Lời mở đầu
Hoà trong xu thế phát triển và hội nhập của thế giới đất nước ta đang không
ngừng vận động, chuyển đổi và đạt được những thành tựu to lớn: tốc độ tăng
trưởng đạt 8,5%, văn hoá- xã hội phát triển ổn định, an ninh trật tự xã hội được giữ
vững. Vị thế của Việt Nam trên trường quốc tế được nâng lên đặc biệt Việt Nam
được bầu làm Uỷ viên không thường trực Hội đồng bảo an liên hợp quốc khoá
2008- 2009… Và cùng với nhịp chuyển mình đó của đất nước tỉnh Bắc Giang cũng
không ngừng phát triển từng ngày từng giờ trên tất cả các lĩnh vực . Thể hiện: tốc
độ tăng trưởng kinh tế lần đầu tiên ở mức hai con số 10,2%, GDP đạt 410USD, đời
sống người dân nâng lên rõ rệt về chất và số, các ngành kinh tế có sự chuyển dịch
tích cực tỷ trọng ngành nông lâm thuỷ sản giảm công nghiệp xây dựng tăng, thu hút
vốn đầu tư vượt mức so với năm 2006…Kinh tế xã hội phát triển kéo theo đó an
ninh trật tự, quốc phòng cũng được đẩy mạnh kiện toàn. Nhưng bên cạnh những
thắng lợi đó vẫn còn tồn tại nhiều nan giải đó là mặt trái của xã hội với Việt Nam
nói chung và Bắc Giang nói riêng trong đó đáng quan tâm là vấn đề tình hình tội
phạm trên địa bàn tỉnh, đặc biệt là tình hình trộm cắp tài sản. Đây là vấn đề nhức
nhối của điạ phương vì không những loại tội này thuyên giảm mà ngày càng gia
tăng, diễn ra một cách thường xuyên, tinh vi trên các huyện- xã- thôn của tỉnh.
Nhận thức được tính thời sự đó nên từ khi được phân công và giới thiệu của
nhà trường về Toà án nhân dân tỉnh Bắc Giang thực tập em đã định hướng ngay
cho mình đề tài “Tình hình trộm cắp tài sản tại địa phương, thực tiễn áp dụng
pháp luật và các biện pháp đấu tranh phòng chống loại tội phạm này” làm chuyên
đề thực tập. Những mong với đề tài này em sẽ đóng góp được một phần nhỏ vào
công cuộc đấu tranh phòng chống tội phạm cho quê hương Bắc Giang và Việt Nam
nói chung. Vì mới được va chạm với thực tế, trong khi kiến thức và kinh nghiệm
còn thiếu và hạn chế, việc nghiên cứu thu thập tài liệu có giới hạn nên đề tài này sẽ
không tránh khỏi nhiều thiếu sót, nên em rất mong nhận được sự quan tâm góp ý
của các thầy cô giáo và bạn bè quan tâm để đề tài này của em được hoàn chỉnh hơn.
1
Em xin chân thành cảm ơn!
Chương I
kinh tế- văn hoá- xã hội như công nghiệp mới phát triển, chủ yếu là sản xuất nông
nghiệp nhưng còn manh mún, dân cư sống không tập trung nhiều dân tộc thiểu số,
trình độ dân trí thấp không đồng đều, đặc biệt sự hiểu biết pháp luật trong dân cư
còn thấp, tỷ lệ người không có việc làm cao… Đây là những điều kiện và môi
trường tốt cho tội phạm phát triển. Vấn đề đặt ra là làm sao trong quá trình phát
triển Bắc Giang cần tận dụng triệt để những lợi thế của mình, đồng thời chính
quyền, các cơ quan chức năng, đoàn, hội phải tích cực kết hợp với nhau đưa ra
đường lối giảI pháp tích cực giải quyết những khó khăn còn tồn đọng, nhất là các
vấn đề xã hội để góp phần đẩy mạnh công cuộc phát triển toàn diện của đất nước.
2- Tình hình chung về tội phạm trên địa bàn tỉnh Bắc Giang:
Hiểu “tội phạm là hành vi nguy hiểm cho xã hội đựơc quy định trong Bộ luật
hình sự, do người có năng lực trách nhiệm hình sự thực hiện một cách cố ý hoặc vô
ý, xâm phạm độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ tổ quốc, xâm phạm
chế độ chính trị…” Điều 8 Bộ luật hình sự. Từ quy định trên thì thấy:
-Tội phạm là hành vi nguy hiểm cho xã hội xâm phạm đến một hoặc nhiều quan hệ
xã hội được luật hình sự bảo vệ: theo đó hành vi nguy hiểm cho xã hội là dấu hiệu
khách quan có tính chất bắt buộc của tất cả các cấu thành tội phạm, đồng thời nó là
dấu hiệu trung tâm,
- Tội phạm được quy định trong Bộ luật hình sự: điều này được quy định rõ tại
đoạn 2 Điều 1 Bộ luật hình sự 1999. Để thực hiện nhiệm vụ đó, Bộ luật hình sựquy
định tội phạm và hình phạt đối với người phạm tội đồng thời chỉ rõ tại Điều 2 Bộ
luật hình sự 1999 “chỉ người nào phạm một tội đã được Bộ luật hình sự quy định
mới phải chịu trách nhiệm hình sự”.
- Tội phạm là hành vi so một người thực hiện một cách có lỗi (cố ý hoặc vô ý): theo
đó tội phạm phải là hành vi nguy hiểm cho xã hội, được thực hiện một cách cố ý
hoặc vô ý. Một người phải chịu trách nhiệm hình sự về việc đã thực hiện hành vi
3
gây thiệt hại cho xã hội nếu họ có lỗi khi thực hiện hành vi đó. Nguyên tắc có lỗi là
một nguyên tắc cơ bản.
- Tội phạm do người có năng lực trách nhiệm hình sự thực hiện: “chỉ khi nào xuất
vụ, 159 bị cáo giảm 17 vụ.
Một số loại tội thụ lý có chiều hướng giảm như “tội trộm cắp tài sản” giảm 3 vụ so
năm 2006, tội “vi phạm các quy định về điều khiển phương tiện giao thông đường
bộ” 80vụ, 81 bị cáo giảm 24 vụ.
Các tội đặc biệt nghiêm trọng trong năm 2007 vẫn diễn biến phức tạp, không hề
giảm so năm 2006 như các vụ: Đặng Đức Bồng cùng đồng bọn “tham ô tài sản” ;
Vũ Năng Sỹ cùng 12 bị cáo phạm tội “mua bán trái phép chất ma tuý”; Nguyễn
Văn Hiền phạm 4 tội “giết người, cướp tài sản, lừa đảo, đánh bạc”… Được đưa ra
xét xử gặp nhiều khó khăn. Nhiều vụ án phải xét xử kéo dài trong nhiều ngày với
nhiều bị cáo và người tham gia tố tụng. Chú ý hơn có một số loại tội những năm
gần trước đây chưa xét xử hoặc xét xử ít nhưng năm 2007 đã xuất hiện như tội “lưu
hành tiền giả”-11vụ/17 bị cáo, tội “tổ chức người trốn đi nước ngoài”, các tội về
tham nhũng 13 vụ/13 bị cáo. Việc phối kết hợp thực hiện tuyên truyền pháp luật
trên địa bàn tỉnh diễn ra khá chất lượng. Tổ chức xét xử lưu động 62 vụ tăng 41,9%
so năm 2006 được đông đảo quần chúng ủng hộ, quan tâm.
II- Tình hình trộm cắp tài sản trên địa bàn tỉnh:
Trộm cắp tài sản là loại tội không mới nhưng những năm gần đây diến ra
trên địa bàn tỉnh Bắc Giang rất phức tạp và ngày càng gia tăng.
Các vụ trộm cắp được thực hiện tinh vi, táo bạo hơn. So với trước đây các vụ trộm
cắp tài sản khá quy mô, nhiều người tham gia và lan rộng trong nhiều huỵện xã
thậm chí liên tỉnh. Nên việc triệt phá loại tội phạm này đôi khi gặp rất nhiều khó
khăn và mất nhiều thời gian.
5
Theo thống kê từ năm 2004- 2007 (Bảng dưới đây) thì số vụ trộm cắp tài sản và số
bị cáo tăng rất mạnh. Thấy được xu hướng của loại tội này đang ở mức báo động
như thế nào.
Như vậy qua bảng thống kê trên chúng ta thấy năm 2005 số vụ giảm so năm 2004
là 12 vụ nhưng lại tăng vọt gấp gần 10 lần trong nă 2006 là 107 vụ, bước sang 2007
con số này đã giảm đi 35 vụ (15,4%). Mặc dù số vụ trộm cắp tài sản vẫn còn cao
nhưng có sự giảm đi đó là dấu hiệu đáng mừng trong công cuộc đấu tranh phòng