vật. Nhân vật
điển hình thểhiện những cái chung phổ biến đối với môi trường. Một nhân vật điển hình
phải nằm trong hoàn cảnh điển hình, cụ thể. Những nhân vật không thể không có số phận,
những bước đi lệch khỏi hoàn cảnh ấy, môi trường ấy. Tất cả là những tinh tú quay quanh
mặt trời. Có thể có những nhân vật thăng hoa từ nguyên mẫu có thực trong đời sống cụ thể,
môi trường cụ thể. Cũng có thể có những nhân vật đi lên từ hiện thực qua trí tưởng tưởng
của nhà văn. Nhưng dù đi lên từ đâu, thì nhân vật điển hình cũng có nghĩa tiêu biểu cho
cuộc sống đó, môi trường đso. Hay đúng hơn là hoàn cảnh điển hình tạo ra nhân vật điển
hình. Chí Phèo sống trong hoành cảnh xã hội cực kì thảm hại, sống trong hoàn cảnh điển
hình nhất của thời kì dân tộc chìm sâu trong máu và nước mắt. Một môi trường hỗn loạn
như Nam Cao từng viết “quần ngư tranh thực” và Chí là đại diện đau đớn nhất của môi
trường ấy. Là một anh làm thuê hiền lành an phận, Chí thật sự trở thành miếng mồi ngon
cho bọn cường hào ác bá và từ con người bình thưòng Chí trở thành một con quỷ, một con
thú độc hình nhân.
Rõ ràng tính cách của Chí không thể thoát ra được những quy luật chung của môi
trường mà anh đang sống. Bản thân Chí bước trên con đưòng tha hoá, không phải để lại
những dấu vết đầu tiên, mà anh bước đi là anh giâẫ lên những dấu chân của những kẻ như
Năm Thọ, Binh Chức phải cầm dao để sống , để buộc Chí phải rơi từng giọt máu, bán lần
nhân phẩm để mưu sinh, để đè bẹp cái khát khao lương thiện của Chí bằng những chuỗi
dài say rượu triền miên. Ánh trăng thiên nhiên đã một phần trả lại tính người cho Chí, ánh
trăng dịu dàng đã cho Chí Phèo tìm lại ánh sáng đó, đó là cho Chí một Thị Nở. Đối với
người khác, Thị Nở dở hơi còn đối với Chí, chị cũng là người phụ nữ tuyệt vời, là ngừơi
đầu tiên không biết xa lánh, ghê tởm Chí. Và chính bát cháo hành đầy tình người của Thị
Nở dã khơi dậy ngọn lửa thiện – nhân vốn ẩn tàng trong con người Chí thuở nào bừng lên.
Chí tìm lại đựoc chính mình.

truyền cảm cho nhiều thế hệ.
Một lần nữa tôi xin mượn câu của Bê- ê- lin- xki để kết lại vấn đề:
“Tính điển hình là một trong những dấu hiệu của tính mới mẻ trong sáng tạo, hay nói
đúng hơn là bản thân sức sáng tạo. Nếu có thể thì cũng nói rằng tính điển hình là huy
chương của nhà văn. Điển hình là người lạ đã quen biết”.


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status