GIÁ TRỊ, HẠN CHẾ CỦA PHẬT GIÁO VÀ ẢNH HƯỞNG CỦA NÓ Ở VIỆT NAM - Pdf 30

GIÁ TRỊ, HẠN CHẾ CỦA PHẬT GIÁO VÀ ẢNH HƯỞNG CỦA
NÓ Ở VIỆT NAM
A. ĐẶT VẤN ĐỀ:...................................................................................2
B. NỘI DUNG:........................................................................................3
1. Giá trị của Phật giáo:..................................................................................3
1.1-Phật giáo có thể đóng góp gì vào việc xây dựng và phát triển nền
văn hoá dân tộc?......................................................................................3
1.2.Gía trị thiết thực nhân bản của phật giáo.......................................5
2. Hạn chế của Phật giáo.................................................................................7
3. Ảnh hưởng của Phật giáo ở Việt Nam hiện nay.....................................14
3.1. Ảnh hưởng chung...........................................................................14
3.2. Ảnh hưởng tới đạo đức, lối sống ở Thành phố Hồ Chí Minh....14
C. KẾT LUẬN......................................................................................19
D. DANH MỤC TÀI LIỆU THAM KHẢO.........................................19
1
A. ĐẶT VẤN ĐỀ:
Khi trình độ nhận thức của mọi người về Phật giáo phát triển đến đỉnh cao,
tuyệt nhiên không chấp nhận tất cả quan niệm thần linh, đồng thời lên án những
tín ngưỡng vu vơ, bài trừ những tư tưởng không xác thật.Khoa học đã mở ra con
đường thích ứng với thời đại, khẳng định giá trị thực tiễn của nhân sinh
quan.Nếu thế giới công nhận những thành tựu của khoa học, tức là họ đã đi vào
quỹ dạo của phật giáo, bởi vì phật giáo không phải là tôn giáo thuần tín ngưỡng
mà là tôn giáo của lí trí.cho nên nghiên cứu phật giáo trên lập trường khoa học,
có thể soi sáng cho nhân loại trên hành trình tìm chân lí.Đại sư Thái Hư từng
nói: “Khoa học càng phát triển, tức là hiển bày ý nghĩa chân thật của phật giáo”
Phật giáo chẳng những không phủ nhận tiến bộ của khoa học mà còn thừa
nhận tính hợp lí của nó.Nếu theo cái nhìn của khoa học để lí giải diệu nghĩa của
phật giáo, cũng có thể thấy rõ sư mê muội của nhân loại trước đó.Nhưng chỉ
thoả mãn về tri thức và dục vọng, lại thiếu vắng đạo đức, như thế khoa học
không thể đem lại hạnh phúc cho con người mà chỉ mang đến những điều tang
tóc và nguy hại, thậm chí còn tiêu diệt cả nhân loại.Cho nên bồi dưỡng đao dức

3
Một cách tổng quát, có thể hình dung quá trình phát triển của một đất nước
như một sự phát trển của hai loại hình phát triển cơ bản là sự phát triển trên bề
mặt và sự phát triển theo chiều sâu.Với sự phát triển trên bề mặt.Chúng tôi có
thể đạt được những thành tựu có giá trị vật chất và có thể đánh giá, định lượng
bằng những con số thống kê cụ thể (chỉ số GDP tính theo đầu người, tuổi thọ
trung bình, tỉ lệ tử vong nơi trẻ sơ sinh…).Trong khi đó, với sự phát triển theo
chiều sâu chúng ta muốn nói đến sự thăng hoa của các giá trị tinh thần của một
cộng đồng cũng như của một cá nhân mà nếu thiếu nó tất cả sự phát triển trên bề
mặt dều trở nên vô nghĩa.Tuy khó có thể miêu tả một cách thật chính xác cũng
như không thể định lượng một cách thật cụ thể, nhưng sự phát triển theo chiều
sâu này có vị trí và vai trò cực kì quan trọng trong quá trình xây dựng và phát
triển của một quốc gia, và chính nó làm cho quá trình này thực sự trở nên bền
vững hơn và có ý nghĩa hơn.
Trong thực tế, ở Việt Nam cũng như ở các nước khác, chúng ta chỉ chứng
kiến gần như một loại hình phát triển: đó là sự phát triển đơn tuyến diễn ra trên
bề mặt và hầu như bỏ qua sự phát triển theo chiều sâu. Điều này có thể thấy rõ
trong giáo dục, một lĩnh vực thay vì phải tập trung cho sự phát triển con người
toàn diện, đặc biệt là chiều sâu trong tâm thức, lại quá nhấn mạnh các khía cạnh
thuộc bề mặt, nhất là khía cạnh kĩ thuật và kinh tế.Giáo dục thay vì phải là một
cơ chế định hướng giúp cho sự phát triển con người trở nên quân bình và toàn
diện, lại trở nên một nhân tố góp phần tạo nên sự phiến diện của quá trình phát
triển, làm nên sự tha hoá của chính quá trình này.
Để khắc phục sự lệch lạc và mất quân bình này của quá trình phát triển đều
có ý nghĩa quan trọng và có tính chiến lược lâu dài và phải xây dựng một nền
tảng văn hoá thật vững chắc cho quá trình phát triển.
Và khái niệm “văn hoá ” được nói đén ở đây phải được hiểu là một nền
văn hoá theo chiều sâu, một nền văn hoá có khả năng bao quát được hết tất cả
4
các khía cạnh trong thế giới và tâm thức của con người và tạo ra các động lực

những hành vi cử chỉ của mỗi người, những mối quan hệ giữa con người với con
người và giữa con người với xã hội.nhưng trong bất kỳ tình huống nào thì con
người cũng phải “làm chủ”, không bị nô lệ bất cứ một đối tượng nào hay một sự
vật nào. Làm chủ không có nghĩa là độc đoán, mà làm chủ có nghĩa là tự mình
làm chủ mình trước mọi hoàn cảnh, trước những đột biến của nội tâm và ngoại
cảnh.bs.victor pauchet nói rằng: “muốn thành công trên đường đời, chúng ta
phải làm chủ thời cuộc, chúng ta phải làm chủ đựoc người xung quanh. muốn
làm chủ những người xung quanh, chúng ta phải làm chủ được chính mình. Và
đức phật dạy: “hãy tự là ngọn đèn cho chính mình, không y tự một cái gì
khác.Dùng chánh pháp làm chỗ nương tựa, không nương tựa một cái gì khác”.
(4;101).
Đức phật dạy: hãy suy nghĩ cho đúng rồi mới tin và thực hành.ngài dạy:
“Này các kalamas, chớ có tin vì nghe truyền thuyết, chớ có tin vì theo một lập
trường chớ có tin vì đánh giá hời hợt các dữ kiện, chớ có tin vì phù hợp với các
định kiến, chớ có tin vì phát xuất nơi có uy quyền, chớ có tin vì vị sa môn là bậc
đạo sư của mình. Này kalamas, khi nào các ngươi biết rằng những việc này là
tốt, những việc này là thiện, những việc này được mọi người tán thán. Những
việc này nếu thuận theo và thực hành sẽ mang lại lợi ích tốt đẹp thì các ngươi
hãy chấp nhận chúng” (5;6-8).
Với phương pháp giáo dục này, đức phật muốn con người tự làm chủ mình,
tự tại, không nô lệ bất cứ một đối tượng nào; bằng trí tuệ bằng kiến thức, bằng
quan điểm đúng đắn, bằng cách nhìn chân thật con người tự định hướng cho
mình tự mình đi ra khỏi khổ đau.Cái giá trị lón lao là đánh giá trong thực tại
cuộc sống của con người, hướng con người đến chỗ an lạc, chỉ có con người xác
quyết một niềm tin chân chánh, tin tưởng chính mình, mình chính là hòn đảo
6
không bị chìm đắm trong đại dương phiền muộn của duc vọng, không bị chôn
vùi trong hiện tại.
Sống với hiện tại là cách sống tốt nhất, thiết thực nhất đối với vấn đề đoạn
tận khổ đau, xây dựng đời sống hạnh phúc. Chính vì thế, Đức thế tôn đã khuyến


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status