Tưởng tượng hai mươi năm sau về thăm trường cũ. Viết thư cho bạn kể về buổi thăm trường đầy xúc động đó. - Pdf 30

Cảm ơn cậu đã gửi thư cho mình! Việc cậu nhờ mình hôm trước,
ngay sáng nay mình đã hoàn thành rồi. Cô Hồng Hà, hiệu trưởng
trường tiểu học Đoàn Kết đã giúp đỡ mình rất nhiều để hoàn
thành đề án giáo dục đó.
Hà Đông, ngày 14 tháng 12 năm 2021
Trang xa nhớ!
Cảm ơn cậu đã gửi thư cho mình! Việc cậu nhờ mình hôm trước, ngay sáng nay mình đã hoàn thành rồi.
Cô Hồng Hà, hiệu trưởng trường tiểu học Đoàn Kết đã giúp đỡ mình rất nhiều để hoàn thành đề án giáo
dục đó.
Dạo này cậu có khỏe không? Công việc ở trên đó vẫn khá chứ? Ở Thái Nguyên, đồ dùng giảng dạy chắc
vẫn còn nhiều thiếu thốn nhỉ? Còn mình ở dưới này, tòa soạn cũng tạo nhiều điều kiện đi đây đi đó viết
bài, thu nhập cũng tạm ổn. Nói chung là đủ mình sắm sửa thôi, còn đâu, phần ông xã nuôi cả nhà.
Thật là tiếc cho cậu vì không được về thăm trường. Sau hai mươi năm, cái tên trường tiểu học Đoàn Kết
tuy vẫn chưa thay đổi, có lẽ là vì các thầy cô muỗn giữ truyền thống của trường; nhưng trường thì có
nhiều đổi thay lắm. Cậu biết không? Mình đã nhắm đúng ngày 20 - 11 để về trường đấy. Không khí chào
mừng Ngày Nhà giáo Việt Nam cộng thêm khí trời mát mẻ của mùa thu làm mình càng thêm náo nức, hồ
hởi như chính mình vẫn còn là học sinh của trường vậy. Cái con đường đất tồi tàn ngày xưa dẫn từ cổng
vào sân trường chúng mình nay đã được đổ bê tông phẳng phiu, hai bên đường còn trồng cả hoa loa kèn
nữa, rất đẹp! Cả sân trường cũng được láng xi măng và chia ô gọn gàng, chẳng bù cho chúng mình ngày
xưa nhỉ. Cậu còn nhớ không, có một lần chúng mình đi học muộn, hai đứa chạy vắt chân lên cổ mà chạy.
Trời mưa, sân trường ướt và trơn nhiều, mình còn bị ngã và sứt mất một cái răng cửa, vừa tức, vừa đau lại
vừa buồn cười. May mà sau này thay răng cửa đi, nó mới lại bình thường, không thì bây giờ ế chồng chết!
Cô Hồng Hà ngày xưa dạy đội tuyển chúng mình nay đã là hiệu trưởng, tóc cô đã bạc đi nhiều, da cũng
nhăn hơn, không còn trắng hồng và căng mịn như ngày xưa chúng mình thường mơ ước nữa. Cô dẫn
mình vào trường, qua hàng liễu xanh quanh ao cá, mình đã t,hấy thấp thoáng ngôi trưộng cao cao, vàng
vàng. Tim mình đập liên hồi, nước mắt mình như muốn ứa ra. Mình cảm nhận được điều đó vì tay cầm
máy ảnh cửa mình đang run lên, sống mũi thi cay cay. Chao ôi! Biết dùng từ gì nhỉ? Bước chân mình lúc
đó không biết như chậm hơn, sững lại hay nó đang muốn chạy lại gần nữa khi trước mặt mình là một ngôi
trường tiểu học cao năm tầng, to bề thế và rất sạch đẹp. Mình thực lấy làm kinh ngạc về điều đó. Hôm
nào, mình gửi ảnh lên cho cậu tận hưởng cảm giác ấy luôn. Cái cảm giác mà biết bao nhiêu cảm xúc vui,
buồn, ngạc nhiên, xúc động cứ lộn răng phèo lên trong tâm trí mình. Trường được quét sơn bóng rất mịn

Chúc cậu và gia đình mạnh khỏe, hạnh phúc! Nhớ viết thư xuống cho mình nhé! Ngay ngày mai, mình sẽ
đón xe trở về Gia Lâm, hôm nào cậu xuống chơi, nhớ gọi cho mình để hai bọn mình cùng về lại thăm
trường nhé!
Bạn thân của cậu
Bích Diệp
Trích: loigiaihay.com




Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status