Tàu không số trên bến Vũng Rô (Kỳ 3)
QĐND - Thứ Năm, 06/10/2011, 19:54 (GMT+7)
QĐND - Một đêm nằm bên cạnh tôi, anh Quang tâm sự: "Từ hôm được tin cấp trên báo cho mình được đi
theo tàu của cậu về lại quê hương chiến đấu, mình mừng quá không sao ngủ được". Tôi nói khích vào: "Chớ
không phải nhớ người yêu không ngủ được à?". "Cái đó cũng có! "- Anh Quang nói. "Phải chăng lúc này mình
cũng như cậu chưa đụng đến chuyện yêu đương thì sướng biết bao nhiêu. Tập "công văn tình cảm" của cô ấy
cất kỹ dưới đáy ba lô theo mình đi khắp nơi, mãi đến chiều hôm qua sau một cuộc đấu tranh dằn vặt, mình
đã đốt hết rồi. Bây giờ mình thật sự yên tâm. Khi nào gặp lại cô ấy, cậu hãy nói giúp mình vì sao mình ra đi
mà không để lại cho cô ấy một tín hiệu gì. Tất cả vì sự an toàn và thắng lợi của chuyến đi!".
Mùa gió chướng về, mùa hoạt động của những con "tàu không số" đã tới. Buổi giao nhiệm vụ chính thức
chuyến đi mở đường vào bến Vũng Rô (tỉnh Phú Yên ) cho tàu 41 được tiến hành ngắn gọn. Sau khi nghe tôi
báo cáo tình hình chuẩn bị chuyến đi và báo cáo bổ sung của Trưởng phòng Quân báo về tình hình địch ở khu
vực bến, đồng chí Tư lệnh quyết định phương án và thời gian xuất phát của tàu. Đồng chí nhấn mạnh: "Đây
là bến mới, có thể lực lượng địa phương tổ chức đón và bốc hàng có khó khăn. Để bảo đảm bí mật sử dụng
lâu dài bến mới này, thời gian cho phép tàu vào bến từ 23 đến 24 giờ và nhất thiết phải rời bến trước 3 giờ
sáng!".
Buổi giao nhiệm vụ kết thúc, mọi người ra về. Tôi và anh Quang được đồng chí Tư lệnh Quân chủng gặp
riêng. Đi bách bộ dọc hành lang Sở chỉ huy, đồng chí Tư lệnh ân cần căn dặn chúng tôi phải hết sức cố gắng
tập trung lãnh đạo, chỉ huy để chuyến đi thắng lợi. Siết chặt tay, đồng chí chúc chúng tôi lên đường thắng lợi.
Gặp anh Sáu Suyền (Bí thư Tỉnh ủy) và các anh ở bến cho tôi gửi lời thăm!".
Buổi chiều cuối cùng tàu chuẩn bị xuất phát, cấp trên cho xe chở đến 3 người khách. Anh Võ quê ở tỉnh Bình
Định, anh Long và anh Kiến quê ở tỉnh Quảng Nam. Các anh nhận nhiệm vụ vào tăng cường cho bến.
Các cựu chiến binh Tàu không số tại Phú Yên trong ngày Vũng Rô được công
nhận là Di tích lịch sử Quốc gia. Ảnh tư liệu.
Đúng 24 giờ ngày 16-11-1964, tàu rời bến Bãi Cháy. Các đồng chí Tư lệnh Quân chủng, Đoàn trưởng và
Chính ủy Đoàn ôm hôn thắm thiết cán bộ và chiến sĩ của tàu. Các anh đều nói: "Chúc tàu 41 hành trình thuận
buồm xuôi gió. Bộ tư lệnh chờ tin thắng lợi của các đồng chí báo về!". Tình cảm hậu phương lớn làm ấm lòng
các cán bộ, chiến sĩ tàu 41 trên đường về tiền tuyến lớn.
Trăng trung tuần tháng 11 tỏa sáng một vùng biển bát ngát mênh mông. Sau trận gió mùa Đông Bắc, biển
lặng sóng, con tàu lướt nhẹ êm ru. Giữa cảnh trời nước mênh mông, trăng thanh, gió mát, trừ các cán bộ và
thủy thủ trực canh, còn lại tập trung lên boong tàu uống trà, trò chuyện và ca hát. Các đồng chí khách trải
vẫy gọi như mời chào "người bạn đường trên biển" xuống nhậu.
Sau mấy lần quần lượn trên tàu, lúc cắt ngang, lúc bay dọc theo tàu-có lẽ để xác định hướng đi của tàu-rồi
bay thẳng về hướng đất liền. Không khí trên tàu sôi động hẳn lên. Mỗi người theo đuổi một ý nghĩ. Số anh
em mới đi chuyến đầu và khách rất lo lắng. Cảm giác: "Đi chiến trường như đi du lịch", không còn nữa. Tôi
nói với anh Võ: "Ở trên bộ khi gặp địch còn có thể tìm chỗ ẩn nấp, hoặc khi không thể tránh được thì nổ súng
và chẳng may phải hy sinh, không sớm thì muộn đồng đội sẽ tìm đến đưa thi hài về chôn cất. Còn ở đây, trên
biển cả mênh mông, con tàu như chiếc lá trên mặt nước, tìm chỗ ẩn nấp chỉ bằng cách tự giấu tung tích của
mình để đạt đến đích cuối cùng là đưa vũ khí vào chiến trường, và trong trường hợp buộc phải chiến đấu thì
phải đánh đến cùng và khi có nguy cơ rơi vào tay địch thì sử dụng khối bộc phá ngàn cân làm nổ tung con
tàu sao cho không còn một dấu vết!".
"Báo cáo thuyền trưởng, mạn phải 30" có hai tàu xuất hiện!"- Tiếng đồng chí trực canh trên đài quan sát cắt
ngang câu chuyện của chúng tôi. Tôi cầm chiếc ống nhòm của đồng chí trực canh trao cho và quan sát. Hai
chấm đen rõ nét ở cuối đường chân trời. Một ý nghĩ thoáng trong đầu. Sau khi phát hiện của máy bay, chúng
có thể cho tàu chiến tiếp cận kiểm tra. Phải cảnh giác sẵn sàng đối phó. Tôi cho anh em thay số hiệu tàu, sửa
lại dàng lưới đánh cá, ngụy trang và đồng thời bí mật chuẩn bị vũ khí khi cần chủ động đánh địch.
Hai tàu địch tiếp cận tàu ta cách một hải lý thì giảm tốc độ. Trên boong tàu lố nhố một đám sĩ quan, binh lính
địch đang chỉ chỏ nói cười. Trên ca-bin tàu, một tên sĩ quan ngụy đang dùng ống nhòm quan sát tàu ta.
Khoảng 10 phút sau, một chiếc tách đội hình, tăng tốc độ chạy vòng phía sau, sang mạn trái tàu, rồi cả hai
chạy song song với tàu ta một khoảng cách nhất định. Thời gian trôi đi, căng thẳng và chờ đợi, sự chờ đợi
của hai khả năng: Đánh nhau nếu chúng phát hiện tàu ta chở vũ khí tiếp tế cho Việt cộng ở miền Nam, hoặc
bỏ đi nếu ta thành công trong chiếc vỏ ngụy trang giả dạng tàu đánh cá nước ngoài. Rốt cuộc, phần thắng
thuộc về người chủ động. Sau 2 giờ hộ tống, kèm cặp, xác minh, 2 tàu địch đã kéo còi tăng tốc độ quay về
hướng khác. Không khí trên tàu bị nén chặt, giờ đây được "mở van" giảm sức căng mặt ngoài của bình chứa.
Mọi người thở phào, nhẹ nhõm.
--------